“Tiếc là đám hung thú này trí tuệ thấp kém, dù có cơ duyên lớn đến vậy cũng khó lòng thấu hiểu quy tắc huyết mạch, uổng phí cơ hội."
Nghe Triều Thiên Quân nói, Vương Bạt cũng có chút cảm khái.
Để trở thành một bộ phận của Vạn Thú Vô Cương, điều kiện quan trọng nhất của Thần Thú là không có linh trí. Như vậy, chúng mới có thể trên dưới một lòng, nghe theo tu sĩ khống chế.
Như đám Đại Phúc, năm đầu Thần Thú hợp lại làm một còn dễ, hắn có đủ tâm lực khống chế. Chứ nếu hơn vạn đầu Thần Thú đều có linh trí tụ lại, hắn cũng không kham nổi.
Nhưng cũng chính vì không có linh trí, đám hung thú này lại không thể cảm nhận được chỗ tốt của việc dung hợp huyết mạch, cơ duyên tốt vậy cũng thành uổng phí, không thể thành tựu Cửu giai Thần Thú.
Bỗng, Vương Bạt nảy ra một ý:
"Nếu có thể chọn một con làm chủ, nhiều hung thú khác làm phụ, để con chủ thể kia trải nghiệm quy tắc huyết mạch của các Thần Thú khác, biết đâu lại có hy vọng."
Muốn tạo thành Vạn Thú Vô Cương, cần hung thú không có linh trí, nhưng Thần Thú chủ thể thì ngược lại, có thể bảo tồn linh trí.
Như vậy, chỉ cần có tính toán bồi dưỡng, sẽ có cơ hội để Thần Thú chủ thể được bồi dưỡng trọng điểm này đột phá.
Đương nhiên, không phải cứ làm vậy là nhất định nuôi dưỡng được Cửu giai Thần Thú. Bản thân Thần Thú phải có đủ thiên tư, trí tuệ, cơ duyên... thiếu một thứ cũng không được.
Hắn tin rằng tiền bối các đời của TÌm Long Giới hắn cũng không thiếu người thông minh, vậy mà số lượng Cửu giai Thần Thú được bồi dưỡng vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay, đủ thấy độ khó của việc này.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến gần Vân Thiên Giới.
Nhìn giới vực trắng xóa trước mặt, Vương Bạt nghi hoặc hỏi:
"Triều sư, chẳng phải chúng ta muốn trùng kiến Tằm Long Giới sao? Sao lại đến Vân Thiên Giới trước?"
Triều Thiên Quân cười đáp:
"Phương pháp tái tạo Tằm Long Giới nằm ngay trong Vân Thiên Giới này."
Lời vừa dứt, bên trong giới đã vọng ra tiếng của Cái Chân Nhân:
"Hai vị mời vào, ta đã chờ sẵn."
Trên bề mặt giới lập tức nứt ra một đường.
Hai người nhìn nhau rồi bay vào.
Vừa vào giới, họ gặp Cái Chân Nhân đã ra đón. Ba người lại hàn huyện một hồi.
Nhắc đến việc Thiên Âm Phật Tổ viên tịch, Cái Chân Nhân không khỏi thở dài.
Nhưng ông không quá bi lụy, mà đi thẳng vào chính sự:
"Triều đạo hữu đã nhắc nhở trước, ta không dám thất lễ. Mời đi theo ta."
Cái Chân Nhân dẫn Triều Thiên Quân và Vương Bạt thẳng vào trong giới. Chẳng bao lâu, Vương Bạt thấy trong giới một cây đại thụ che trời mọc sừng sững, vươn thẳng lên trời.
Hình đáng cây có chút kỳ đị, nhìn từ xa, hai đầu nhỏ như sợi chỉ, đoạn giữa lại to lớn như một lục địa, xanh tốt m tùr, khó mà phân biệt phẩm giai, chỉ cảm thấy chắc hăn không thấp.
Vương Bạt liếc mắt, khẽ sững sờ. Dưới gốc đại thụ kia, lại có hai khối Thần Nhưỡng cửu sắc, cùng nhau tư dưỡng cây đại thụ kinh người này.
Trên mặt Cái Chân Nhân lộ vẻ áy náy, nói với Triều Thiên Quân:
"Thanh Không Cổ Mộc này đã thành hình, chỉ là thời gian uẩn dưỡng còn ngắn ngủi, giới vực sinh ra sau này chưa chắc đã đáp ứng được yêu cầu của đạo huynh."
Triều Thiên Quân nhìn cây cổ mộc, khẽ gật đầu, hài lòng nói:
"Cái đạo hữu quá lời rồi. Phẩm tướng thế này đã là khó được. Dù thời gian ngắn ngủi, ta cũng chỉ muốn lưu lại chút truyền thừa. Dù sao, hỗn độn nguyên chất ở đây gần như vô tận, không lo tiên thiên có thiếu.”
Vương Bạt nghe vậy, trong lòng dù có suy đoán, vẫn không khỏi hiếu kỳ hỏi:
"Xin hỏi Triều sư, Cái Chân Nhân, Thanh Không Cổ Mộc này là..."
Cái Chân Nhân và Triều Thiên Quân nhìn nhau cười.
Cái Chân Nhân cười đáp:
“Thái Nhất tiểu hữu, hãy theo ta."
Nói rồi, ông đi trước, bay về phía giữa cây cổ mộc.
Những cành cây xanh tươi kia tự động tránh ra, tạo thành một lối đi.
Ba người lần lượt bay vào. Lúc đầu lối đi rất hẹp, bay qua mấy nhịp thở thì bỗng nhiên sáng sủa.
Bên trong cây cổ mộc lại có một mảnh thiên địa cực nhỏ khác, lớn chừng một cái hồ.
Có nhật nguyệt tỉnh thần, sông núi biển hồ, chỉ là hình đáng đều vô cùng nhỏ bé, nửa thật nửa giả, phảng phất một phương thiên địa được nén lại trong cái "hồ nước” này.
Cái Chân Nhân cười giới thiệu:
"Thanh Không Cổ Mộc này ẩn chứa một chi quy tắc. Nếu gặp nơi thích hợp, nó sẽ mọc rễ nảy mầm, sinh ra một phương giới vực. Từng có người dùng nó để kiến tạo giới vực, nhưng bảo vật này nếu không có đủ hỗn độn nguyên chất uẩn dưỡng, sẽ rất nhanh tàn lụi. Chỉ có Đoạn Hải Nhai này mới có thể kéo dài sự sống cho nó."
Vương Bạt nghe vậy, trong lòng như có điều suy nghĩ, lập tức nghĩ đến cửu sắc hồ lô bản mệnh của Bộ Thiền.
Trong lúc đang suy tư, anh nghe Cái Chân Nhân gọi một tiếng, lập tức có một tu sĩ từ xa bay tới.
Tư sĩ này có dáng vẻ Độ Kiếp trung kỳ, chủ là trông hơi lạ lẫm.
Hắn hướng về Cái Chân Nhân hành lễ trước, sau đó lại hành lễ với Vương Bạt và Triều Thiên Quân, cung kính nói:
"Chân Nhân, ngài tìm ta?"
Cái Chân Nhân gật đầu:
"Chuyện muốn nói với ngươi trước đây, bây giờ nên thực hiện rồi."
Tu sĩ kia nghe vậy, sắc mặt khẽ biến, trong mắt thoáng hiện một tia ảm đạm như đã đoán trước, nhưng vẫn cung kính nói:
"Đệ tử hiểu."
Vương Bạt thấy vậy, hơi nghi hoặc nhìn Cái Chân Nhân.
Cái Chân Nhân giải thích:
"Thanh Không Cổ Mộc này có thể diễn hóa ra một phương giới vực, nhưng muốn thuận lợi sáng lập ra giới vực thích hợp, cần có Giới Linh phụ trợ.
Thanh Không Cổ Mộc không có linh trí, nên chỉ có thể để tu sĩ luyện hóa nó, giao tính mệnh cho nó. Đến khi Thanh Không Cổ Mộc hóa thành một giới, tu sĩ cũng sẽ hòa vào cùng, từ đó hóa thành Giới Linh.”
Triều Thiên Quân nghe vậy không đổi sắc, hiển nhiên đã biết từ trước.
Vương Bạt nghe vậy thì rất đỗi kinh ngạc, không nhịn được nhìn tu sĩ kia, nhỏ giọng hỏi:
"Đường đường tu sĩ Độ Kiếp trung kỳ, lại hóa thành Giới Linh như vậy, chẳng phải quá đáng tiếc sao?"
Cái Chân Nhân lắc đầu:
"Không hắn. Lúc trước hắn luyện hóa Thanh Không Cổ Mộc này, tu vi chỉ mới Nguyên Anh, lại đã mất hy vọng đột phá. Ta cũng là làm theo ý nguyện của hắn, sau đó mới giao cây giống này cho hắn."