Trên bầu trời, vô số quy tắc lít nha lít nhít, tựa hồ ngưng tụ toàn bộ quy tắc của Giới Hải.
Thực tế cũng đúng là như vậy, mọi thứ hiển hiện bên ngoài Giới Hải đều là quy tắc nơi đây biến thành.
Những quy tắc này, có cái tạo nên khung sườn của Giới Hải, cũng có những cái chỉ như sợi tóc.
Ví dụ như "Thần Thi Chi Pháp" của Bách Quỷ Sơn trong Giới Loạn Chi Hải, tục truyền là do quy tắc Giới Hải hiển hóa. Vương Bạt quả thật đã thấy quy tắc đó, một nhánh của quy tắc sát phạt và tử vong.
Trong Giới Hải, nó chỉ là một loại khác biệt, nhưng khi hiển hóa lại thành vô số thần thi tung hoành vô địch, thậm chí có thể đạt tới Độ Kiếp viên mãn.
Ngoài ra, hắn còn chứng kiến cái gọi là "Tai Kiếp".
Có cái là một quy tắc đơn độc, có cái là sự tụ hợp của nhiều quy tắc.
Nhìn những quy tắc này, Vương Bạt muốn diễn luyện ngay lập tức, trong lòng ngập tràn câu hỏi.
Nhưng giờ khắc này hắn chỉ là chân linh, dù hiểu thấu đáo cũng không cách nào khống chế.
"Đây chính là giá trị của nguyên thần."
“Nguyên thần giúp ta khống chế quy tắc, đồng thời dung nạp chân linh.”
Thời gian từng chút trôi qua, chân linh của hắn dần tiếp nhận quy tắc Giới Hải.
Ở một mức độ nào đó, hắn cũng coi như có thiên phú dị bẩm.
Nếu không có Vạn Pháp Chi Đạo đặt nền móng giúp hắn lý giải quy tắc, giờ phút này dù ở Bản Nguyên Giới Hải, e rằng hắn chỉ xem hiểu được một phần nhỏ, đừng nói là tìm hiểu.
Nhiều lúc, hắn mơ hồ cảm thấy mình hòa làm một với toàn bộ Đệ Tam Giới Hải.
Nhưng trạng thái này tiêu hao viên đan màu đỏ rất lớn.
Không lâu sau, hắn lại cảm thấy thiếu hụt.
May mắn lần này, Lý Nguyệt Hoa đến kịp thời.
Bên thủy tạ, Lý Nguyệt Hoa ngồi xổm bên đường đi, nhìn Vương Bạt phía dưới, kinh ngạc:
"Sao ngươi lại biến thành thế này?"
So với lần trước, kim giáp trên người Vương Bạt lưu động, có chút tương tự chân linh cá cảnh giới Đại Thừa.
Nhưng ngoài ra, có thể cảm nhận rõ ràng trạng thái ử ê oải của hắn.
Vương Bạt giải thích ngắn gọn.
Lý Nguyệt Hoa cảnh giới chưa tới, không hiểu ảo diệu bên trong, nghe vậy vừa mừng vừa sợ, trầm ngâm nói:
"Chủ nhân ban cho chúng ta nhiều đan dược, ta còn giữ lại, sẽ định kỳ đưa cho ngươi."
Vương Bạt nói lời cảm tạ.
Lý Nguyệt Hoa khẽ lắc đầu:
"Ta chỉ giúp ngươi được thế thôi, cũng không hoàn toàn vì ngươi, ta hy vọng có ngày ngươi mang ta ra khỏi đây, ta không muốn làm thị nữ, cũng không muốn bị người đưa ra ngoài... dù là đưa cho Tiên Nhân."
Vương Bạt không dám vỗ ngực hứa hẹn, cẩn thận nói:
"Đệ tử nhất định cố gắng hết sức."
Lý Nguyệt Hoa không nói gì thêm, vội vàng rời đi, nhanh chóng mang đan dược trở lại, nhét vào miệng Vương Bạt.
Ăn đan dược, Vương Bạt cảm thấy mừng rỡ, hỏi Lý Nguyệt Hoa tình hình gần đây trong không gian.
Lý Nguyệt Hoa bất đắc dĩ nói:
"Chủ nhân không có ở đây, họ Thôi sắp xếp chúng ta tu hành, không biết tu hành cái gì, nói là Tiên chi đạo quỷ quái gì đó, ta còn chưa hiểu rõ."
Rồi nàng vội vàng rời đi.
Vương Bạt không suy nghĩ nhiều, trở lại chỗ lĩnh hội quy tắc tiếp tục tư hành.
Hắn tu hành chỉ liên quan đến quy tắc.
Thời gian cứ thế trôi đi.
Chân linh của hắn, dưới sự thẩm thấu của bản nguyên quy tắc Giới Hải, càng khác biệt.
Một ngày nọ, hắn ngửa đầu nhìn quần tinh trên thiên khung, chợt hoảng hốt.
Bầu trời đầy sao lúc này như một cánh cửa lớn bằng vàng, treo cao trước mặt hắn.
Trong lòng hắn dâng lên một xúc động.
Vương Bạt lập tức nhảy lên!
Như cá chép hóa rồng.
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn từ giữa không trung rơi xuống.
Lòng có cảm giác, chậm rãi cúi đầu, thấy trên mặt nước u ám, một đôi tay trắng như ngọc trồi lên, cùng một bộ "nhục thân" hoàn mỹ.
Bộ thân thể này phù phiếm, tựa hồ chỉ là hư ảnh.
Nhưng Vương Bạt vừa mừng vừa sợ:
"Ta đã hóa hình?!"
Mất tập trung, cả người lập tức chìm vào trong nước.
Vương Bạt giật mình, thân thể bản năng co lại thành một con cá con, bơi trong nước.
Trong lòng khẽ động, hai vây cá biến thành hai cánh tay, phá vỡ mặt nước...
Như có thần trợ, hai tay từ từ duỗi ra khỏi nước, nhẹ nhàng chống lên mặt nước, rồi thân thể từ từ trườn lên.
Sau đó, hắn cẩn thận từng li từng tí đứng lên trên Bản Nguyên Giới Hải.
Tâm niệm vừa động, quanh thân trần trụi được che phủ bởi một lớp áo xanh.
Cúi đầu nhìn xuống mặt nước phăng lặng, mặt nước u ám phản chiếu khuôn mặt quen thuộc.
"Quả nhiên có thể hóa hình."
Vương Bạt mừng rỡ.
Nhưng rất nhanh hắn nhíu mày, cảm giác rõ ràng sau khi hóa hình, chân linh tiêu hao nhanh hơn.
Trầm ngâm một lát.
Hãn lại trở về với hình dạng cá con.
Chỉ là so với trước, lần này trong lòng hắn thong dong hơn nhiều.
Tuy có thể hóa hình, nhưng nhất thời không biết nên làm gì, lại sợ xuất hiện sẽ quấy nhiễu người khác, gây phiền toái cho Lý Nguyệt Hoa, nên hắn không lên bờ.
Mà đợi ở trong nước, tiếp tục tham ngộ quy tắc trên bầu trời, đồng thời hy vọng gặp được Tĩnh Quật Chi Chủ.
Nhưng dù hắn đi lại trong nước, vẫn chưa từng gặp Tĩnh Quật Chi Chủ.
Trong quá trình này, hắn gặp một vài con cá khác, có Tiên Thiên Thần Ma, tu sĩ, thần thú.
Không giống tu sĩ, thần thú, chân linh Tiên Thiên Thần Ma lớn hơn nhiều, như một con cự ngạc, thường lặn sâu dưới đáy nước.
Một ngày nọ, hắn ngoài ý muốn gặp một con cá chân linh thất thải.