Giờ khắc này.
Trong lòng Vương Bạt bỗng nhiên trào dâng một loại cảm thụ đặc biệt.
Hắn phảng phất cảm giác được mình hòa làm một thể với cả vùng không gian.
Cảm giác của hắn nhanh chóng lan tỏa theo thủy tạ này, hướng xuống dưới, tới bản nguyên chi thủy.
Phảng phất cuối cùng cũng được Bản Nguyên Giới Hải sâu không thấy đáy này tán thành…
Trong lòng Vương Bạt chợt lóe lên một tia minh ngộ:
"Giới Hải Bản Nguyên đang hô ứng ý nguyện vĩ đại của ta, chẳng lẽ vì nó cũng đã nhận ra ảnh hưởng của Vô Thượng Chân Phật đối với Đệ Tam Giới Hải?"
"Vô Thượng Chân Phật tựa như một ổ bệnh trong Giới Hải, nếu không trừ tận gốc, sớm muộn gì cũng sẽ chiếm cứ toàn bộ Giới Hải..."
"Nhưng nếu nó cũng có thể cảm nhận được, vậy Giới Hải Chi Chủ Thái Nguyên đâu?"
Trong mơ hồ, hắn dường như hiểu ra điều gì, nhưng lại càng thêm nghi hoặc:
“Nhưng nếu thật sự như ta phỏng đoán, vì sao đối phương không tự mình xuất hiện? Nói thăng cho ta biết? Vì sao cứ phải vòng vo tam quốc rthư vậy?”
Dù không rõ ràng, hắn vẫn mơ hồ cảm giác được chuyện này có lẽ liên quan đến những điều mình chưa từng hiểu, những thứ ở tầng thứ cao hơn.
Trong lòng bỗng nhiên ý thức được một vấn đề, trong danh sách Chân Tiên chưa từng thấy sự tồn tại của Giới Hải Chi Chủ Thái Nguyên của Đệ Tam Giới Hải.
Hắn không khỏi nghi hoặc:
"Tu vi cảnh giới của Giới Hải Chi Chủ Thái Nguyên, rốt cuộc đạt tới cấp độ nào?"
"Chắc chắn không thể là Kim Tiên, nếu thật là Kim Tiên, đối phương chỉ sợ chăng cần tốn nhiều công sức đến vậy."
"Mà nghe ngôn ngữ giao tiếp của hắn với đám tân khách kia, khả năng là Chân Tiên cũng không lớn, có lẽ là một vị Thiên Tiên."
"Nhưng có thể một mình trông coi Đệ Tam Giới Hải, vị Thái Nguyên này hẳn không phải là kẻ tầm thường trong giới Thiên Tiên."
Bất quá khi ý thức được vị Thái Nguyên này rất có thể cũng nhúng tay vào chuyện này, lòng Vương Bạt chợt khẽ động.
"Nếu thật như ta suy nghĩ, hẳn là cũng có chuẩn bị sẵn đường lui, để ta có thể thoát thân..."
Nghĩ đến đây, hắn không dám chậm trễ, vội vàng lật tìm kỹ càng trong cuốn «Giới Hải Thập Di›.
Nhưng dù sao hắn cũng chỉ là chân linh, cuốn «Giới Hải Thập Di» này lại chứa đựng quá nhiều bí văn, rõ ràng vượt quá phạm vi chịu đựng của hắn.
Hơn nữa, rất nhiều thứ hắn không hiểu rõ tiền căn hậu quả, căn bản không thể nào đọc hiểu.
Mặc dù cũng coi như tăng trưởng không ít kiến thức, thậm chí từ một góc độ nào đó mà nói, tầm mắt của hắn bây giờ, e rằng phóng nhãn toàn bộ Đệ Tam Giới Hải cũng chỉ kém Giới Hải Chi Chủ Thái Nguyên.
Nhưng kiến thức dù sao cũng chỉ là kiến thức, không thể giúp hắn đạt được nhiều hơn.
Sau khi lật xem thêm một hồi, thân thể Vương Bạt lại lần nữa trở nên mờ đi.
Trong lòng hơi kinh hãi, hắn vội vàng muốn nuốt thêm một viên đan dược, lập tức phát hiện ra, trong lúc bất tri bất giác, đan dược đã chỉ còn lại một viên cuối cùng.
"Đọc có mỗi cuốn du ký mà tiêu hao lớn đến vậy."
Vương Bạt khẽ lắc đầu, không dám khinh thường, đem viên đan dược cuối cùng nuốt vào, nhưng không tiếp tục đọc nữa, mà thu cuốn «Giới Hải Thập Di» lại, yên lặng nhớ lại những điều mình đã tiếp xúc được khi đọc quyển sách này, trong lòng thì nghĩ đến nhiều hơn:
"Hoành Nguyện Chi Pháp cố nhiên có thể cho ta một tia hy vọng, để ta có thể không cần để ý tới Vạn Pháp Chi Đạo, tu hành mà vẫn có thể đột phá Đại Thừa, nhưng đó dù sao cũng là chuyện sau này, việc quan trọng nhất trước mắt vẫn là phải nghĩ cách trở về Giới Hải."
“Thân xác bên kia, chắc là không có vấn đề gì. Theo lời sư nương, nếu ta vẫn còn có thể giữ được linh trí, chứng tỏ nhục thể của ta không bị phá hủy, hoặc là nhục thể của ta bị Vô Thượng Chân Phật mang đi, hoặc là Triều Sư cùng Tĩnh Quật Chỉ Chủ đã kịp thời đuổi tới cứu được nhục thân ta.”
"Bất quá, cũng có thể là vị kia ở Chương Thi Chi Khư."
Ánh mắt Vương Bạt có chút chớp động.
Chân linh từng bước lớn mạnh, khiến hắn nhận thức càng rõ ràng hơn về trí nhớ lúc trước.
Hắn có thể nhớ rõ ràng chân linh của mình đã bị tiếng kèn lệnh phát ra từ Chương Thi Chi Khư lôi kéo.
Mà cảm thụ khi bị dẫn dắt này, không khác chút nào so với lúc trước hắn tiếp xúc với hạch tâm của Chương Thi Chi Khư.
Hiển nhiên, cỗ thi thể Tiên Nhân hư hư thực thực kia, hạch tâm của Chương Thi Chi Khư, rất có thể ẩn giấu một vị tồn tại siêu thoát ra khỏi Đệ Tam Giới Hải.
"Chỉ là không biết vì lý do gì, chân linh của ta không lưu lại ở hạch tâm Chương Thi Chi Khư, ngược lại đi tới Giới Hải Bản Nguyên."
"Cho nên, rất có thể nhục thể của ta cũng đã được tồn tại trong Chương Thi Chi Khư cứu."
Ý thức được điều này, lòng Vương Bạt hơi định.
Sau đó, ánh mắt hắn đảo qua toàn bộ thư phòng, lộ vẻ suy tư:
"Giả thiết vị Thái Nguyên này thật sự như ta suy nghĩ, vậy lẽ ra biện pháp để chân linh rời khỏi Giới Hải Bản Nguyên, có lẽ cũng được giấu ở trong thủy tạ này."
Ánh mắt đảo qua toàn bộ thủy tạ, hắn lại cảm thấy nơi này được bố trí vô cùng đơn giản.
Ngoài một mặt giá sách, chỉ có một cái bàn, một cái ghế đơn giản, treo lơ lửng tranh chữ các loại.
Những cái bàn, cái ghế kia ngược lại không có gì hiếm có, hắn dù không nhìn ra vật liệu, nhưng lại có thể cảm nhận được chúng có chất liệu tương tự với những thủy tạ xung quanh.
Mà bức tranh chữ kia lại càng đơn giản, vẻn vẹn một chữ “Đạo”.
Chữ "Đạo" này cũng hoàn toàn không nhìn ra điểm gì đặc thù, cứ như bức tranh chữ treo trong thư phòng của người bình thường, thuần túy là một vật trang trí.
Bố cục trong thủy tạ hoàn toàn không xứng với thân phận của vị Thái Nguyên này.
Ánh mắt Vương Bạt đi đi lại lại, cuối cùng vẫn rơi vào giá sách, cẩn thận tránh vài cuốn sách kia, vượt qua «Giới Hải Thập Di», cuối cùng dừng lại ở một hộp sách đặt trên cùng.
Hộp sách bọc lấy một cuốn sách mỏng, tựa hồ chủ nhân coi trọng nó hơn cả, nên cố ý làm hộp bảo vệ.
Vương Bạt chần chờ một chút, lập tức đưa tay lấy hộp sách xuống, cầm vào tay nhẹ bằng như không có gì, nhưng ngay khi hắn rút cuốn sách ra khỏi hộp, hắn chỉ cảm thấy trong não âm ầm chấn động.
Vội vàng tránh ánh mắt đi, đẩy nó trở lại hộp sách.
Nhưng dù hắn đã phản ứng nhanh chóng, giờ khắc này, tâm thần hắn vẫn chấn động kịch liệt, thậm chí không thể nhìn rõ mọi vật!
Một hồi lâu sau, hắn mới miễn cưỡng lấy lại tinh thần, nhưng lại chỉ cảm thấy nhục thân của mình đã hư ảo như xác ve, chỉ còn lại cái hình, không còn gì bên trong.