Hai người ngày càng đến gần, hình ảnh càng thêm rõ nét.
Vương Bạt cuối cùng cũng thấy rõ thân ảnh đang tiến đến từ chân núi, đó là một vị tăng nhân.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy tăng nhân này, Vương Bạt không khỏi sững sờ:
"Thiên Âm Phật Tổ?"
Tăng nhân kia có khuôn mặt bình thản, hiền hòa, thần sắc đạm nhiên, khoác trên mình bộ tăng y mộc mạc.
Dưới chân ông là đôi giày vải bình thường, trông không khác gì một lão tăng hết sức bình đị, chỉ có đôi mắt đặc biệt thu hút, một bên tối tăm, một bên tím xanh, chậm rãi nhìn quanh bốn phía.
Hai người cách nhau một dải Hương Thủy Hải, gần như mặt đối mặt. Dường như cảm nhận được điều gì, tăng nhân khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía Vương Bạt.
Ngoài bộ quần áo, dung mạo của người này giống hệt Thiên Âm Phật Tổ!
Vương Bạt lập tức chấn động, trong lòng kinh nghi.
Thiên Âm Phật Tổ đang ở Diệu Giác Tự trên đỉnh núi, sao nơi này lại xuất hiện một vị Thiên Âm nữa?
Trong lúc hắn còn đang nghi hoặc, tăng nhân đối diện nhìn hắn, ánh mắt thoáng hiện một tia khác lạ, rồi chậm rãi mở lời:
"Ngươi là Thái Nhất Chân Nhân?"
Khoảnh khắc đó, Vương Bạt kinh hãi.
......
"Quán đỉnh nghi thức nên giản lược, không cần phô trương..."
“Ngoài ra, sau khi ta viên tịch, Tiếp Dẫn Trì cần được canh giữ nghiêm ngặt, chớ để Không Thiền Tử làm bậy. Diêm Bà La, việc này vẫn phải giao cho ngươi.”
Diệu Giác Tự, bên trong Đại Hùng Bảo Điện.
Ngồi ngay ngắn ở vị trí trung tâm, Thiên Âm Phật Tổ ân cần dặn dò đám tăng nhân trước mặt, tựa như một người cha già sắp đi xa, vẫn còn canh cánh bên lòng những đứa con thơ.
Trong điện, thần sắc chúng tăng không có vẻ ảm đạm.
Việc Phật Tổ viên tịch đã được định trước, họ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Giờ đây chỉ là sắp xếp công việc cụ thể, nên họ chỉ im lặng lắng nghe, không ai lên tiếng.
Chi có Diêm Bà La khi nghe Thiên Âm Phật Tổ nhắc nhở, sắc mặt khựng lại, dường như muốn nói điều gì, nhưng lời đến khóe miệng, nhìn quanh tăng chúng, lại đành nuốt xuống.
Thiên Âm Phật Tổ thấu hiểu điều đó, vẫn mỉm cười dặn dò chúng tăng.
Đúng lúc này, ông đột nhiên cảm thấy điều gì đó, khẽ quay đầu, nhìn về phía bên ngoài chùa miếu, Vương Bạt và Không Thiền Tử ở sườn núi Tu Di Sơn.
Cảm nhận được trong nguyên thần của Vương Bạt thứ ánh lửa nước gió tuy có chút lạ lẫm, nhưng lại vô cùng nổi bật, ánh mắt ông dừng lại trên người Vương Bạt, rồi lại nhìn về phía Không Thiền Tử, trong ánh mắt ẩn chứa vài phần phức tạp và mong đợi.
Sau đó, ông chậm rãi thu hồi ánh mắt, tiếp tục dặn dò chúng tăng trong điện.
Cuối cùng, Diêm Bà La không nhịn được lên tiếng:
"Phật Tổ, dù ngài bị thương tổn căn cơ, nhưng khoảng cách... viên tịch, vẫn còn chút thời gian, sao phải sớm sắp xếp những việc này?"
"Huống hồ Không Thiền Tử còn quá non nớt, chi bằng đợi hắn ma luyện thêm, ngài hãy..."
Nghe Diêm Bà La nói, Thiên Âm Phật Tổ khẽ cười lắc đầu:
"Đúng là còn chút thời gian, nhưng người khác chưa chắc đã chờ ngươi, ai biết hắn sẽ đến lúc nào..."
Đến đây, Thiên Âm Phật Tổ đột ngột ngừng lời.
Dường như cảm nhận được điều gì, ánh mắt ông nhìn ra bên ngoài, phảng phất như nhìn thấy điều gì đó, thần sắc trở nên phức tạp, khẽ thở dài:
"Cuối cùng vẫn là đến."
Nói rồi, ông chậm rãi đứng dậy, trước ánh mắt kinh ngạc của Diêm Bà La và những người khác, nhẹ nhàng bước một bước, liền vượt qua khoảng cách giữa điện và bên ngoài chùa.
Ông xuất hiện trên không trung Hương Thủy Hải, bên ngoài Diệu Giác Tự trên núi Tu Di Sơn.
Cúi đầu nhìn xuống lão tăng đang đứng trên sườn núi, cách Thái Nhất Chân Nhân một "biển",
Lão tăng dường như cũng cảm nhận được, ngẩng đầu nhìn ông, khóe miệng nở một nụ cười:
"Thiên Âm, chúng ta lại gặp nhau."
Đối diện Hương Thủy Hải, Vương Bạt từ trên núi đi xuống nghe vậy, trong lòng kịch chấn!
Không dám chần chờ, hắn phá bỏ phong ấn đạo vực, quy tắc các loại, thân hình lập tức bay lên, rơi xuống nơi xa.
Hai mắt hắn chăm chú nhìn vị lão tăng từ dưới núi đi lên, giống Thiên Âm Phật Tổ đến lạ, rồi lại không nhịn được nhìn về phía Thiên Âm Phật Tổ đang ngưng trọng, như lâm đại địch ở phía trên.
Giờ khắc này, dù hắn có ngốc đến đâu, cuối cùng cũng phản ứng lại, tâm tình trong nháy mắt chìm xuống đáy vực.
"Chẳng lẽ, hắn chính là... Thiên Thương Phật Chủ!?"
Giữa không trung, Thiên Âm Phật Tổ cũng có ánh mắt phức tạp, chậm rãi dựng thẳng bàn tay, hướng về phía lão tăng có dung mạo giống hệt mình, vỗ tay cúi đầu, trước ánh mắt kinh ngạc của Vương Bạt, thấp giọng nói:
"Thiên Âm... bái kiến bản tôn."
Trên đỉnh Tu Di Sơn.
Bên bờ Hương Thủy Hải.
Hai vị lão tăng có dung mạo giống nhau như đúc, một người ở trên trời, một người ở dưới đất, một người sắc mặt nặng nề, thần sắc ngưng trọng, một người lại mỉm cười, thoải mái tự nhiên.
Vô số thân ảnh tăng nhân cấp tốc xuất hiện, nhìn thấy hai vị lão tăng giống nhau đến kỳ lạ, đều kinh ngạc không thôi:
"Sao lại có hai vị Phật Tổ?!"
Chỉ có Diêm Bà La và một vài người khi nhìn thấy lão tăng kia ở Hương Thủy Hải, lòng chợt chừng xuống:
"Hắn vẫn còn ở đây..."
Không Thiền Tử rơi xuống bên cạnh Vương Bạt, thấy cảnh này, cũng chấn kinh không hiểu.
"Đây là chuyện gì?"
Hắn đã đoán được phần nào suy nghĩ trong lòng Vương Bạt, nhưng khi nhìn thấy lão tăng kia, vẫn không khỏi lên tiếng hỏi.
Vương Bạt lòng đầy lo lắng, chăm chú nhìn thân ảnh lão tăng đang đứng một mình giữa Hương Thủy Hải, được tất cả tăng chúng vây quanh, nhưng vẫn ung dung tự tại.
Một cỗ kinh hãi chưa từng có giống như thủy triều từng lớp từng lớp tác động đến tâm thần hắn!
Thiên Thương Phật Chủ!
Hắn dám một mình đến đây!
Quan trọng hơn, nghe ý của Thiên Âm Phật Tổ, Thiên Thương Phật Chủ và Thiên Âm dường như cũng có mối quan hệ như hắn và Không Thiền Tử, là bản thể và hóa thân!
Và quan trọng nhất là, Thiên Âm Phật Tổ tựa hồ giống Không Thiền Tử, chỉ là hóa thân chứ không phải bản thế.
Nghĩ đến đây, lòng hắn không khỏi nghiêm nghị.
Hóa thân bắt nguồn từ bản thể, nhìn như tách rời, kì thực vẫn là một thể. Vương Bạt chưa bao giờ lo lắng Trọng Hoa hay Không Thiền Tử sẽ không tuân theo ước thúc.
Suy đoán từ đó, nếu Thiên Âm Phật Tổ thực sự là hóa thân của Thiên Thương Phật Chủ, cũng có nghĩa là Thiên Âm Phật Tổ cũng phải chịu sự khống chế của hắn.
Một khi Thiên Âm Phật Tổ đứng về phía Thiên Thương Phật Chủ...