“Thiên Thương, rốt cuộc ngươi và Thiên Âm có quan hệ gì? Sao trước giờ ta chưa từng nghe ngươi nhắc đến?”
Triều Thiên Quân trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng không nhịn được lên tiếng hỏi.
Nghe Triều Thiên Quân nghi hoặc, Cái Chân Nhân và Vương Bạt cũng đều dựng tai lắng nghe.
Thiên Âm Phật Tổ nghe vậy, bình tĩnh đáp:
“Như các ngươi từng nghe, ta và Thiên Thương vốn là một thể. Chỉ là hắn tu Tiểu Thừa Phật Pháp, để tu hành Đại Thừa Phật Pháp, bèn quyết định chặt bỏ quá khứ, dùng thân hiện tại để tu hành.”
“Thế là, ta ra đời.”
“Nói cách khác, ta chính là quá khứ của hắn.”
“Chỉ có điều ta kế thừa bản tâm của hắn, nên nhận ra hắn đi nhầm đường, muốn uốn nắn, lại khiến hắn rời khỏi Lưu Ly Phật Giới, từ đó bặt vô âm tín… Đến khi gặp lại, đã là lần trước Vô Thượng Chân Phật tiến đánh Vân Thiên Giới.”
“Ai ngờ, hắn lại thành Vô Thượng Chân Phật Thiên Thượng Phật Chủ.”
Thiên Âm Phật Tổ có chút thở dài.
Trong lúc nói chuyện, thân thể hắn đã như ngọn đèn trước gió, chập chờn yếu ớt.
Đám người nghe vậy, lòng trĩu nặng, thấy Thiên Âm Phật Tổ như vậy, càng không khỏi bi thương.
Sau khi giải đáp ngắn gọn những nghi hoặc của mọi người, Thiên Âm Phật Tổ lại thản nhiên nhìn Không Thiền Tử đang im lặng, mỉm cười, rồi nhìn sang Diêm Bà La, cười hỏi:
“Nghi thức quán đỉnh, chuẩn bị xong chưa?”
Nghe câu này, Không Thiền Tử toàn thân chấn động…
xz*
Tu Di Sơn, bên ngoài Diệu Giác Tự.
Nhìn cánh cửa chùa chậm rãi khép lại, cảm nhận được sự bi thương còn sót lại từ khoảnh khắc tâm thần hoàn toàn tách rời khỏi Không Thiền Tử, lòng Vương Bạt bỗng trở nên phức tạp.
Nhưng hắn nhanh chóng thoát khỏi tâm trạng ấy, quay sang hỏi Triều Thiên Quân:
“Triều sư định liệu thế nào?”
Ánh mắt Triều Thiên Quân phức tạp nhìn Diệu Giác Tự. Tiếng phạm xướng trong chùa văng văng bên tai, mơ hồ ánh lên vẻ bi thương và trang nghiêm.
Ông khẽ lắc đầu nói:
“Ta định sau khi Thiên Âm viên tịch, sẽ lập tức đến giới ngoại, mở lại Tằm Long Giới. Đến lúc đó có lẽ còn phải nhờ ngươi giúp một tay.”
Vương Bạt hơi sững sờ:
“Vội vậy sao?”
Uy hiếp từ Vô Thượng Chân Phật chưa diệt trừ, lúc này trùng kiến Tằm Long Giới, chăng phải quá mạo hiểm?
Triều Thiên Quân gật đầu, nhìn Diệu Giác Tự, dường như nghĩ đến kết cục của Thiên Âm Phật Tổ, trong mắt ẩn chứa vài phần bất lực:
“Thiên Thương Phật Chủ thực sự quá mạnh. Thiên Âm phòng ngự độc nhất vô nhị, Cái Chân Nhân kiếm đạo vô song, nhưng dù vậy, vẫn không phải đối thủ của hắn. Ta cũng không ôm hy vọng gì…
Chi bằng cứ trùng kiến Tằm Long Giới, làm tròn trách nhiệm của ta. Còn lại, đành phó mặc cho thiên mệnh. Ngươi cũng coi như được y bát của ta, truyền thừa Tằm Long Giới đều ở trên người ngươi.
Nếu Tằm Long Giới có thể thuận lợi truyền thừa, cũng coi như an ủi các bậc tiên hiền. Nếu không thể… vậy là ý trời.”
Vương Bạt nghe vậy, im lặng gật đầu:
“Triều sư cứ việc phân phó, Thái Nhất chỉ cần giúp được, nhất định dốc sức.”
Cái Chân Nhân im lặng từ nãy đến giờ, lúc này cũng đột nhiên lên tiếng:
“Triều đạo hữu, hai giới chúng ta vốn là huynh đệ, Tằm Long Giới trùng kiến, Vân Thiên Giới cũng nguyện ý góp sức. Nếu cần gì, cứ nói thẳng.”
Triều Thiên Quân không khách khí, gật đầu nói:
“Quả thật cần các ngươi giúp một chút. TÌm Long Giới mới lập, những thứ khác thì để, chỉ là thiếu nhân thủ.”
Vương Bạt chợt nhớ đến một phương thế giới, liền nói:
“Ta sẽ an bài một ít đồng nam đồng nữ, đưa đến giới này, để Triều sư truyền thừa tuyệt học Tằm Long Giới, cũng giúp Triều sư bố trí trận pháp, tránh kẻ gian nhòm ngó.”
Nghe Vương Bạt nói, Triều Thiên Quân mừng rỡ:
“Vậy thì tốt quá.”
Cái Chân Nhân cười nói:
“Ta sẽ đưa ngươi một ít thượng phẩm đan dược, cũng có thể giúp Tằm Long Giới nhanh chóng có một lớp đệ tử. Đúng rồi, món đồ mà đạo hữu bồi dưỡng bên trong Vân Thiên Giới, đến lúc đó cũng đừng quên.”
Triều Thiên Quân cười:
“Sao có thể quên? Còn chưa cảm ơn Cái đạo hữu dốc lòng chăm sóc.”
Cái Chân Nhân mỉm cười, không dây dưa thêm, chắp tay nói:
“Hai vị cứ ở lại đây, ta về Vân Thiên Giới trước, còn nhiều việc phải an bài, chủ yếu là Bạch Thiền gần đây sắp đột phá, bên cạnh không thể thiếu người trông nom.”
Nghe vậy, Triều Thiên Quân không khỏi lộ vẻ hâm mộ, chúc mừng:
“Bạch sư điệt đột phá, đạo hữu cũng có thể yên tâm phi thăng, xin chúc mừng đạo hữu.”
Tằm Long Giới đã không còn, dù có trùng kiến, cũng mất hết nội tình. Ngược lại, Vân Thiên Giới lại có người kế tục, sao ông không khỏi cảm khái?
Ông nhìn sang Vương Bạt, trong lòng hơi tiếc nuối.
Nếu Vương Bạt là người không nhà, ông có thể đốc sức giúp đỡ, để hắn kế thừa y bát Tằm Long Giới. Nhưng tình huống của Vương Bạt không cho phép hắn hoàn toàn trở thành người Tằm Long Giới, do đó ông chỉ có thể thở dài trong lòng.
Triều Thiên Quân chắp tay nói:
“Cái đạo hữu đi trước một bước, ta dù sao cũng rảnh rỗi, cứ ở lại đây nhìn Thiên Âm…”
Vương Bạt tiếp lời:
“Vậy cầu chúc Bạch đạo huynh thuận lợi đột phá.”
...
“Hai vị có lòng, ta xin thay mặt hắn nhận lấy.”
Nói rồi, ông hóa thành một đạo kiếm quang, bay vút ra ngoài.
Triều Thiên Quân nhìn xuống Diệu Giác Tự, sắc mặt lộ rõ vẻ nặng nề, rồi nhìn sang Vương Bạt, hỏi:
“Ngươi đã đề cập với họ chuyện mở Đoạn Hải Nhai chưa?”
Vương Bạt gật đầu:
“Không giấu giếm, nhưng Cái Chân Nhân không chấp nhận, Thiên Âm Phật Tổ cũng từ chối khéo.”
Triều Thiên Quân lắc đầu:
“Sự tồn tại của Đoạn Hải Nhai liên quan đến vận mệnh của tứ đại giới. Cái Chân Nhân từ trước đến nay đặt lợi ích của Vân Thiên Giới lên hàng đầu, sao có thể đồng ý yêu cầu của ngươi? Thiên Âm có lẽ còn có chút khả năng, nhưng e là hữu tâm vô lực…”
Ông thở dài một tiếng, lắc đầu:
“Chuyện đời, sao có thể trường thịnh mãi? Ít nhất là ở Đệ Tam Giới Hải, tuyệt đối không thể. Còn Đệ Nhị Giới Hải thế nào, ta thấy cũng chưa chắc được như mong đợi. Nếu không, Tiên Nhân Đệ Nhị Giới Hải năm xưa cần gì phải trở về Đệ Tam Giới Hải?”
Vương Bạt nghe vậy cũng gật đầu, đồng ý:
“Người ta luôn ôm ảo tưởng về những điều chưa biết. Ai biết được nơi chúng ta phi thăng đến, có phải là chốn đào nguyên thực sự? Ta và Triều sư đều thấy rõ, e rằng Đệ Nhị Giới Hải, cũng chưa chắc là nơi thanh tịnh.”