Tổng số Tiên Thiên Thần Ma thực tế không nhiều, hiện tại trong giới mới chỉ có hai, ba ngàn người.
Hai, ba ngàn người này càng về sau tiêu hao càng lớn, nhưng so với tích lũy nhiều năm của giới vực này, vẫn còn có thể duy trì.
Huống chi những tu sĩ này còn cách Độ Kiếp rất xa, cần đủ thời gian để trưởng thành, ít nhất cũng phải vài vạn năm.
Mà trong vài vạn năm đó, nơi này đủ sức sinh ra một lớp linh tài mới.
Xung quanh Lại Tĩnh Quật cũng không thiếu hỗn độn nguyên chất, đủ để chống đỡ sự hao phí này.
Nhưng Vương Bạt đã mở miệng mượn, tự nhiên không muốn chiếm tiện nghỉ, trầm ngâm nói:
"Những linh tài này giá trị không nhỏ, chỉ điều động chút tu sĩ tới thì không tương xứng."
"Vậy thế này đi, trước đây ta từng chỉ điểm tu hành cho chuyển thế thân của chư vị trong giới, tuy rằng chỉ dạy yếu quyết tu hành, đủ để họ đạt tới cảnh giới cao thâm, nhưng vẫn chưa trọn vẹn.
Hôm nay ta ở đây, sẽ vì mỗi người trong số họ định chế một bộ pháp môn riêng, có thể tu luyện đến tận cảnh giới Độ Kiếp... Xem như cảm tạ hảo ý của Tĩnh Quật Chi Chủ."
Nghe vậy, Tĩnh Quật Chi Chủ và Huyền Nguyên Tử đều hơi giật mình.
Huyền Nguyên Tử không nhịn được hỏi:
"Việc này... liệu có quá miễn cưỡng không?"
Ai cũng biết, phương pháp tu hành phù hợp nhất với bản thân là tốt nhất, nhưng mỗi một môn truyền thừa đều do các tu sĩ đời trước ngã xuống, đời sau tiến lên tu bổ mà thành, đâu dễ dàng gì mà có thể lượng thân định chế như vậy.
Tĩnh Quật Chi Chủ cũng lộ vẻ khác lạ.
Ông tuy chưa từng tu hành, nhưng biết không ít, hiểu rõ độ khó của việc này, tuy nhiên đây là cơ hội hiếm có cho các Tiên Thiên Thần Ma chuyển thế thân, nên ông không từ chối, chỉ nói:
"Đừng gắng sức quá."
Vương Bạt nghe vậy, khẽ cười, lập tức tiết lộ khí tức của mình.
Những Tiên Thiên Thần Ma chuyển thế thân từng được Vương Bạt chỉ điểm trong giới, giờ phút này đều cảm nhận được khí tức của Vương Bạt, vừa mừng vừa sợ, nhao nhao bay tới.
Thấy Tĩnh Quật Chi Chủ và Vương Bạt, họ vội vàng thi lễ, khi đối diện với Vương Bạt thì miệng hô "Lão sư".
Ánh mắt từng người nhìn Vương Bạt tràn đầy vẻ sùng kính.
Vương Bạt mỉm cười gật đầu, hàn huyên vài câu, rồi không chậm trễ, đánh giá vị tu sĩ gần nhất, trầm ngâm một chút, tâm riệm vừa động, liền lấy hư không làm giấy, phác họa công pháp thích hợp với tu sĩ này giữa không trung.
"Sau này, ngươi hãy đổi sang tu pháp này, nó thích hợp với ngươi nhất."
Tu sĩ kia nhìn lướt qua công pháp, thử vận chuyển theo thứ tự, tâm tùy ý chuyển, trôi chảy, cảm thấy quả thực vô cùng phù hợp, lập tức vừa mừng vừa sợ, ghi nhớ công pháp, liên tục cung kính hành lễ với Vương Bạt.
Vương Bạt không ngừng lại, tiếp tục chỉ điểm cho người thứ hai, thứ ba... Từng người một.
Cảnh tượng Vương Bạt mây trôi nước chảy, viết công pháp tu hành ngay tại chỗ, thực sự khiến Tĩnh Quật Chi Chủ và Huyền Nguyên Tử kinh ngạc nhìn nhau.
Ánh mắt Huyền Nguyên Tử không nhịn được liếc qua nội dung Vương Bạt viết cho những chuyển thế thân này.
Có huyền diệu, có thâm ảo, có giản dị dễ hiểu, nhưng chữ nào chữ nấy đều quý giá, không hề sáo rỗng.
Điều quan trọng hơn là, công pháp của các tu sĩ khác nhau, phương hướng và phương thức tu hành hoàn toàn trái ngược nhau, không thể chỉ dựa theo một khuôn mẫu mà sửa đổi chút ít, nhưng mỗi một cái đều dường như có thể dẫn thẳng tới cuối con đường đại đạo.
Sự tích lũy nội tình uyên bác như vậy khiến Huyền Nguyên Tử không khỏi thán phục:
"Vương đạo hữu quả thật như thần nhân!"
Tĩnh Quật Chi Chủ cũng nhìn chằm chằm Vương Bạt, trong mắt có chút lấp lánh, dường như đang suy tư, cân nhắc điều gì.
Không đề cập đến những gợn sóng trong lòng hai người, Vương Bạt vẫn đang tiến hành điều chỉnh và sửa đổi cho từng tu sĩ.
Ông tinh thông vạn pháp, vốn nắm giữ vô số truyền thừa trong Giới Loạn Chi Hải, giờ đã đứng ở đỉnh phong dưới Đại Thừa.
Tuy chưa đến Độ Kiếp hậu kỳ, nhưng tạo nghệ của ông trên chư pháp đã có thể sánh ngang với tu sĩ Đại Thừa, trước đây ở Tằm Long Giới, dù cùng Triều Thiên Quân ngồi đàm đạo, ông cũng không hề kém cạnh.
Bây giờ, dựa theo đặc điểm riêng của từng tu sĩ, sáng tác công pháp phù hợp với họ, lại không hề khó khăn, gần như chỉ cần nhìn qua là ông đã có ý tưởng trong đầu.
Cứ như vậy qua nhiều năm, Vương Bạt mới điều chỉnh xong công pháp cho tất cả các tu sĩ này, quá trình này thực chất cũng là cơ hội để ông một lần nữa rà soát tu hành của bản thân, tự giác thu hoạch không nhỏ.
Tĩnh Quật Chi Chủ cũng đem hết linh tài, linh thực thu thập được trong giới đưa cho Vương Bạt.
Vương Bạt không chậm trễ, lập tức chào từ biệt Tĩnh Quật Chi Chủ.
"Sao lại vội đi như vậy, ở lại nghỉ ngơi một chút đi?"
Huyền Nguyên Tử không nhịn được hỏi.
Vương Bạt bất đắc dĩ thở dài:
"Thiên Thương Phật Chủ trước đó đại bại Thiên Âm Phật Tổ, Cái Chân Nhân và Triều Thiên Quân, bây giờ ông ta sắp phi thăng, không biết khi nào sẽ lại ra tay với tứ đại giới Đoạn Hải Nhai.
Một khi bình định xong Đoạn Hải Nhai, tiếp theo sẽ là Chương Thi Chi Khư và Tĩnh Quật, nguy cơ cận kề, ta muốn chuẩn bị trước một chút, nếu Thiên Thương Phật Chủ thật sự đột kích, còn có chút sức tự vệ."
Nghe Vương Bạt nói vậy, Huyền Nguyên Tử gật đầu.
Tĩnh Quật Chi Chủ đột nhiên hỏi:
"Nếu Thiên Thương Phật Chủ thật sự tấn công Chương Thi Chỉ Khư, ngươi có biện pháp gì không?”
Vương Bạt nghe vậy, đầu tiên khẽ giật mình, rồi lắc đầu:
"Không có biện pháp, vì thế ta mới bức thiết như vậy."
Ông tuy dùng Vạn Thú Vô Cương chi pháp, bồi dưỡng ra Thiết Trụ có thể đạt tới Cửu giai trong thời gian ngắn, nhưng không rõ nếu thật sự gặp Thiên Thương Phật Chủ, có thể ứng phó được không.
Tĩnh Quật Chi Chủ trầm ngâm một chút, rồi bất ngờ đưa tay xé một mảnh lân phiến trên người, xóa vết máu, ném cho Vương Bạt.
Vương Bạt nhận lấy, giật mình nhìn Tĩnh Quật Chi Chủ.
Tĩnh Quật Chi Chủ sắc mặt bình tĩnh, giọng lạnh nhạt:
"Nếu thật sự gặp Thiên Thương Phật Chủ, hãy dùng lân phiến này kích hoạt, ta sẽ lập tức tìm đến."
Vương Bạt nghe vậy, vừa mừng vừa sợ, không khách khí hay nhún nhường, trịnh trọng cất lân phiến, hướng về Tĩnh Quật Chi Chủ thi lễ:
"Đa tạ Quật Chủ."
Tĩnh Quật Chỉ Chủ vẫn lạnh lùng:
"Ngoài Luyện Đan Sư, đừng quên cho thêm chút tu sĩ bách nghệ."
Vương Bạt đáp ứng ngay, rồi không trì hoãn, vội cáo biệt Tĩnh Quật Chi Chủ và Huyền Nguyên Tử.