Cùng lúc đó.
Bên ngoài sương trắng, "Trùng Đồng Đạo Nhân" cảm ứng được mấy chục đạo "Trùng Đồng Giả" biến mất trong nháy mắt, sắc mặt hơi đổi. Trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn bối rối chưa từng có:
"Ở bên trong... Chẳng lẽ thật sự... Nhưng mà..."
Trong đầu hiện lên một khả năng, "Trùng Đồng Đạo Nhân" ngẩng đầu, nhìn quanh mờ mịt.
Nhưng hắn không nhìn thấy gì, cũng không cảm nhận được gì.
Giờ khắc này, lòng hẳn đã rối bời.
Hắn tựa như một tên trộm lẻn vào nhà người khác, khi sắp trộm xong thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân...
Ngay lúc này, hắn bỗng thấy trong sương mù trắng, Tiểu Thương Giới và "Diệp Thương Sinh" đang bay tới cực nhanh.
Sự bối rối, khẩn trương, chần chờ trong lòng hắn tan biến trong nháy mắt khi nhìn thấy bóng dáng kia!
Chỉ trong một ý nghĩ, hắn đã lập tức quyết định.
Người sống trên đời, tưởng chừng có nhiều lựa chọn, kỳ thực lại chăng có lựa chọn nào khác.
Giờ phút này, lựa chọn của hắn chỉ có một:
"Diệt trừ bọn chúng, chuyển thế, lập tức rời khỏi nơi này!"
Đáy mắt Trùng Đồng, kim quang lưu động!
Vụt!
Một chim, một giới, một người. chớp mắt xông ra khỏi khu vực sương trắng.
Đập vào mặt bọn họ, là kim quang chói lòa!
Ầm vang, kim quang đẩy bọn họ trở lại trong sương mù trắng!
Đồng thời, xung quanh lập tức trở nên như vũng bùn, khiến tốc độ của Phiên Minh giảm mạnh.
Sau lưng, làn sương trắng đậm đặc cuồn cuộn đổ ập đến như núi lở biển động!
"Trùng Đồng Đạo Nhân" lơ lừng ở ranh giới giữa sương trắng và hư không.
Ánh mắt hắn lạnh lùng, lặng lẽ quan sát.
Để phòng ý chí linh thú quấy nhiễu vào thời khắc quan trọng, hắn không trực tiếp ra tay.
Thực tế, hắn cũng không cần làm gì nhiều. Chỉ cần ngăn cản đối phương dù chỉ trong một khoảnh khắc, sức gió cường hoành trong làn sương trắng cuồn cuộn này cũng đủ xé nát kẻ địch trước mắt.
Trên giới mô Tiểu Thương Giới.
Ánh mắt Vương Bạt chạm phải "Trùng Đồng Đạo Nhân" từ xa, trong mắt lóe lên vẻ kiên quyết!
Tiếng oanh minh của làn sương trắng cuồn cuộn phía sau vọng tới ngày càng lớn!
Hắn không hề do dự, nguyên thần bay ra, phun ra một ngụm nguyên thần tinh huyết tinh thuần đến cực điểm...
Gần như cùng lúc, Phiên Minh, Tiểu Thương Giới và Vương Bạt bị làn sương trắng cuồn cuộn nuốt chửng!
"Cuối cùng cũng kết thúc."
Ở nơi xa, "Trùng Đồng Đạo Nhân" khẽ thở phào, trong lòng thoáng nhẹ nhõm.
Trong lòng hắn bỗng sinh ra một chút mệt mỏi.
Mỗi lần liên hệ với những tu sĩ này, hắn đều gặp phải những nhân vật thông minh tuyệt đỉnh.
"Diệp Thương Sinh" này thực lực có lẽ không đáng nhắc tới, nhưng quá cẩn thận, tâm tư kín đáo, thủ đoạn cũng không ít.
Người như vậy không nhiều, nhưng mỗi người đều mang đến cho hắn không ít phiền toái.
May mắn là vận may của hắn không tệ, lần nào hắn cũng là người cười cuối cùng.
"Đây cũng là lần cuối cùng."
Khi màn sương sắp trùm lên hắn, hắn nghĩ.
Trong vô số năm qua, hắn đã lặp lại vô số lần những màn lừa gạt và đấu trí như vậy, hắn cũng có chút chán ghét cuộc sống này.
Điều duy nhất giúp hắn kiên trì là thoát khỏi nơi này, có được một thân phận độc lập, thành Tiên vấn đạo, ngắm nhìn những cảnh sắc khác biệt, trải nghiệm những cuộc đời khác biệt.
Nhưng khi ngày đó sắp đến, trong lòng hắn lại không có quá nhiều mong đợi hay khát vọng, chi có một sự tĩnh lặng.
Đúng vậy, chỉ có sự bình tĩnh.
Vốn dĩ nên bình tĩnh.
Vô số năm khổ công, trù tính, kế hoạch, đạt được kết quả này chẳng phải là đương nhiên sao?
Nhưng hắn nhanh chóng nhíu mày, nhận ra có điều gì đó không ổn.
“Hả? Không đúng! Tại sao sương trắng không ngừng lại?!"
Trong lòng hắn chấn động, đột ngột ngẩng đầu, nhìn về phía làn sương trắng cuồn cuộn gần như dán sát mặt, sắc mặt lập tức biến đổi!
Dựa vào kinh nghiệm vô số năm ở nơi này, những làn sương trắng này nhìn hung hãn, nhưng một khi vượt qua một ranh giới vô hình nào đó, chúng sẽ tự tiêu tan.
Vô số vạn năm qua đều như vậy, không hề có chút thay đổi.
Nhưng làn sương trắng đang ập tới lại phá vỡ quy luật đó.
Oanh ông — —
Âm thanh lớn kèm theo sóng lớn cuồn cuộn, dưới ngọn sóng sương trắng lật trời này, thân ảnh "Trùng Đồng Đạo Nhân" trở nên nhỏ bé vô cùng!
"Không ổn!"
"Trùng Đồng Đạo Nhân" giật mình, né tránh như rắn rết, bay lên, tránh khỏi làn sương trắng phía trước. Ngay lúc đó, một "đầu sóng" bất ngờ ập xuống, bao phủ lấy thân ảnh hắn.
Hô ——
Gió mạnh thổi qua thân thể "Trùng Đồng Đạo Nhân”, như lưỡi đao xẹt qua ảo ảnh trong nước.
Nhưng sắc mặt "Trùng Đồng Đạo Nhân" lập tức trở nên khó coi.
Sương trắng xuyên qua thân thể hắn, vô số hạt cát trắng nhỏ xíu hòa tan vào một phần cơ thể, sau đó thổi phần cơ thể hòa tan đó vào trong sương mù trắng vô tận.
Cùng lúc đó, cảm giác của hắn về xung quanh cũng giảm mạnh!
"Phải nhanh chóng ra ngoài!"
“Trùng Đồng Đạo Nhân" lo lắng.
Có một số điều, hắn không hề lừa dối những tu sĩ kia.
Những làn sương trắng này thực sự là do nhục thân của Tiên Nhân biến thành.
Máu là mẹ của thịt, thịt là nhà của máu.
Có lẽ vì hắn được tạo ra từ ý chí tu sĩ bị vết máu Tiên Nhân lây nhiễm, nên một khi tiếp xúc với những hạt cát trắng này, ý chí của hắn sẽ dung hợp một cách không tự chủ.
Nhưng đây không phải là chuyện tốt, vì phần bị dung hợp sẽ tách khỏi cơ thể hắn.
Những năm qua, hắn đã vô số lần thử xâm nhập khu vực sương trắng, nhưng luôn bị ảnh hưởng bởi những làn sương này và phải từ bỏ.
Theo những gì hắn biết, khu vực sương trắng vô cùng nguy hiểm, hầu hết các tu sĩ xâm nhập khu vực này đều không thể trở ra.
Vì vậy, khi nhìn thấy "Diệp Thương Sinh" mang theo giới vực bay ra từ khu vực sương trắng, hắn đã vô cùng kinh ngạc.
Cảm nhận được sức gió ngày càng mạnh mẽ từ sâu trong sương trắng, dù không bị ảnh hưởng bởi gió, "Trùng Đồng Đạo Nhân" vẫn cảm thấy lòng chìm xuống. Hắn lập tức xoay người, bay chậm về phía những hạt xương trong ký ức.
Hạt xương là xương của Tiên Nhân, huyết nhục không thể lay động kỳ cốt, chỉ cần trốn đến đỏ, có thể mượn hạt xương để chống đỡ.
Chỉ là máu Tiên Nhân trong cơ thể hắn đã tách ra và hòa vào hư không, hắn lại đang ở trong sương trắng, nên hắn không thể không trôi nổi và bay chậm trong sương trắng như những tu sĩ bình thường, chứ không thể động niệm là có thể di chuyển như trước.
Thân ảnh chập chờn, bay không biết bao lâu, hắn chợt thấy trong sương mù trắng mịt mờ phía trước, lấp lánh những điểm tinh quang.
Trong lòng hắn hiếm khi dâng lên một tia phấn chấn.
Hắn không thể tăng tốc, chỉ có thể tiếp tục bay đi.
Ngay khi hắn nhìn thấy một ngôi sao gần nhất.
Hắn bỗng khựng lại.
Cảm thấy có điều gì đó, hắn không kìm được quay đầu nhìn lại.
Trong sương mù trắng mênh mông, một bóng đen loạng choạng, lung lay bay về phía hắn, ngày càng gần!
Con ngươi "Trùng Đồng Đạo Nhân" co rụt lại!