“Đủ rồi, trò chuyện với ngươi một hồi, cũng xem như thỏa mãn lòng hiếu kỳ. coi như báo đáp ân tình lần này."
"Trùng Đồng Đạo Nhân" thu lại nụ cười, bình tĩnh xoay người, ánh mắt chăm chú nhìn thân ảnh áo đỏ trước mặt, rồi dồn hết sự chú ý vào phần bụng của Dư Vô Hận.
Trong mắt hắn lóe lên vẻ chờ mong và khát vọng.
Cùng lúc đó, Diêu Vô Địch cuối cùng cũng chạy tới bên cạnh Vương Bạt.
Khí tức của hắn cực kỳ bất ổn, thân ảnh phiêu hốt. Có lẽ do là giới linh hóa thân, lực hút của hạt xương đối với hắn không mãnh liệt bằng đối với Vương Bạt.
Thấy Diêu Võ Địch, Vương Bạt thở dài:
"Sư phụ!"
Diêu Vô Địch gật đầu.
"Hai vị tiểu hữu không cần giãy giụa."
Từ xa, "Trùng Đồng Đạo Nhân" chậm rãi ngồi xếp bằng bên cạnh Dư Vô Hận.
Máu Tiên Nhân từ bên cạnh hắn chảy vào bụng Dư Võ Hận.
Trên mặt hắn, các gương mặt biến đổi càng chậm chạp, chỉ có cặp trùng đồng là không hề thay đổi, giọng nói bình tĩnh:
"Tiên Nhân chi cốt biến thành hạt xương, không một viên nào thiếu hụt, mỗi viên đều có cảm ứng.
Tổng cộng 206 viên, dẫn dắt toàn bộ máu Tiên Nhân tản mát trong hư không...
Những năm gần đây, ta hao tổn tâm cơ tìm kiếm tu sĩ, dùng thân thể tu sĩ dẫn dụ máu Tiên Nhân, dù không thu nạp được hết, cũng được hơn phân nửa."
"Lượng máu Tiên Nhân khổng lồ cùng hạt xương đồng loạt đao động, dù có Hữu Dư' ở đây, các ngươi cũng sắp bị hút hết trong một ngày, trở thành một phần của hạt xương này.
Nếu Ngu đạo hữu ở đây, có lẽ còn có thể giúp các ngươi thoát ra, đáng tiếc..."
Trong giọng nói bình tĩnh thoáng có chút tiếc nuối.
Vương Bạt chớp mắt, hỏi:
"Bây giờ ngươi vẫn không thể động thủ sao?"
“Nếu có tu sĩ cấp cao xuất thủ, ngươi sẽ làm gì?”
"Trùng Đồng Đạo Nhân" khựng lại, khẽ cười, chỉ lên trên:
"Ngươi có biết đây là đâu không?
Đây là ngoại hải của Giới Hải thứ ba, tài nguyên những năm gần đây càng cằn cỗi, nhiều thế giới héo úa tàn lụi.
Đừng nói Hợp Thể tu sĩ, Luyện Hư tu sĩ cũng cực kỳ hiếm, thậm chí có thế giới đã là mạt pháp, không còn tu sĩ. Ta vơ vét không ít, nhưng không gặp được mấy Luyện Hư.
Nếu không, đã chẳng đợi đến các ngươi.
Các ngươi tìm đâu ra tu sĩ cấp cao?
Bất quá..."
Hắn nhìn Vương Bạt, cười hứng thú:
"Ngươi hỏi vậy, chẳng lẽ còn giấu thủ đoạn gì?"
Vương Bạt nheo mắt.
Khoảnh khắc sau, trên bề mặt Tiểu Thương Giới cách đó không xa, vô số bạch quang lóe lên, một đạo ngọc ấn trắng noãn nhắm thẳng vào "Trùng Đồng Đạo Nhân" trong giới vực đen!
"Trùng Đồng Đạo Nhân" lộ vẻ thất vọng:
"Thì ra chỉ có vậy..."
Thấy biểu hiện của "Trùng Đồng Đạo Nhân", lòng Vương Bạt chùng xuống, cười lạnh:
"Mãn tiền bối hăn còn thủ đoạn khác?”
"Trùng Đồng Đạo Nhân" mỉm cười:
"Ngươi đoán xem?"
Lời còn chưa dứt.
Mấy bóng người lặng lẽ hiện lên trên bề mặt Tiểu Thương Giới.
Người cầm binh khí, kẻ kiếm người roi, kẻ nắm pháp bảo, người tay không, nhưng ai nấy đều có những sợi kim tuyến bay ra, tràn vào hạt xương gần nhất.
"Còn có 'Trùng Đồng Giả'?"
Vương Bạt kinh ngạc!
Ngay lập tức, mấy bóng người cùng lúc ra tay!
Ầm!
Ánh sáng chói lòa, bề mặt Tiểu Thương Giới bị xé toạc một lỗ hổng lớn!
Ảo ảnh ngọc ấn tan biến.
Đúng lúc này, một cái đầu lâu dữ tợn tỏa ra khí tức lạnh lẽo từ trong vết thương trên bề mặt Tiểu Thương Giới thò ra, ngẩng đầu cắn về phía "Trùng Đồng Giả"!
Nhưng nó cắn hụt.
Bởi vì trong khoảnh khắc đó, đám người trùng đồng tử đã biến mất, khuôn mặt khôi phục, ý thức bị chôn vùi...
Vương Bạt đang phân tâm quan sát tình hình "Trùng Đồng Đạo Nhân” và Tiểu Thương Giới, lại chấn động trong lòng!
Trong số những khuôn mặt của đám người trùng đồng tử, có một gương mặt quen thuộc.
Mặt sắt râu quai nón, mắt báo tròn xoe, một tay cầm kiếm, một tay cầm roi…
"Là Bạch Vân Tán Nhân của Quan Đào Giới!"
Cùng lúc đó, hắn cũng thấy trên mặt "Trùng Đồng Đạo Nhân", một khuôn mặt giống Bạch Vân Tán Nhân chợt lóe lên rồi biến mất…
"Chẳng lẽ.”
Trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ khó tin.
Giữa lúc chấn động, nơi xa lại truyền đến những đợt sóng Đạo Vực đáng sợ!
Tiếp đó, từng đạo thần thông pháp thuật từ rất xa, nhắm vào Tiểu Thương Giới, ầm ầm đánh tới!
"Bên ngoài còn không ít 'Trùng Đồng Giả'!"
Vương Bạt chợt hiểu ra.
Hạt xương có thể dẫn dụ máu Tiên Nhân, nhưng dù sao phạm vi có hạn.
Với tâm tư kín đáo của "Trùng Đồng Đạo Nhân", không thể không chuẩn bị sẵn đường lui, nếu không sẽ tự trói mình.
Thấy những thần thông pháp thuật uy lực kinh người đánh về phía Tiểu Thương Giới, mà "Trùng Đồng Đạo Nhân" trong giới vực đen vẫn bình tĩnh ngồi xếp bằng.
Vô số suy nghĩ vụt qua trong đầu Vương Bạt.
Huyền Vũ đã hoàn toàn bò ra khỏi Tiểu Thương Giới, nghênh đón những thần thông kia.
Da nó dày thịt béo, dù bị trúng đòn, toàn thân máu me cũng không hề nao núng.
Thực lực của đám "Trùng Đồng Giả" tuy mạnh, nhưng có vẻ không đến mức không thể chống cự, có lẽ do thời gian trôi qua quá lâu, cảnh giới đã suy giảm.
Triệu Phong và những người khác lo lắng muốn bay ra khỏi vết thương khổng lồ trên giới mô, nhưng bị Vương Bạt ngăn lại.
Cảm nhận được lực hút khổng lồ từ hạt xương, hoàn toàn không thể thoát thân.
Vương Bạt hít sâu một hơi, đột nhiên lớn tiếng nói với "Trùng Đồng Đạo Nhân” trong giới vực đen:
"Mãn tiền bối, ngươi không phải nói, trừ khi Ngu đạo hữu ở đây, chúng ta mới trốn thoát được sao?"
"Hả?"
"Trùng Đồng Đạo Nhân" đang ngồi xếp bằng bên cạnh Dư Vô Hận sắc mặt ngưng lại, bản năng quay đầu nhìn.
Chỉ thấy bề mặt ngôi sao màu vàng ở xa đang rung chuyển kịch liệt!
Máu Tiên Nhân màu vàng không ngừng dao động, để lộ hạt xương trắng to lớn đầy vết nứt bên dưới.
Sắc mặt "Trùng Đồng Đạo Nhân" trầm xuống, nheo mắt, quay lại nhìn Vương Bạt:
"Nó nghe được cũng không sao, dù sao nó cũng không ra được... Ý chí trong máu Tiên Nhân, dù là Tiên Thiên Thần Ma không dính đạo ý, cũng đủ để nó bị bao phủ."
"Phải không?"
"Sư phụ!"
Vương Bạt đột ngột quát lớn.