Dù vậy, sức mạnh của thời gian vẫn là thứ mà không ai có thể chống lại. Vương Bạt vừa bước chân ra khỏi Công Pháp Điện, thì nơi này cũng không thể duy trì thêm được nữa, ầm ầm hóa thành tro bụi.
Có lẽ do chất liệu đặc biệt, pho tượng tổ sư vẫn còn sót lại. Nhưng chỉ trong chốc lát, pho tượng này dường như đã trải qua vô số vạn năm, biến chất, mục nát, rồi hoàn toàn thay đổi. Thanh kiếm và roi dài trong tay tượng cũng im ắng gãy lìa, rơi xuống...
Trong nháy mắt, Công Pháp Điện đã biến mất, chỉ còn lại một nắm tro tàn, lặng lẽ kể về sự biến thiên của tuế nguyệt.
Vương Bạt lặng lẽ nhìn cảnh này, trong lòng có chút thở dài, rồi nhìn xung quanh.
Trên thạch đảo, cùng với các tu sĩ Tiểu Thương Giới đến, dù mọi người đã dốc hết sức duy trì, nhưng cuối cùng vẫn phải chứng kiến những kiến trúc lẽ ra đã chôn vùi trong dòng sông thời gian.
Từng công trình từ ngăn nắp như mới, chỉ trong chớp mắt đã trở nên ảm đạm, mục nát, suy tàn, sụp đổ.
Chứng kiến cảnh này, ánh mắt của các tu sĩ ở đây đều trở nên phức tạp.
Họ cũng cảm nhận được nỗi bi thương bao trùm lấy tông môn này.
“Nếu không thể trường sinh, thì sẽ như thế này…”
Trong đám người, có người khẽ thở dài.
Đúng lúc này, đột nhiên có người kinh hô:
“Đó là cái gì?”
Vương Bạt và vài tu sĩ nghe vậy, không khỏi nhìn theo tiếng kêu.
Hóa ra trên những thạch đảo này, có một kiến trúc mục nát có vẻ chậm hơn so với những nơi khác một chút.
Và trong căn phòng đó, có một vệt linh quang đang chớp động!
Tim Vương Bạt đập mạnh, không màng đến việc hành động của mình có thể khiến nơi này sụp đổ nhanh hơn, thân hình lóe lên, liền rơi xuống trước kiến trúc đó.
Cánh cửa gỗ đã nhanh chóng hư thối, thậm chí trong nháy mắt đã hóa thành một làn khói xanh tan đi.
Trên vách tường cũng xuất hiện những vết phong hóa, như thể thời gian ở đây đang trôi nhanh hơn.
Vương Bạt trực tiếp đẩy những thứ cản trở ra, và thấy ở gần cửa sổ, trên bàn có giấy bút và một quyển họa trục.
Một cái chặn giấy hình mãnh hổ đang đặt ở trên.
Chính cái chặn giấy này đang phát ra ánh sáng, che chở mọi thứ trên bàn trong quang hoa.
“Pháp bảo ngũ giai!”
Vương Bạt chấn động trong lòng. Dù khí tức bên trong đã vô cùng yếu ớt, dường như sắp hóa thành tro bụi, nhưng nó vẫn đang cạn kiệt chút sức lực cuối cùng để bảo vệ mọi thứ.
Không kịp suy nghĩ nhiều, hắn nhanh chóng tiến đến trước bàn, ánh mắt lập tức bị thu hút bởi nội dung trên tờ giấy.
Nội dung được viết bằng ngôn ngữ của Quan Đào Giới, Vương Bạt nhận biết được hơn phân nửa.
“.Yêu đạo lại đến, như quỷ mị tà túy, với tay không thấy, giết chi vô hình, đáng hận vô cùng!
Ta sớm đã biết Vạn Thánh đều bị lừa! Nếu giới ngoại thật sự là nơi tốt đẹp như vậy, thì các bậc tiên hiền đời trước sao cần phải phi thăng?
Chỉ tiếc Yêu đạo trở về, bọn họ lại không thấy tung tích, chỉ sợ đã gặp độc thủ...
Nhưng Yêu đạo không phải là đồng đạo trong giới ta. Nếu muốn tiêu diệt triệt để họa Yêu đạo, chỉ sợ chỉ có tiến về giới ngoại, nhập vào cái ‘Phong Tà Chi Địa’. Chỉ là ta đi thì thôi, đệ tử trong môn phái còn suy nhược, ai…”
Bút tích nguệch ngoạc, dường như chủ nhân viết vội, nhưng vẫn có thể thấy được sự xoắn xuýt lưỡng nan trong lòng chủ nhân lúc đó.
Vương Bạt nhanh chóng đọc tiếp:
“…Tuy nhiên, Yêu đạo tất phải trừ, nếu không Quan Đào Giới vĩnh viễn không có ngày yên bình. Chỉ tiếc các đồng đạo bây giờ riêng phần mình tiềm ẩn, xem ra chỉ có thể cô độc…”
Bút tích đến đây thì đột ngột dừng lại.
Bút cũng bị vứt tùy tiện sang một bên, thậm chí không kịp đặt lên giá bút.
Cái chặn giấy cũng tùy tiện đè lên một góc trang giấy.
Hiển nhiên, chủ nhân đường như gặp phải chuyện gì đó đột ngột trong lúc viết, nên đã rời đi vội vàng.
Hoặc có lẽ, hắn định sau khi xong việc sẽ quay lại. Nhưng nhìn tình cảnh trên bàn, rõ ràng là hắn đã không thể trở về.
Và chủ nhân của tờ giấy này, không khó để đoán, hơn phân nửa chính là vị Bạch Vân tán nhân kia.
Dù đã trải qua lâu như vậy, nhưng Vương Bạt vẫn có thể cảm nhận được sự vội vàng và cấp bách của Bạch Vân tán nhân khi vứt lại giấy bút.
Trong đầu Vương Bạt, một nỗi nghi hoặc sâu sắc trỗi dậy.
“Yêu đạo. Theo ý của Bạch Vân tán nhân, chúng đến từ giới ngoại, chẳng lẽ là Tiên Thiên Thần Ma?”
Theo hắn biết, trong số những sinh linh đến từ giới ngoại, chỉ có Tiên Thiên Thần Ma mới có linh trí.
Nhưng hắn cũng chú ý đến một thuật ngữ khác mà Bạch Vân tán nhân nhắc đến.
“Phong Tà Chi Địa... Là chỉ khu vực ‘Phong tà’ bên ngoài sao?”
“Xem ra, khu vực ‘Phong tà’ bên ngoài đã tồn tại từ rất lâu trước đây, và người của giới này cũng có hiểu biết nhất định về giới ngoại.”
Trong lòng Vương Bạt lập tức nảy sinh một tia tiếc nuối. Những thông tin liên quan đến giới ngoại có lẽ đã được ghỉ chép trên những tấm ngọc giản trong Công Pháp Điện.
Chỉ tiếc rằng, những tấm ngọc giản đó đều đã trở nên vô dụng theo thời gian.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, vách tường và cửa sổ xung quanh đã nhanh chóng đổ sụp, bong tróc từng mảng,
Dường như có thứ gì đó đã bị kích động.
“Răng rắc!!!”
Cái chặn giấy hình mãnh hổ đặt trên trang giấy bỗng nhiên nứt ra từng đường!
Ánh sáng bao phủ trên bàn bỗng nhiên lóe lên, rồi nhanh chóng phai nhạt!
“Không ổn, sắp vỡ!”
Vương Bạt chấn động trong lòng, vội vàng muốn thu lại tờ giấy kia. Nhưng pháp lực vừa chạm vào, trang giấy liền im ắng hóa thành một đống tro bụi!
“Thời gian quá lâu!”
Ánh mắt Vương Bạt khẽ dời, lập tức chú ý đến quyến trục bên cạnh.
Không kịp suy nghĩ nhiều, hắn vội vàng dùng pháp lực bắt lấy quyển trục!
Nhưng vừa chạm vào phạm vi bảo vệ của cái chặn giấy, hắn lập tức nhận ra các góc của quyển trục này đã bị đốt cháy gần hết, nhanh chóng biến thành màu đen, nhăn lại, hư thối...
“Không giữ được!”
Vương Bạt gần như ngay lập tức đưa ra phán đoán, và lập tức quyết định.
Pháp lực phun trào, trong nháy mắt trải rộng quyển trục đang hư thối từ bốn góc rai
Để lộ ra chân dung trong họa trục.
Bốn phía, nhà cửa im ắng sụp đổ, tung lên vô số bụi bặm.
Nhưng lúc này, toàn thân Vương Bạt dựng tóc gáy, như rơi vào hầm băng!
Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm bức họa, trong hai con ngươi tràn đầy vẻ khó tin và không thể tưởng tượng!
Bụi bặm phiêu điêu.
Trong bức họa, một đạo nhân áo bào tím râu xanh đang nghiêng đầu, tò mò nhìn hắn.
Bút mực rõ ràng, sinh động như thật, ngay cả cặp "Trùng đồng" yêu dị của đạo nhân mặc tử bào cũng được vẽ giống hệt như thật...
“Yêu đạo, lại là hắn!?”