Lương Vô Cực ngẩng đầu nhìn lên đài cao, bóng đáng thanh bào chắp tay đứng đó, lạnh nhạt bình tĩnh. Trong lòng hắn dâng lên một nổi thở dài, cảm thấy khó mà đuổi kịp.
Những năm này, vì phục hưng Trường Sinh Tông, hắn chưa từng lơi lỏng, thậm chí còn bước vào Luyện Hư trung kỳ trước cả Cấp Anh, trở thành người đầu tiên đạt tới cảnh giới này trong đạo tràng.
Nhưng khi nhìn thấy Đạo Vực này, hắn mới nhận ra sự chênh lệch quá lớn giữa hai bên, cảm thấy bất lực.
"Rõ ràng đều là Luyện Hư trung kỳ, mà sự khác biệt lại..."
"Tu sĩ Vạn Pháp Mạch... tiềm lực thực sự kinh khủng đến vậy sao?"
Lòng hắn đầy cảm khái.
Cùng lúc đó, Đạo Vực bao trùm toàn bộ đạo tràng cũng từ từ giãn ra.
Nó giống như một tán cây Huyền Hoàng, xòe rộng như đám mây, nhưng lại nặng trĩu như núi đè.
Khiến người kinh sợ!
Cảm giác này, dù là một Luyện Hư trung kỳ như hắn cũng khó tránh khỏi.
Trong lòng Lương Vô Cực khẽ động, nhìn quanh.
Những người đồng dạng đạt tới Luyện Hư trung kỳ trong những năm gần đây, những người sở hữu Đạo Vực tam giai, khoảng bảy tám người: Cấp Anh, Tu Di, Khương Nghi, Si Kiếm...
So với hắn, tình hình cũng chẳng khá hơn.
Còn hơn hai mươi tu sĩ Luyện Hư tiền kỳ xung quanh thì càng không chịu nổi.
"Đáng tiếc..."
Ánh mắt hắn lướt qua những tu sĩ Luyện Hư mới tấn cấp này.
Nhiều Luyện Hư như vậy, nhưng ngoài hắn ra, không một ai thuộc Trường Sinh Tông.
An Trường Thọ chuyển thế, người được kỳ vọng cao, sau hơn một trăm năm vẫn dừng lại ở Nguyên Anh trung kỳ.
Tu sĩ khác với người thường, bốn cảnh đầu tiên là quá trình mài giũa công phu, dù thiên phú cao đến đâu, trừ khi sinh ra dị tượng, nếu không đều phải từng bước một tiến lên, cùng lắm thì dựa vào tài nguyên để tăng tốc.
Chỉ sau tứ cảnh, nếu có ngộ đạo chi bảo, có lẽ mới có thể rút ngắn thời gian đáng kể, như Giới Hải Tinh Thần Đồ.
Du Tiên Quan, ngoài Quan Chủ Hùng Chiếu Kinh ra, còn có một vị Luyện Hư tiền kỳ.
Số còn lại đều là môn nhân Vạn Tượng Tông.
Sự chênh lệch tuyệt đối này khiến ý định cạnh tranh trong lòng Lương Vô Cực tự nhiên lụi tắt.
Một là vì chênh lệch quá lớn, hai là vì những năm gần đây, nhờ Bách Nghệ Học Cung và các chế độ phân phối theo lao động, đãi ngộ của tu sĩ Trường Sinh Tông, kể cả tài nguyên tu hành, gần như không khác biệt so với môn nhân Vạn Tượng Tông.
Trừ tông chủ là hắn và một số tu sĩ thế hệ trước còn nhớ đến vinh quang của Trường Sinh Tông, các đệ tử hậu bối thậm chí còn thân cận với Vạn Tượng Tông hơn.
Hắn hiểu rõ, không phải Vạn Tượng Tông thèm khát truyền thừa của Trường Sinh Tông, mà là đại thế do Vương Phó Tông Chủ tạo ra sau khi phổ biến các chế độ kia.
Nhưng đối mặt với đại thế như vậy, và tình hình đặc thù mà Tiểu Thương Giới đang gặp phải, Lương Vô Cực chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.
Hắn lập tức nhìn về phía trước.
Chỉ trong nháy mắt, ngọn núi cao kia co lại nhanh chóng, rồi đột ngột thu nhỏ thành một đoàn, chui vào bên trong thân ảnh thanh bào.
Phía trên đạo tràng, lại trở về vẻ bình thường.
Lương Vô Cực nhanh chóng thu lại mọi cảm xúc, cùng những người khác tiến lên chúc mừng.
Trong náo nhiệt, Vương Bạt được mọi người vây quanh đột nhiên nhìn xuống, vỗ tay cười lớn:
"Hôm nay đúng là song hỷ lâm môn."
Mọi người không hiểu.
Vừa dứt lời, bên ngoài đạo tràng, một đạo lôi quang hình thủy mãng khổng lồ bay tới, chiếu sáng toàn bộ đạo tràng thành một màu ngân bạch.
Trong đám tu sĩ, Tu Di mặc áo bào đen, khuôn mặt lạnh lùng chợt cảm ứng được, nhìn về phía Thuần Dương Cung.
Một tiếng kiếm minh vang vọng khắp đạo tràng.
Sau đó, trừ Tu Di ra, vô số tiếng kiếm minh vang lên trong đạo tràng!
"Là Tông Chủ!"
"Là Triệu Tông Chủ của quý tông xuất quan!"
Cấp Anh và Lương Vô Cực gần như đồng thời kịp phản ứng, vừa mừng vừa sợ.
Ngay trong khoảnh khắc đó, một đạo kiếm quang mộc mạc bay ra, trực tiếp chém về phía đạo lôi đình hình thủy mãng bên ngoài đạo tràng!
Vút!
Lôi đình tan tác!
Kiếm quang kia chỉ đi thẳng về thẳng, nhưng lại tĩnh lặng sâu sắc, nơi nó hướng đến, đều tan rã!
"Hay!"
Trong đám người, không ngớt lời khen ngợi.
Tu Di, người đứng đầu kiếm tu nơi đây, càng lộ vẻ khác lạ trong mắt.
Triệu Phong là truyền nhân duy nhất của ông, bây giờ trên Kiếm Đạo, dù còn kém ông, nhưng đã đi trên một con đường hoàn toàn khác biệt.
Là thầy dạy, đây chính là niềm vui lớn nhất.
Nhờ có đạo tràng che chắn, thêm nữa bản thân lôi đình cũng không cố ý tăng uy năng, lần Luyện Hư lôi kiếp này nhanh chóng vượt qua thành công.
Đây cũng chính là giá trị quan trọng nhất của đạo tràng, nâng cao tỷ lệ độ kiếp thành công.
Vèo ——
Một thân hình cao lớn, khuôn mặt ôn hòa lặng lẽ xuất hiện trước mặt mọi người.
"Xa cách nhiều năm, vất vả chư vị, Triệu mỗ, đã trở về."
...
"Nói như vậy, trong những ngày ta bế quan, đạo tràng bây giờ có thêm hơn ba mươi tu sĩ Luyện Hư?"
Trong Thuần Dương Cung, hai người ngồi đối diện.
Nghe Vương Bạt kể về những thay đổi của đạo tràng, Triệu Phong không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
"Cũng coi như là bố trí cho nhiều tình huống, còn có chút việc, sự cấp tòng quyền, sư huynh không có ở đây, ta không thể làm gì khác hơn là bao biện làm thay."
Vương Bạt thuật lại những chuyện đã xảy ra kể từ khi Triệu Phong bế quan.
Triệu Phong nghe xong, lập tức lắc đầu nói:
"Sư đệ nói gì vậy, giữa ta và đệ, không cần câu nệ những chuyện này."
"Bất quá mới qua hơn hai trăm năm, sao cứ như đã qua hai ngàn năm vậy."
Dù đã chấp nhận sự thật này, ông vẫn không khỏi lắc đầu cảm thán.
Đã từng ở Tiếu Thương Giới, Cửu Châu cũng khó tìm ra chín Luyện Hư.
Đó là tích lũy vạn năm.
Bây giờ Vạn Tượng Tông một nhà đã có số lượng vượt xa chín người, tốc độ này khiến người ta khó thích ứng.
Vương Bạt lại rất bình tĩnh:
"Tiểu Thương Giới trước đó nuốt giới ngoại Thực Giới Giả, Quan Đào Giới và không ít Hỗn Độn Nguyên Chất, lại rút lấy gần như toàn bộ linh khí trong giới, chỉ cung cấp cho đạo tràng. Thêm nữa ngộ đạo bảo vật, có tốc độ như vậy cũng không có gì lạ.
Nghe Khương tiền bối nói, bên trong Vân Thiên Giới, tốc độ tu hành của các tu sĩ trong những đại tông môn có đạo tràng cũng không hề chậm."
Triệu Phong nghe vậy gật đầu, nhưng ông lập tức nghi hoặc:
"Nói như vậy, tu sĩ Độ Kiếp và Đại Thừa lẽ ra rất dễ sinh ra, nhưng vì sao nghe Khương tiền bối nói, tu sĩ Độ Kiếp bên trong Vân Thiên Giới lại không nhiều như vậy?"
Nghe Triệu Phong nói, Vương Bạt khựng lại, trong lòng cũng dâng lên chút nghi hoặc.
Đúng vậy, theo trải nghiệm của họ, từ khi Tiểu Thương Giới bắt đầu lưu lạc trong Giới Hải, tốc độ tu hành của mọi người như gió vượt sóng, tiến triển cực nhanh.
Thật lòng mà nói, đôi khi nghĩ lại, chính họ cũng có chút sợ hãi.
Mà điều kiện của Tiểu Thương Giới lại cực kỳ hạn chế.
Ngay cả Tiểu Thương Giới còn như vậy, Vân Thiên Giới có điều kiện mạnh hơn Tiểu Thương Giới không biết bao nhiêu, tu sĩ cường đại hẳn là như cá diếc sang sông, tu sĩ Độ Kiếp lẽ ra không nên thưa thớt như lời Khương Nghi nói.