“Vật kia, vừa rồi ở ngay chỗ này.”
Sắc mặt Lương Vô Cực có chút khó coi.
Hắn vừa rồi rõ ràng nhìn thấy một bóng ma cực nhỏ xuất hiện trong làn sương trắng này.
Vương Bạt nghe vậy, không hề nghi ngờ Lương Vô Cực nhìn nhầm.
Với thị lực của tu sĩ Luyện Hư, dù chỉ tùy ý quét qua cũng khó có sai sót.
Huống chị, hắn cũng vừa thấy một bóng ma lướt qua gần đó.
Một người nhìn nhầm thì có thể, nhưng không thể cả hai đều nhìn nhầm.
Do dự một chút, hắn nhấc tay bắn ra một đoàn pháp lực vô hình vô sắc.
Đoàn pháp lực cấp tốc phá vỡ vòng phòng hộ bên ngoài hư không, khiến bột trắng xung quanh gợn sóng và bị đẩy ra.
Chỉ là, Vương Bạt khẽ nhíu mày.
Pháp lực bay ra không xa liền nhanh chóng tiêu tán, khô héo, như thể có thứ gì đó há triệng nuốt trọn.
“Là đám bột trắng kia!”
Vương Bạt lập tức nhận ra dị thường, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chúng.
Bột trắng này dường như có khả năng áp chế pháp lực cực mạnh, trong nháy mắt đã tiêu diệt pháp lực hắn bắn ra!
Khương Nghi và những người khác cũng nhận ra sự bất thường của bột trắng xung quanh.
Sắc mặt họ trở nên ngưng trọng.
Sau khi tu sĩ tiến vào Hóa Thần, pháp lực không còn là cốt lõi tu hành, nhưng không có nghĩa là nó không quan trọng.
Thực tế, pháp lực bao hàm trong nguyên thần, trạng thái pháp lực cũng là một phần trạng thái nguyên thần.
Một khi pháp lực hao hết, nguyên thần không thể tiêu hao, chỉ có thể vận dụng bản nguyên.
Nguyên thần một khi tổn hao quá lớn, khác với pháp lực có thể dễ dàng khôi phục, thường cần rất lâu để hồi phục.
Tương tự, nguyên thần là mấu chốt để gánh chịu Đạo Vực, muốn thi triển Đạo Vực, nguyên thần cực kỳ quan trọng.
Việc pháp lực bị áp chế chẳng khác nào nguyên thần của tu sĩ cũng bị ảnh hưởng, gián tiếp suy yếu uy năng Đạo Vực.
Vậy nên, vòng phòng hộ bên ngoài tuyệt đối không phải là nơi an toàn cho tu sĩ!
Lúc này, Mậu Viên Vương im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng, giọng khàn đặc:
“Bên ngoài… có gì đó… bất động… không xa.”
Mọi người giật mình.
“Ngươi chắc chắn?”
Vương Bạt nhíu mày nhìn Mậu Viên Vương.
Hắn luôn tin tưởng Mậu Viên Vương, nhưng hiện tại họ hoàn toàn không biết gì về bên ngoài, thật sự không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Mậu Viên Vương gật đầu, trầm giọng nói:
“Ta đi. xem sao.”
Nghe vậy, Khương Nghi, Cấp Anh và Lương Vô Cực đều kinh hãi.
Vương Bạt chần chừ một lúc, đảo mắt nhìn đôi mắt bình tĩnh của Mậu Viên Vương, cuối cùng gật đầu, dặn dò:
“Hết thảy cẩn thận.”
Mậu Viên Vương khẽ gật đầu.
Nó vốn có một trái tim không sợ hãi, ngoại trừ Vương Bạt thì không lo lắng gì.
Sau này, nó lại lấy thân Viên Ma nhập Phật nhiều năm, tâm cảnh tu vi ngày càng cao thâm, hiểu rõ lý lẽ "tất cả đều là không", nên trong lòng luôn thong dong, điều mà những người khác không có.
Vương Bạt lo lắng cho Tiểu Thương Giới, quan tâm quá mức nên có chút rối bời, ngược lại kém xa.
Mậu Viên Vương thu liễm Phật quang, nín thở ngưng khí, như một tảng đá vô tri.
Rồi đặt chân vào hư không, gió thổi qua mặt, tăng bào phất phới, từng bước đi vào sâu trong sương trắng.
Vương Bạt và những người khác nhìn theo bóng dáng nó dần biến mất, mỗi người đều ngưng thần đề khí, sẵn sàng ứng cứu.
Không lâu sau, Vương Bạt khẽ giật mình.
“Sao vậy?”
Khương Nghi chú ý đến sự thay đổi của hắn.
Vương Bạt lắc đầu, trầm giọng nói:
“Có biến, nó bảo chúng ta qua xem.”
Khương Nghi nghe vậy có chút chần chừ.
Nhưng Vương Bạt đã đi đầu bước vào sương mù trắng.
Ba người thấy vậy, nhìn nhau, chỉ có thể đi theo.
Sương trắng chậm rãi trôi.
Bốn người xuyên qua trong đó.
Đứng từ xa nhìn không cảm thấy gì, nhưng khi đặt mình vào trong sương trắng, họ cảm thấy sự kiềm chế vô cùng.
Không chỉ pháp lực, ngay cả nguyên thần cũng có cảm giác bị áp chế.
Bốn người im lặng, từng bước cẩn trọng tiến lên.
Không lâu sau, Vương Bạt thấy Mậu Viên Vương.
Mậu Viên Vương cũng thấy Vương Bạt, rón rén tiến lại, rồi giơ ngón tay đầy lông, im lặng chỉ về phía không xa.
Vương Bạt nhìn theo hướng Mậu Viên Vương chỉ.
Rồi khẽ giật mình.
Ở đó, lơ lửng một bộ thân thể giống như của con người.
Kích thước tương tự họ.
Không rõ nam nữ, mặc quần áo nâu tím kiểu dáng cổ xưa, khác với những gì Vương Bạt từng thấy.
Nghiêng ngả phiêu đãng trong hư không tràn ngập sương trắng, không có âm thanh, không có biến hóa, không có chút khí tức nào…
“Thi thể?”
Khương Nghi khẽ giật mình.
Nàng không ngờ rằng trong vùng tai họa này lại có thể thấy một bộ thi thể tu sĩ.
"Phong tai” trước mặt cường đại đến mức có thể phá tan Giới Mô của Tiếu Thương Giới, lại đơn độc bảo lưu một bộ thi thể, thật kỳ lạ.
Lúc này, Cấp Anh cất giọng khô khốc:
“Các ngươi nhìn phía trước…”
Vương Bạt, Khương Nghi và Lương Vô Cực ngẩng đầu nhìn theo hướng Cấp Anh chỉ.
Trong khoảnh khắc, họ cảm thấy da đầu tê rần!
Nơi xa.
Từng bộ thân thể mặc quần áo với phong cách khác nhau, như những vật trôi nổi trong biển sâu, im lặng lơ lửng với đủ tư thế…
Có thể nằm thẳng, có thể nghiêng, có thể đứng…
Nhưng tất cả đều nhắm mắt, vô thanh vô tức, bị sương trắng và khí lưu xung quanh chậm rãi đẩy đưa.
Nơi này, có hàng ngàn hàng vạn thi thể tu sĩ đang lơ lửng!
Và điều khiến họ kinh hãi hơn nữa là, sâu trong sương trắng, đường như còn nhiều bóng đen hơn, như những hạt vừng lẫn trong bột mì, đếm mãi không hết!
“Nơi này… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!”
Bốn người rùng mình.
Và ngay lúc này, không biết cái gì đã bị kích động.
Ngón tay giấu trong tay áo của thi thể nâu tím gần họ nhất khẽ động.
Sau đó, trên khuôn mặt thi thể nâu tím, đôi mắt nhắm nghiền chậm rãi mở ra.
Cùng lúc đó, Vương Bạt cảm thấy điều gì đó, đột nhiên cúi đầu nhìn xuống.
Toàn thân hắn chấn động!
Trong đôi mắt của thi thể nâu tím, rõ ràng là một đôi yêu dị… "Trùng đồng"!
“Lại là một đôi 'Trùng đồng'!”
Nghe giọng nói nhỏ của Vương Bạt, Khương Nghị, Cấp Anh và Lương Vô Cực không khỏi rhủn theo.
Rồi đều biến sắc!
“Thi thể, sống lại?!”
Khoảnh khắc sau, trong lòng họ bỗng dâng lên một tia bất an.
Vội vàng ngước mắt nhìn xung quanh.
Trong sương mù trắng vô tận.
Từng bóng người cũng bất tri bất giác chậm rãi đứng thẳng, mở mắt.
Đó rõ ràng là từng đôi "Trùng đồng" yêu dị vô song…