Vương Bạt mặt không biến sắc, hơi nghiêng đầu, giọng nói vọng ra xa:
"Sư tỷ ở đây nhiều năm, hẳn là đã phát hiện ra quy luật nào đó?"
"Quy luật ư? À, có đấy... Đó chính là hoàn toàn không có quy luật gì cả."
Giọng nữ nghe như giễu cợt, lại tựa hồ tự giễu:
"Ta thử rất nhiều lần, nhưng cuối cùng vẫn trở lại nơi này. Với năng lực hiện tại của các ngươi, căn bản không thể nào thoát ra được..."
Nghe vậy, dù trong lòng đã lờ mờ đoán trước, Vương Bạt vẫn không khỏi trầm xuống.
Trong đầu chợt lóe lên một ý, hắn đột nhiên hỏi:
"Sư tỷ có rảnh không? Ta có bồi dưỡng được vài món Nguyên Thần linh vật nho nhỏ, không biết có thể nhờ sư tỷ đánh giá được chăng?"
Tiếng gió từ xa thổi đến từng đợt, sau một hồi im lặng, giọng nữ quái dị vang lên:
"Ngươi cũng biết cách nói chuyện đấy... Nếu rảnh thì cứ đến chỗ ta, ta không muốn gặp ai khác."
Vương Bạt khẽ thở phào, gật đầu:
"Vậy lát nữa ta sẽ qua."
"Ừ."
Quay trở lại trong giới, hắn lấy một ít hạt sen Liên Cô, rồi đến chỗ Dư Vô Hận.
Có lẽ vì chuyện trước đó Vương Bạt ra tay xoa dịu Đạo Vực mất khống chế của nàng, cộng thêm lần này Vương Bạt lại mang đến một mẻ hạt sen Liên Cô.
Lần này Dư Vô Hận dù sắc mặt không mấy vưi vẻ, nhưng cũng không nói những lời khó nghe.
Vương Bạt cũng không hỏi nhiều về nguyên nhân Đạo Vực mất khống chế của đối phương, chỉ đưa hạt sen Liên Cô cho nàng rồi tự giác cáo lui.
"Muốn sớm rời khỏi nơi này ư? Ý định đó ngươi nên dẹp bỏ đi thì hơn. Tiểu Thương Giới bây giờ còn quá yếu, ở lại đây chưa hẳn đã là chuyện xấu."
Dư Vô Hận mân mê hạt sen, cẩn thận xem xét, lời nói của nàng khiến Vương Bạt khựng bước.
Vương Bạt hiểu ý đối phương, cũng không quay đầu lại, chỉ gật đầu:
“Ta hiểu rồi, đa tạ sư tỷ chỉ điểm.”
"Ta không hề nói gì."
Giọng Dư Vô Hận lại trở về lạnh nhạt.
Vương Bạt cười, không tranh cãi với nàng nữa.
"Lần sau lại mang chút đồ đến nhờ sư tỷ đánh giá."
Nói rồi, thân ảnh hắn lặng lẽ biến mất.
Tại chỗ cũ, Dư Vô Hận liếc nhìn nơi Vương Bạt vừa biến mất, khóe môi đỏ mọng khẽ nhếch lên.
Cô tịch nhiều năm như vậy, ai thực sự thích cảnh một mình cô đơn ở nơi này chứ?
Thỉnh thoảng có người trò chuyện, cũng tốt...
"Khuất Thần Thông sư thúc Chân Linh bây giờ đã chuyển thế ở Tây Ngưu Hạ Châu..."
“Thẩm Ứng sư thúc chuyển thế thân, bây giờ đã được hai tuổi.
"Khúc Trung Cầu, Đinh Thuần hai vị sư thúc chưa chuyển thế, nhưng tính thời gian, chắc cũng sắp rồi..."
Vạn Tượng Tông, bên trong Thuần Dương Cung.
Vương Bạt hiếm khi triệu tập các tu sĩ Luyện Hư, Hóa Thần trong tông.
Trừ Triệu Phong, Quan Ngạo mấy người vẫn đang bế quan, những người còn lại hầu như đều đến đây.
Không chỉ người của Vạn Tượng lông, mà cả người của Trường Sinh Tông, Du Tiên Quan cũng đều đến.
Vương Bạt nhìn quanh đám người phía dưới, thần sắc trịnh trọng nói:
"Bây giờ Tiểu Thương Giới bị kẹt ở nơi này, mà Phiên Minh đang trên đường trở về. Thời gian này có thể là ba, bốn trăm năm, thậm chí bảy, tám trăm năm, hoặc lâu hơn nữa...
Đây là khoảng thời gian hiếm hoi để chúng ta an tâm tu hành, ta hy vọng chư vị đừng lãng phí cơ hội tốt này. Nếu không, chuyện Phiên Minh và Tiểu Thương Giới thất lạc trước kia có thể sẽ tái diễn."
Nghe lời Vương Bạt, thần sắc đám người phía dưới đều hơi trầm xuống.
Còn Lương Vô Cực, cũng là tu sĩ Luyện Hư, thì lộ vẻ kính ý nhìn Vương Bạt.
Vương Bạt tuy chỉ là Phó Tông Chủ Vạn Tượng Tông, nhưng ai cũng thấy rõ, hắn đã là người nắm thực quyền của Tiểu Thương Giới.
Tu vi của hắn cũng đã đứng trên đỉnh cao của tu sĩ Tiểu Thương Giới.
Phất tay, Giới Mô theo ý hắn mà đóng mở.
Trong giới, linh khí dồi dào mặc sức rút ra bổ túc đạo tràng.
Tứ Cực Tứ Linh trấn thủ trong giới cũng mặc sức sai khiến, nhất niệm có thể biết Chân Linh chuyển thế, đứng ở trong giới, đường như không gì không biết, không gì không
Nhân vật như vậy, hắn đâu phải mù lòa mà không nhận ra sự lợi hại?
Huống chi Vương Bạt làm việc cũng coi như công chính.
Ít nhất, hắn hoàn toàn có thể dễ dàng chiếm đoạt hai nhà kia, nhưng vẫn nể tình nghĩa huynh đệ ba nhà, ngộ đạo bảo vật, nói mượn là mượn, rất nhiều tài nguyên cũng không hề keo kiệt.
Tuy nói là vì sự an toàn chung của Tiểu Thương Giới, nhưng tự hỏi bản thân, đổi lại là họ, cũng sẽ không làm tốt hơn.
Thậm chí, ngay cả Tần Thị đã bị diệt tộc, hắn còn cố ý giúp đỡ huyết mạch Tần Thị trùng kiến gia tộc.
Hành động này khiến Lương Vô Cực hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Dù Vương Bạt và Vạn Tượng Tông chỉ đang dùng thủ đoạn thu phục lòng người, hắn cũng chấp nhận.
Hắn là người đầu tiên mở miệng hưởng ứng:
"Vương đạo hữu nói rất đúng, Trường Sinh Tông trên dưới, nhất định sẽ tiềm tu khổ luyện, nếu có cần, nhất định sẽ toàn lực phối hợp!"
Thấy Lương Vô Cực lên tiếng, Hùng Chiếu Kinh cũng lập tức đuổi theo.
Vương Bạt thấy vậy, cũng không bỏ lỡ cơ hội này, trầm giọng nói:
"Ta ở đây, quả thực có một ý tưởng. Ta quyết định mở Bách Nghệ Học Cung."
"Bách Nghệ Học Cung?"
Đám người trong điện đều ngơ ngác nhìn nhau.
Linh Ủy Tử nghỉ ngờ hỏi:
"Xin hỏi Phó Tông Chủ, Bách Nghệ Học Cung là gì vậy?"
Vương Bạt lập tức nói ra ý nghĩ của mình:
"Từ trước đến nay, các nhà các hộ trong Tiểu Thương Giới đều quý trọng kỹ nghệ của mình, gây khó dễ đủ đường cho việc truyền thừa.
Vạn Tượng Tông chúng ta vốn có tập tục khai sáng, rộng nạp tu sĩ bách nghệ, nhưng đối với truyền thừa cốt lõi, cũng có những tệ hại tương tự.
Vì vậy, rất nhiều kỹ nghệ truyền thừa thượng đăng đều bị tuyệt hậu, còn một số kỹ nghệ hao tổn tài nguyên, hiệu suất thấp lại thịnh hành."
"Nếu là ngày xưa, không ai quản những việc này, nhưng hôm nay Tiểu Thương Giới bị kẹt ở đây, không biết đến bao giờ.
Để tận dụng tối đa tất cả tài nguyên, nhiều kỹ nghệ nhất định phải nhanh chóng thức thời, tiết kiệm, hiệu suất cao, tận khả năng phát huy tối đa hiệu quả của một vật, ban ơn cho càng nhiều người."
"Bách Nghệ Học Cung, chính là nơi tập hợp tất cả các kỹ nghệ truyền thừa trong Tiểu Thương Giới.
Bất cứ ai có thành thạo một nghề, không kể là người của ba tông một thị hay tán tu, đều có thể vào học cung.
Chỉ cần thông qua khảo hạch, có thể học tập những nội dung cao thâm hơn trong học cung, giao lưu với đồng đạo, đồng thời có thể dạy bảo hậu bối, kiếm lấy lương bổng, tức là tài nguyên tu hành.”
"Tại đó, nếu kỹ nghệ có thể nghiên cứu ra thành quả ứng dụng vào Địa Vật Điện, thậm chí trở thành chấp sự được Địa Vật Điện thuê, đều có phần thưởng tương ứng.
Những điều này, các ngươi có thể lên kế hoạch chi tiết. Tu sĩ tốt nghiệp có thể được ưu tiên vào Địa Vật Điện.
Tóm lại, là muốn điều động tất cả tu sĩ bách nghệ, để tài trí, năng lực của họ được sử dụng cho sự lớn mạnh của Tiểu Thương Giới."