Vương Bạt gọi người quản lý vượn tay dài lông đỏ trong hạt châu bí cảnh, bảo nó mang một ít bảo vật thượng giai bổ thận tỉnh, đưa cho Giáp Thập Ngũ bồi bổ.
Vượn tay dài lông đỏ liếc xéo Vương Bạt.
Vương Bạt tự giác lấy ra một viên linh quả chiếm được từ Quan Đào Giới.
Vượn tay dài lông đỏ nhận lấy, sắc mặt mới hòa hoãn, rồi dửng dưng rời đi.
Thu hồi ánh mắt, Vương Bạt lập tức dồn sự chú ý vào Liên Cô.
Không ngoài dự đoán, Liên Cô Tam giai cắm hai chân vào xác rùa đã kết xuất hạt sen, mà một hơi kết tận ba viên.
Hiển nhiên, thịt rùa này dinh dưỡng hơn hẳn linh thú ở Quan Đào Giới.
Vương Bạt không khách khí, giữ lại hai viên.
Phát hiện hạt sen bị Vương Bạt lấy đi, Liên Cô kia tức giận dậm chân tại chỗ, hệt như một thiếu nữ hờn dỗi đáng yêu.
Điều này khiến Vương Bạt có chút áy náy.
Nhưng sau khi ăn hai viên hạt sen này, hắn lại cảm thấy không cần thiết phải chừa lại viên nào.
"Bù đắp gần nửa tháng uẩn dưỡng của ta."
Vương Bạt nhai nuốt hạt sen, cảm nhận dòng thanh lương lặng lẽ xuyên thấu nhục thân, dung nhập vào Nguyên Thần.
Tính ra, một con rùa thịt Tứ giai viên mãn có thể giúp hắn tiết kiệm nửa tháng công phu uẩn dưỡng Nguyên Thần.
Nghe thì nhiều, nhưng đối với Nguyên Thần Luyện Hư hiện tại của hắn, chẳng khác nào một giọt nước trong ao, thật sự quá ít.
“Trừ phi tăng về số lượng. Xem ra mảng linh thú này thật không thể bỏ được.”
Nghĩ vậy, hắn quan sát đám Liên Cô, phối cho chúng một ít linh tài chiết xuất huyết mạch.
Đột phá tuổi thọ là biện pháp cuối cùng, trước đó, cứ dùng Ngự Thú Chi Đạo để tăng phẩm giai của đám Liên Cô này lên thì hơn.
"Đến Ngũ giai Thần Thú cũng có thể trở thành vật liệu như rùa thịt..."
Vương Bạt tưởng tượng đến ngày đó, không khỏi mong chờ.
Ngày đó không còn xa, vì nhóm Ma La Cự Tượng Ngũ giai hắn an trí trong bí cảnh trước đây giờ đã sinh sôi nảy nở.
Đó là nhóm giống do Ma La Cự Tượng Vương tốn bao công sức bồi dưỡng.
Trải qua những năm tự nhiên gây giống, hiện tại trong trại chăn nuôi đã có hơn bốn trăm con Ma La Cự Tượng Ngũ giai hạ phẩm.
Chờ đến khi thỏa mãn số lượng cần thiết cho Long Tượng Đạo Binh Ngũ giai, số Ma La Cự Tượng còn lại có thể làm vật liệu.
Đương nhiên, Ma La Cự Tượng không phải là vật liệu lý tưởng của Vương Bạt.
Vì Ma La Cự Tượng tính cách hung hãn, thích ăn thịt, lại còn cần linh thú phẩm cấp cao.
Trong khi đó, linh thú Ngũ giai hậu kỳ như Giáp Thập Ngũ ăn chủ yếu là trấu linh mễ Tứ giai.
Nuôi một con Ma La Cự Tượng tốn kém đủ nuôi mấy chục, thậm chí cả trăm con Giáp Thập Ngũ.
Tính ra, thật sự quá lỗ.
Chỉ là hiện tại, ngoài Ma La Cự Tượng, không còn linh thú Ngũ giai nào có thể sinh sôi quy mô lớn.
"“Đều cần thời gian và tài nguyên cả.”
Vương Bạt không khỏi cảm khái.
Nếu có đủ thời gian và tài nguyên, hắn tự tin có thể bồi dưỡng ra linh thú có thể sinh sôi trên diện rộng, lại có tỷ lệ hiệu suất cực cao.
Giống như những loại linh kê hẳn đã được bồi dưỡng trên Linh Kê Sơn.
Nhưng giờ hắn chỉ có thể bó tay.
Tuy vậy, hắn không có nhiều thời gian để cảm thán, tranh thủ thời gian bận rộn mấy tháng trong hạt châu bí cảnh.
.....
Một ngày nọ.
Vương Bạt đang dạy dỗ cách chiết xuất linh dịch huyết mạch cho Liên Cô thì đột nhiên tâm thần bất định.
Chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lặng lẽ xuyên thấu bí cảnh, đạo tràng, Giới Mô, nhìn về hướng giới ngoại.
Nơi đó, hắn ẩn ẩn thấy màu trắng xóa đang đần dần nhuộm về phía Tiêu Thương Giới.
Hắn nhẹ nhàng thở dài:
"Cuối cùng cũng đến."
Ánh mắt lặng lẽ ngưng lại.
"Đó là cái gì?"
Trên đài cao đạo tràng, Khương Nghị đang tu hành bỗng nhận ra điều gì, lập tức ngước mắt nhìn về phúa giới ngoại.
Nàng thấy cuối tầm mắt, màu trắng xóa đang lan tràn về phía Tiểu Thương Giới.
Quá xa, nàng chỉ thấy màu trắng này không ngừng nhúc nhích, sinh trưởng cấp tốc.
Chỉ trong mấy nhịp thở, màu trắng nhỏ bằng móng tay trong tầm mắt đã nhanh chóng hóa thành một mảng mây trắng mờ mịt, mang một vẻ đẹp khác lạ trong hư không giới hải u ám.
"Phải nhanh chóng tìm Vương Bạt!"
Khương Nghị nghiêm mặt, đám mây trắng đột ngột xuất hiện không hề mang đến cảm giác mỹ lệ.
Ngược lại, nàng có cảm giác bóng ma ập đến, trong đầu hiện ngay ra suy đoán Vương Bạt từng nói.
Nàng chưa kịp lên tiếng thì một bóng người đã xuất hiện bên cạnh không xa.
Một thân áo xanh, một kiện ngọc trượng oánh nhuận lơ lửng bên người.
Chính là Vương Bạt.
Giờ phút này, hắn cũng lộ vẻ ngưng trọng, trầm giọng nói:
"Bảo mọi người chuẩn bị phòng bị!"
Nói rồi, thấy đám mây trắng trong tầm mắt phóng đại nhanh chóng, hắn không dám chần chừ, thôi động Khu Phong Trượng.
Khoảnh khắc sau, hắn kéo Tiểu Thương Giới thả lại lên lưng Phiên Minh.
Phiên Minh đang nghỉ ngơi bỗng mở mắt.
Hai cánh khẽ rung, ánh mắt cũng chú ý đến "mây trắng" phía trước, nhanh chóng lộ ra vẻ kiêng đè.
Nó tuy táo bạo hung mãnh, nhưng không ngu xuẩn, hiểu rằng thứ xuất hiện trong khu vực "Phong tai" này tuyệt đối không phải loại lương thiện.
Khương Nghị cũng không dám lơ là, lập tức truyền âm cho các tu sĩ Hóa Thần trong toàn đạo tràng.
Trừ những người bế tử quan, gần như ngay lập tức, từng bóng người tề tựu trên đài cao.
Vạn Tượng Tông, Trường Sinh Tông, Du Tiên Quan, Đại Tuyết Sơn Chuyển Luân Tự...
Trong số đó, Vạn Tượng Tông có số lượng Hóa Thần, Luyện Hư đông nhất, hiện đã có gần ba mươi người.
Các Hóa Thần đa số đều đã là trung kỳ, thậm chí hậu kỳ.
Như Hàn Cẩn Du, Từ Doanh, Chu Thiên Tề, Quý Nguyên...
Những tuấn kiệt cùng thế hệ với Vương Bạt, nhờ có đạo tràng trợ giúp, đều đã phá cảnh mà vào Hóa Thần.
Đương nhiên, nếu xét kỹ, Vương Dịch An còn kinh diễm hơn, bối phận thấp hơn, tuổi còn trẻ hơn, lại sớm thành tựu Hóa Thần trong đại kiếp Tiểu Thương Giới trước đây.
Giờ hắn cũng chịu rời khỏi bí cảnh, chỉ là tóc đã hoa râm, xõa vai, ánh mắt trầm tĩnh, khiến người ta cảm giác thậm chí còn mạnh hơn sư tổ Tu Di của hắn.
Có lẽ đó là do hắn kiêm tu Chân Võ chi đạo, tốc độ tu hành nhanh hơn tu sĩ bình thường.