Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 31
giao hữu khắp thiên hạ

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 31

"Thẩm thiếu gia, đã lâu không gặp." Kỳ Thiếu Vinh phe phẩy cây quạt nhỏ, lên tiếng chào hỏi.

Trang Khiêm có chút tán thưởng nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Kỳ tứ thiếu, ngươi lớn lên thật đẹp mắt."

"Ta lớn lên đẹp còn cần ngươi nói sao." Kỳ Thiếu Vinh móc ra một tấm gương nhỏ, sửa sang lại đầu tóc của mình: "Soái thành như vậy đúng là không có thiên lý!"

Thẩm Nguyên: "......"

Trang Khiêm: "......"

Trang Khiêm cẩn thận hỏi: "Kỳ tứ thiếu, ngươi có quen Tà Y không?"

"Đương nhiên là quen, chúng ta chính là hảo bằng hữu nằm cùng một cái giường, tướng ngủ của Tiểu Tà không tốt lắm đâu, thích chiếm chăn, còn thích lăn xuống dưới giường."

Kỳ Thiếu Vinh lắc lắc đầu than thở.

Trang Khiêm: "......"

Kỳ Thiếu Vinh nhìn về phía Thẩm Nguyên: "Thẩm thiếu gia, từ lần trước ta gặp ngươi đến bây giờ, ngươi không thay đổi tý nào cả."

"Phải vậy không?"

"Đúng vậy! Không soái hơn chút nào, ta nghe nói Tiểu Tà tới Hoàng Đô đã lâu, sao ngươi không nhờ hắn tu chỉnh cho một chút a?"

Thẩm Nguyên: "......"

"Ngươi không cảm thấy đôi mắt ngươi không đủ lớn, cái mũi không đủ vao, miệng còn có chút rộng sao?" Kỳ Thiếu Vinh nghiêng đầu tràn đầy ghét bỏ nhìn Thẩm Nguyên.

Trang Khiêm nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Kỳ tứ thiếu, ngươi có từng tu chỉnh qua không?"

Kỳ Thiếu Vinh nhéo nhéo mặt Trang Khiêm: "Nói bậy bạ gì đó, bổn thiếu gia trời sinh lệ chất, còn cần tu chỉnh sao?"

Kỳ Thiếu Vinh ngả ngớn nâng cằm Trang Khiêm lên: "Tiểu quỷ, ngươi muốn làm chỉnh dung sao? Ta thấy ngươi cần làm hút mỡ, ngươi cũng biết đấy, Tiểu Tà cùng ta là bạn tốt, ta có thể nói hắn giảm giá cho ngươi."

Trang Khiêm tràn đầy xấu hổ hơi cúi đầu: "Không cần, ta cảm thấy ta như vậy khá tốt."

"Khá tốt? Không khác gì cái thùng cơm, vừa nhìn đã răng không tồi chút nào."

Trang Khiêm: "......"

"Kỳ tứ thiếu, ngươi gọi Tà Y là Tiểu Tà sao, hắn đã bảy mươi tuổi." Thẩm Nguyên tràn đầy cổ quái nhìn Kỳ Thiếu Vinh.

Kỳ Thiếu Vinh ngay lập tức phản bác: "Tiểu tà vĩnh viễn mười tám, ngươi ngại hắn già sao? Cẩn thận hắn quăng một hòm thuốc đánh chết ngươi."

"Kỳ tứ thiếu, ngươi không trở về Kỳ gia sao?" Trang Khiêm cẩn thận hỏi.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Trang Khiêm: "Gấp cái gì, vất vả mới gặp được một người quen, đương nhiên là phải đi ôn chuyện, ngươi nói có phải hay không, Thẩm thiếu?"

Thẩm Nguyên cười cười: "Kỳ tứ thiếu nhìn qua đã thay đổi không ít."

Kỳ Thiếu Vinh lần thứ hai móc gương nhỏ ra, chiếu chiế gương mặt mình: "Tiểu Tà đã nói, mỗi ngày đều phải soái hơn so với ngày trước một chút, quả thực là không thể soái hơn."

Trang Khiêm: "......"

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Trang Khiêm: "Tiểu tử, nghe nói ca ngươi lớn lên không tồi, Tiểu tà nói, ca ngươi có tiềm chất làm tiểu bạch kiểm, chỉ là còn quá nhỏ, không đủ thành thục."

Trang Khiêm: "......"

Thẩm Nguyên nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Kỳ tứ thiếu rất thân thiết với Tà Y a!"

"Chúng ta là bạn tốt! Khó khăn lắm mới tới được Hoàng Đô, không bằng ta mời các ngươi đi chơi một chuyến?" Kỳ Thiếu Vinh nói.

Trang Khiêm nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Tứ thiếu, ngươi quá khách khí."

Kỳ Thiếu Vinh ôm bả vai Trang Khiêm một cái: "Ngươi không cần khách khí với ta, nói thế nào thì ta cũng thiếu chút nữa đã cưới ca ca ngươi, thiếu chút nữa chính là người một nhà."

Trang Khiêm: "......"

"Tứ thiếu định mời chúng ta đến nơi nào chơi?" Thẩm Nguyên hỏi.

Kỳ Thiếu Vinh phe phẩy cây quạt trên tay: "Nếu đã nói tới Hoàng Đô, có một nơi không thể không đi."

Trong lòng Thẩm Nguyên sinh ra vài phần dự cảm không tốt: "Nơi nào?"

"Kỹ viện!"

Trang Khiêm kinh dị nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Kỳ tứ thiếu cùng Tà Y thật không hổ là bạn tốt."

"Sao lại nói như vậy?"

Trang Khiêm cười khan: "Đều thích đi kỹ viện giống nhau?"

"Kỹ viện chính là một nơi tốt a, nhiều mỹ nhân, nhiều rượu ngon, nhiều mỹ thực......"

Thẩm Nguyên cau mày nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Ngươi vừa mới tới Hoàng Đô liền chạy đến kỹ viện, cái này không quá thích hợp đi."

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Thẩm Nguyên: "Có cái gì không thích hợp? Kỳ gia cũng chỉ ở nơi đó, tối nay đi, Kỳ gia cũng sẽ không chạy."

Thẩm Nguyên: "......"

Kỳ Thiếu Vinh nhéo nhéo mặt Trang Khiêm: "Tiểu ca ca, có muốn đi hay không?"

"Đi a!" Trang Khiêm nói.

Thẩm Nguyên: "......"

"Đi thôi." Kỳ Thiếu Vinh phất tay áo.

............

Kỳ Thiếu Vinh đi tới Lạc Hoa Hiên, gọi một bàn mỹ thực, lại tìm mấy mỹ nữ bồi Thẩm Nguyên cùng Trang Khiêm ăn cơm.

Kỳ Thiếu Vinh tiêu tiền như nước, một món gọi ra cũng quý ngàn vàng.

Trang Khiêm nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Kỳ tứ thiếu, hình như ngươi rất có tiền!"

"Kiếm lời chút tiền trinh mà thôi, ngươi cũng biết đấy, Kỳ gia bên kia quá keo kiệt, nếu muốn thích ý tiêu pha thì phải tự mình nghĩ cách a!" Kỳ Thiếu Vinh phe phẩy cây quạt nhỏ thở dài.

Trang Khiêm nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Kỳ tứ thiếu, ngươi làm gì để kiếm tiền?"

"Mở kỹ viện a, đáng tiếc, sinh ý kỹ viện ở nông thôn không phải quá tốt, lần này tới Hoàng Đô, vừa lúc lấy chút kinh nghiệm." Kỳ Thiếu Vinh thong dong nói.

Trang Khiêm: "......"

"Kỳ tứ thiếu, ngươi cùng Tà Y làm sao mà quen biết nhau?" Trang Khiêm hỏi.

"Hắn tới cửa hàng của ta, ta giảm giá cho hắn."

Trang Khiêm: "......"

Bích Lưu Vân mở cửa ghế lô đi đến, "Thiếu Vinh, ngươi cuối cùng cũng tới Hoàng Đô!"

"Lưu vân, ngươi càng ngày càng dễ nhìn!"

"Ta làm sao có thể đẹp như ngươi a! Ta đã chuẩn bị suối nước nóng cho ngươi tắm, ngươi có thể vừa đắp mặt nạ vừa ngâm mình." Bích Lưu Vân nói.

Kỳ Thiếu Vinh cho Bích Lưu Vân một cái ôm con gấu, "Lưu vân, ngươi thật tốt, ngươi chờ ta dùng kiệu tám người nâng tới cưới ngươi."

"Đừng đùa, đi thôi." Bích Lưu Vân cười cười kéo tay Kỳ Thiếu Vinh.

Thẩm Nguyên có chút kinh dị nhìn Bích Lưu Vân, "Lưu Vân tiên sinh có quen biết Kỳ tứ thiếu sao?" Hay ngươi cũng từng tới chơi kỹ viện Kỳ thiếu mở?

"Đúng vậy! Ta cùng tứ thiếu là bạn tốt."

Trang Khiêm: "......"

"Nhân duyên Kỳ tứ thiếu thật tốt." Sắc mặt Trang Khiêm có chút cổ quái nhìn Kỳ Thiếu Vinh.

"Đương nhiên, ta giao hữu khắp thiên hạ." Kỳ Thiếu Vinh dào dạt đắc ý cười cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »