“Được, ta dạy!”
Nghiến răng nghiến lợi một hồi, Đường Như Yên cuối cùng cũng thỏa hiệp.
Nhưng chỉ là thỏa hiệp ngoài mặt.
"Hừ, tùy tiện dạy ngươi mấy chiêu bí pháp thường thường bậc trung, nói là bí pháp hạch tâm, ngươi làm sao mà biết được?" Đường Như Yên thầm cười lạnh trong lòng.
Tô Bình thấy cô ta đồng ý, quay sang Tô Lăng Nguyệt đang ngẩn người bên cạnh nói: "Đừng ngẩn ra nữa, học hành cho chăm chỉ vào. Hai người ra phòng huấn luyện chuẩn bị đi, lát nữa ta đến."
Tô Lăng Nguyệt giật mình hoàn hồn, liếc nhìn Đường Như Yên.
Kỹ năng không bằng người, cô không có gì để nói, trong lòng còn hơi xấu hổ. Đối phương trông có vẻ lớn hơn cô không bao nhiêu, mà đã là Chiến Sủng Sư cao cấp rồi. Vô luận là nhan sắc hay chiến lực đều thuộc hàng tuyệt phẩm, cô cảm thấy mình hoàn toàn kém xa.
"Quả nhiên, mình vẫn còn kém nhiều lắm..." Cô khẽ cắn môi, không so đo chuyện cãi cọ lúc trước nữa, nói với Đường Như Yên: "Xin chỉ giáo."
Người giỏi làm thầy, vì mạnh hơn, cô cam tâm cúi đầu nhận thầy, không hề tỏ vẻ khó chịu.
Đường Như Yên chẳng thèm để ý đến thái độ của cô, quay sang Tô Bình hỏi: "Ngươi cũng muốn vào à? Ngươi vào làm gì?"
Trong lòng cô có chút hoảng. Nếu Tô Bình đến quan sát, cô thật sự lo sẽ bị hắn nhìn ra mánh khóe. Dù sao gã này trông thì thật thà, nhưng thực chất rất giảo hoạt, không dễ lừa như cô em gái của hắn.
Tô Bình liếc cô một cái, ánh mắt như nhìn thấu tâm can.
Đường Như Yên chột dạ, khóe miệng hơi giật giật, hậm hực hừ một tiếng, quay đầu dậm chân mạnh bạo, đi vào phòng huấn luyện.
Tô Lăng Nguyệt thấy vậy, cũng vội vàng đi theo.
Tô Bình thấy hai người đều đi rồi, cũng thở phào nhẹ nhõm. Anh nhanh tay lau dọn quầy hàng, rồi cẩn thận xếp khăn lau gọn gàng một bên, phủi bụi trên người rồi mới đi vào.
Đi ngang qua phòng sủng vật, thấy Joanna đang tựa lưng vào cửa, anh hỏi: “Có muốn vào xem không?”
"Không hứng thú," Joanna lạnh nhạt đáp.
Tô Bình cũng không ép. Dù sao với cảnh giới của cô ấy, chắc chắn không để mắt đến việc huấn luyện của hai cô gái này.
Anh không để Joanna làm sư phụ chỉ đạo chiến đấu cho Tô Lăng Nguyệt, cũng vì kỹ năng của Joanna quá cao siêu. Đừng nói Tô Lăng Nguyệt, ngay cả anh cũng chưa chắc học được ngay, dạy cũng vô ích.
Bước vào phòng huấn luyện, Tô Bình thấy hai người đã chọn xong địa điểm, là một khu luyện tập tổng hợp.
Đường Như Yên mặt mày lạnh tanh. Cô vốn không ưa gì cái kẻ đã trêu chọc mình trước đây. Lúc này nghe thấy tiếng mở cửa, biết Tô Bình đã vào, vẻ mặt cô mới dịu đi đôi chút, khẽ hắng giọng, lạnh nhạt nói: "Ngươi muốn học cái gì trước?”
"Có quyền pháp, kiếm pháp, thân pháp và các chiến kỹ khác dành cho Chiến Sủng Sư, còn có kỹ năng tăng phúc cho sủng thú, hoặc kỹ năng phối hợp tác chiến liên hợp với sủng thú, ngươi muốn học loại nào?"
Tô Lăng Nguyệt nghe mà kinh ngạc.
Cô đoán cô gái này không có thiện cảm với mình, nhưng cô không để bụng. Mặt khác, cô không ngờ đối phương lại nắm giữ nhiều kỹ nghệ đến vậy, quả thực là học rộng tài cao, còn mạnh hơn cả Chiến Sủng Sư cao cấp bình thường.
Trong mắt cô lộ vẻ suy tư, cân nhắc lựa chọn chiến kỹ nào thích hợp nhất để luyện tập.
"Cứ dạy cô ấy kỹ năng bảo mệnh đi. Tôi nhớ lần trước cô dùng qua, cái gì mà Lưu Ly Thân của Đường gia ấy, dạy cô ấy cái đó đi," Tô Bình tiến đến một bên sân, nói với Đường Như Yên.
Đường Như Yên ngạc nhiên.
Cô trừng mắt nhìn Tô Bình, như thể hắn là kẻ thù của mình.
Gã này nói Lưu Ly Thần, chẳng lẽ là tuyệt học bí kỹ Bất Động Lưu Ly Thần của Đường gia?!
Nhưng làm sao hắn biết được môn bí kỹ này?
“Ta không hiểu ngươi nói gì," Đường Như Yên lập tức biến sắc, lạnh lùng nói.
Tô Bình khẽ cười, nói: "Lúc ấy tôi nghe thấy hết rồi. Lúc các cô cướp người đoạt bảo, tôi đã có mặt rồi. Vị Phong Hào kia muốn kéo cô xuống nước, tiếc là bên cạnh cô có lão già kia bảo vệ. Hắn thi triển lực lượng từ xa, nhưng không thể trực tiếp giết cô. Lúc đó cô có nói Đường Môn các cô có ba môn bí kỹ, đúng không? Đây là môn thứ nhất, hai môn còn lại để sau đi."
Đường Như Yên nghe mà há hốc mồm.
Cô còn nhớ rõ tình cảnh mình bị bắt lúc ấy.
Bọn họ mai phục một tiểu đội có cường giả cấp Phong Hào, kết quả bị Tô Bình làm hoàng tước sau lưng, hốt trọn ổ!
Gã này. Hóa ra đã đến từ lâu!
Cô hận không thể tự vả vào miệng hai cái, lúc ấy sao lại lắm mồm như vậy, cứ phải khoe khoang làm gì, giải quyết chiến đấu cho xong việc chẳng phải tốt hơn sao!
Tô Lăng Nguyệt bên cạnh cũng nghe mà kinh ngạc.
Đoạt bảo? Cấp Phong Hào?
Cô bỗng thấy khó có thể tưởng tượng nổi, Tô Bình rốt cuộc đã trải qua những gì thần kỳ đến vậy.
Vả lại theo lời Tô Bình, cái người đang làm nhân viên phục vụ dưới trướng Tô Bình kia, lại có thể bảo mệnh trước mặt cường giả cấp Phong Hào?!
Đây toàn là yêu nghiệt gì vậy!
"Ngươi, ngươi hèn hạ vô sỉ!" Đường Như Yên tức giận đến khó thở, nghiến răng nghiến lợi nhìn Tô Bình. Chắc chắn gã này đã sớm mưu đồ rồi, muốn cướp hết cả ba môn bí kỹ của Đường gia từ miệng cô!
"Cô dạy ra thứ này thì cô cũng đâu có mất mát gì. Xem ra chín năm giáo dục bắt buộc vẫn không giúp cô học được cách trở thành một người có tinh thần sẻ chia!" Tô Bình lắc đầu thở dài.
Đường Như Yên sắp tức nổ phổi.
Ai đời lại đem tuyệt học của mình ra chia sẻ chứ?
Thế khác gì đem bảo vật gia truyền ra cho người ta cùng hưởng đâu?!
Nếu ai cũng biết thì còn gọi là tuyệt học gì, bí tịch gì nữa, đổi thành sách giáo khoa luôn đi!
"Dạy đi, không chừng cô còn chưa dạy xong thì Đường gia đã phái người đến đón cô rồi đấy," Tô Bình tiếp tục khuyên, nhưng nghe giọng điệu thế nào cũng thấy có ý lừa gạt.
Đường Như Yên nghe càng thêm tức giận, đồng thời trong lòng cũng có chút chán nản. Muốn nói Tô Bình ngược đãi cô thì không đúng, đằng này lại cho cô cơ hội thể hiện, nhưng tức là tức, cô đã thể hiện nhiều lần như vậy rồi, mà gia tộc bên kia vẫn không có động tĩnh gì!
Mấy người bị mù điếc hết rồi hay sao, hay là không quan tâm đến vị thiếu chủ này nữa rồi?!
"Cô xem, cửa hàng chúng ta trước đây làm ăn rất thịnh vượng đấy chứ, chỉ là mấy ngày nay mọi người đổ xô đi xem thi đấu nên mới vắng vẻ thôi. Thi đấu qua một cái là buôn bán lại trở lại ngay."
Tô Bình tiếp tục nói: "Lúc trước cạnh tranh với các cửa hàng khác, cô cũng biết rồi đấy. Nếu thi đấu mà ảm đạm thì gã kia sớm bị người ta loại rồi. Đến lúc đó việc kinh doanh trong tiệm đình trệ, không có khách hàng đến thì cơ hội xuất hiện của cô có phải cũng giảm đi nhiều không? Như vậy thì cô phải ở lại chỗ tôi càng lâu hơn, đáng thương biết bao!"
Đường Như Yên sắp bị hắn chọc tức đến bật cười.
Biết bà cô đây đáng thương còn không thả ta đi?
Bây giờ là muốn trói chặt ta lên cùng một thuyền đây mà!
Cô chẳng thèm tin chuyện ma quỷ của Tô Bình. Nhưng biết Tô Bình vũ lực thế nào, lại rơi vào tay hắn, muốn không dạy cũng khó. Sự đã rồi, khi mặt mũi còn chưa bị xé rách, cô cũng không kiên trì nữa, hừ lạnh nói: "Đừng dài dòng, ta dạy là được chứ gì. Nhưng có học được hay không thì còn tùy thuộc vào thiên phú của con em ngươi."
"Con em tôi trí thông minh khó nói lắm, cô phải dỗ dành nhiều vào," Tô Bình nói.
Nghe vậy, hai cô gái đồng thời trừng mắt nhìn Tô Bình.
Đường Như Yên chưa từng gặp ai vô lại như vậy, càng chưa gặp ai vừa vô lại lại vừa mạnh đến thế. Người ta cường giả đều có phong thái của cường giả, chứ đâu có cái kiểu mặt dày vô sỉ như vậy.
Tô Lăng Nguyệt cũng rất giận, trí thông minh của tôi có vấn đề à, tôi là nhất niên cấp đấy nhé!
Hít sâu vài hơi, Đường Như Yên bình tĩnh lại, bỗng nhiên hơi suy nghĩ, không khỏi mừng thầm.
Cô nghĩ ra rồi, em gái Tô Bình đang dự thi, nếu cô dạy cho em ấy, em ấy thi triển trong cuộc thi, sẽ có càng nhiều người xem, đến lúc đó bị người ta nhận ra em ấy thi triển bí kỹ của Đường gia, chẳng phải sẽ lập tức kinh động đến gia tộc sao?
Đến lúc đó gia tộc sẽ phái người đến tìm hiểu chi tiết, chẳng phải là có thể tìm ra manh mối, tìm đến tận đây sao?
Như vậy, khả năng cô được giải cứu chẳng phải là lớn hơn sao?!
Cô càng nghĩ nụ cười trên mặt càng tươi, phát ra tiếng cười như si nữ.
Tô Lăng Nguyệt bị nụ cười quỷ dị này của cô làm cho rùng mình, muốn bỏ học.
Tô Bình đang định khuyên thêm vài câu, dù sao dạy học là phải xuất phát từ chân tâm thật ý, nếu anh ép quá lỡ người ta giấu nghề thì anh cũng chưa chắc nhìn ra. Ngay lúc anh chuẩn bị nói thêm vài điều quảng cáo nữa thì thấy nụ cười khó hiểu trên khóe miệng Đường Như Yên, không khỏi sững sờ.
Đây là... Tự ngộ ra rồi?
Anh không khỏi vỗ tay trong lòng, làm việc với người thông minh quả nhiên là đỡ tốn công sức!
Về phần Đường Môn có tìm đến hay không.
Nếu anh lo lắng chuyện đó thì đã không để Đường Như Yên làm nhân viên tạm thời rồi.