Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4053 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 59
giáo huấn thẩm nguyên

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 59

Ngày đại chiến trăm viện rất nhanh đã đến.

Tuyển thủ, đạo sư của các học viện lớn tề tụ tấp nập bên ngoài Phượng Hoàng Cốc, khẽ khẽ bàn luận.

"Không nghĩ tới Kỳ Thiếu Vinh cư nhiên lại thật sự đại diện cho Thiên Lan học viện dự thi, ta còn tưởng rằng chỉ là lời đồn đãi." Thẩm Nguyên nhìn về phía Kỳ Thiếu Vinh, vuốt cằm nói nhỏ.

"Có phải hiệu trưởng Thiên Lan học viện điên rồi không?" Dịch Băng nhịn không được thắc mắc.

"Nghe nói bên Thiên Lan học viện có rất nhiều người kháng nghị, nhưng Hồ Phong hiệu trưởng vẫn giữ ý như cũ, vốn dĩ Hồ Phong đã có một cái ngoại hiệu kẻ điên, bây giờ là bệnh điên càng thêm lợi hại." Dịch Hỏa nói.

"Thiếu Khang, tứ đệ ngươi thật có ý tứ!" Dịch Băng cười như không cười nhìn Kỳ Thiếu Khang.

Kỳ Thiếu Khang trầm mặt xuống: "Nói trước một câu với mấy người các ngươi, nếu các ngươi vào trong gặp được tên đệ đệ không nên thân kia của ta, làm phiền các ngươi bằng tốc độ nhanh nhất đá hắn ra, ta vô cùng cảm kích."

Thẩm Nguyên xoa xoa mũi: "Không cần như vậy đi?"

Trang Hạo nhíu mày: "Đá hắn ra cũng là vì tốt cho hắn."

Thẩm Nguyên gật đầu: "Vậy thì được. Thật không hiểu tiểu tử Kỳ Thiếu Vinh này nhét cái gì trong đầu, nghe nói vị trí của hắn là dùng hơn mười vạn đồng vàng mua lấy, có tiền như vậy làm cái gì không tốt, nhất định phải tự tìm chết?"

Bên Thiên Lan học viện, Kỳ Thiếu Vinh đứng bên người Hồ Phong, chín tuyển thủ khác từ đầu đến đuôi luôn bảo trì với Kỳ Thiếu Vinh một khoảng cách.

Mấy đạo sư Thiên Lan học viện nhíu chặt mày, tràn đầy bất mãn nhìn Hồ Phong cùng Kỳ Thiếu Vinh. Hồ Phong ngẩng đầu ưỡn ngực, bộ dáng giống như trúng được giải thưởng lớn, làm như không thấy ánh mắt hận sắt không thành thép của đạo sư.

Hồ Phong quay sang dặn dò Kỳ Thiếu Vinh: "Nếu vào bên trong có gặp được Trang Hạo, lượng sức mà đi là được rồi, không cần quá mức cưỡng cầu." Hồ Phong đem Kỳ Thiếu Vinh trở thành vương bài, chi có duy nhất một lo lắng nhất là Kỳ Thiếu Vinh luẩn quẩn trong lòng, chạy tới tìm Trang Hạo gây phiền toái, bị Trang Hạo đá ra khỏi bí cảnh.

"Ta biết, hiệu trưởng đã nói rất nhiều lần." Kỳ Thiếu Vinh có chút không kiên nhẫn nói.

Dặn dò của Hồ Phong với Kỳ Thiếu Vinh ở trong mắt những người khác chính là muốn Kỳ Thiếu Vinh an phận một chút, giữ được tánh mạng là tốt rồi, chỉ có Kỳ Thiếu Vinh rõ rành, Hồ Phong là muốn hắn cẩn thận với Trang Hạo, cũng chỉ cần cẩn thận với Trang Hạo.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn về phía đám người Trang Hạo: "Hình như người của Thánh hoàng học viện đều đang nhìn ta."

Hồ Phong gật đầu: "Đúng vậy!"

"Hiệu trưởng, ta qua bên kia một chút." Kỳ Thiếu Vinh nói.

Hồ Phong không rõ Kỳ Thiếu Vinh muốn làm gì, nhưng vẫn gật đầu đáp ứng.

.....

Kỳ Thiếu Vinh đi về phía khu tuyển thủ của Thánh Hoàng học viện, chọc cho một đám người Thánh Hoàng học viện xôn xao cả lên.

Thẩm Nguyên tươi cười đầy mặt nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Kỳ tứ thiếu, có việc sao?"

"Ta không tới tìm ngươi." Kỳ Thiếu Vinh nói.

Kỳ Thiếu Vinh lấy ra một vòng tay, đưa tới trước mặt Trang Hạo: "Trang Hạo, đây là vòng tay Tà Y muốn ta mang cho ngươi."

Trang Hạo nhíu mày: "Tà Y đưa?"

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Đúng vậy! Biết ngươi muốn dự thi, làm riêng tặng ngươi, chúc ngươi đoạt giải nhất."

"Thay ta cảm ơn ý tốt của hắn." Trang Hạo nói.

Kỳ Thiếu Vinh cười sáng lạn: "Được, ta nhất định sẽ chuyển lời cho ngươi."

Kỳ Thiếu Vinh xoay người đi về khu tuyển thủ của Thiên Lan học viện, Thẩm Nguyên thấy Kỳ Thiếu Vinh rời đi, thò đầu lại gần Trang Hạo: "Tà Y phúc hậu như vậy sao?"

"Một cái vòng tay mà thôi, không có gì ghê gớm." Trang Hạo nhàn nhạt nói.

Kỳ Thiếu Khang nhìn Trang Hạo trân trọng mang vòng tay lên, nhíu chặt mày, cũng không nói gì thêm.

Thẩm Nguyên nhìn Kỳ Thiếu Khang: "Thiếu Khang, Kỳ Thiếu Vinh không để ý tới ngươi một chút nào."

Kỳ Thiếu Khang híp mắt: "Hắn đã bị trục xuất khỏi Kỳ gia, đương nhiên không cần để ý tới ta."

Thẩm Nguyên: "......"

......

Hồ Phong nhìn Kỳ Thiếu Vinh trở về, tò mò hỏi: "Ngươi cho Trang Hạo thứ gì vậy?"

Kỳ Thiếu Vinh lắc đầu: "Không có gì, một cái vòng tay may mắn, bảo bình an."

"Ngươi cư nhiên tư thông với địch trước, phẩm tướng của vòng tay kia nhìn qua không tồi!"

Kỳ Thiếu Vinh liếc mắt nhìn Hồ Phong một cái, không nói gì.

Trong lòng Hồ Phong có vài phần hoài nghi, nhưng cũng không tiếp tục dò hỏi.

Minh Nhã học viện, một mỹ nữ phong tình vạn chủng bên người hiệu trưởng Y Nhã khẽ hừ một tiếng.

"Thiên Lan học viện thật sự xuống dốc rồi! Tên biến thái Hồ Phong kia không biết là đang nghĩ cái gì." Y Nhã lạnh giọng nói.

"Quản bọn họ nghĩ như thế nào làm gì, cho dù là ai nhảy vào trong tay ta, ta cũng sẽ đá hắn ra ngoài." Hoàng Tuyết Phi cười lạnh một tiếng.

Hoàng Tuyết Phi là vương bài của Minh Nhã học viện, thực lực vô cùng cường hãn.

Y Nhã chống eo: "Đúng vậy, ai cản đường liền đá, không cần khách khí."

Y Nhã nhìn về phía Thánh Hoàng học viện, "Vận khí của lão già Lộ Danh này thật tốt, có Trang Hạo ở đây, vị trí thứ nhất sợ là rất khó dao động được."

Hoàng Tuyết Phi nhìn về phía Trang Hạo, trong mắt hiện lên vài phần kiêng kị.

......

Kỳ Thiếu Vinh ôm hai tay, hai mắt chuyển loạn, "Hiệu trưởng, hình như có rất nhiều người đang nhìn ta!"

Hồ Phong gật đầu: "Đúng vậy! Ngươi đi vào phải cẩn thận một chút, tất cả mọi người đều chờ tìm ngươi phiền toái."

"Vì sao chứ? Ta ngây thơ đáng yêu như vậy?" Kỳ Thiếu Vinh tràn đầy khó hiểu hỏi.

"Ai bảo ngươi là dê béo đâu, tất cả mọi người đều biết tài sản của ngươi phong phú, đều muốn chờ đoạt bảo." Hồ Phong hơi chút ghen ghét nói.

"Trong đó cũng bao gồm cả ngài sao? Hiệu trưởng?"

Hồ Phong vừa muốn nói gì, thanh âm ban tổ chức liền vang lên, "Đại chiến sắp bắt đầu, mời các vị học viên chuẩn bị đi vào."

"Hiệu trưởng, ta đi." Kỳ Thiếu Vinh quay sang nói với Hồ Phong.

Hồ Phong gật đầu: "Được."

Một ngàn tuyển thủ đi vào truyền tống trận, truyền tống trận phát ra ánh sáng chói lọi, hơn một ngàn thiếu niên anh tài tham gia đại chiến trăm viện đồng thời bị truyền tống vào trong bí cảnh.

Một ngàn tuyển thủ vừa bị truyền tống vào bí cảnh, một quang bình liền sáng lên, thời điểm cao thủ thánh cấp bày đặt thất thải thạch trong Phượng Hoàng Cốc, cũng đặt hơn ba vạn viên quang ảnh châu khắp toàn bộ bí cảnh, dựa vào quang ảnh châu theo dõi tình hình bên trong.

Sau khi tuyển thủ được truyền tống vào, người quan chiến bên ngoài liền lần lượt rời đi.

Lộ Danh đi về phía Hồ Phong, hung hăng vỗ vỗ bả vai Hồ Phong mấy cái: "Lão Hồ a! Kỳ Thiếu Vinh cho ngươi bao nhiêu chỗ tốt để ngươi đưa hắn vào bí cảnh như vậy?"

Hồ Phong tràn đầy khinh thường nhìn Lộ Danh một cái: "Ngươi thì biết cái gì? Kỳ đồng học là một thiên tài, người không có ánh mắt như ngươi đương nhiên là không hiểu được."

Lộ Danh: "......"

"Hình như vận khí vị đồng học thiên tài kia không tốt lắm, cư nhiên đụng phải người của học viện chúng ta."

Hồ Phong liếc mắt nhìn Lộ Danh: "Không phải vận khí Kỳ đồng học không tốt, mà là vận khí Thẩm đồng học không tốt a! Thẩm Nguyên tốt xấu gì cũng là một trong Hoàng Đô Thất Tú, nếu như bại dưới tay Kỳ Thiếu Vinh, vậy chỉ sợ là sau này trong Hoàng Đô Thất Tú không còn có chỗ cho hắn."

"Hồ Phong, đầu ngươi có vấn đề gì sao?"

Hồ Phong hừ một tiếng, không nói gì.

Trong bí cảnh, Kỳ Thiếu Vinh cùng Thẩm Nguyên oan gia ngõ hẹp.

"Thẩm thiếu, thật không nghĩ tới! Ta cư nhiên gặp được ngươi sớm như vậy, chúng ta thật có duyên a!" Kỳ Thiếu Vinh cong khóe miệng nhìn Thẩm Nguyên.

Thẩm Nguyên cau mày nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Trước đó nhị ca ngươi đã nói với ta, nếu như ta gặp được ngươi trong bí cảnh thì đá ngươi ra ngoài, Kỳ tứ thiếu, bí cảnh rất nguy hiểm, thực sự không thích hợp với ngươi, ngươi vẫn nên ra ngoài thì tốt hơn."

"Thẩm thiếu, ngươi còn nhớ rõ ngày đó ngươi tới từ hôn, ta đã nói với ngươi cái gì không?" Hai mắt Kỳ Thiếu Vinh lộ ra từng tia quang mang hưng phấn.

"Ta không nhớ quá rõ." Thẩm Nguyên mím môi, lúc trước đi từ hôn cho Trang Hạo thật sự không phải là ký ức tốt đẹp gì, Thẩm Nguyên lựa chọn quên đi lời Kỳ Thiếu Vinh cùng Kỳ Hằng nói lúc đó.

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Thẩm thiếu, trí nhớ ngươi không được tốt lắm! Để ta tới nhắc nhở cho ngươi một chút đi, ta nói " Thẩm thiếu, ngươi biết trong Hoàng đô Thất Tú, ngươi vì sao lại là đứng đầu từ dưới lên đi, ngươi hẳn là nên ít quan tâm chuyện bát quái, phóng chút tâm tư để tu luyện, chiếu theo bộ dáng làm việc không đàng hoàng này của ngươi, rất nhanh ngay cả đếm ngược từ dưới lên cũng không đủ tư cách. ""

Thẩm Nguyên: "......"

"Ôn chuyện dừng lại ở đây." Kỳ Thiếu Vinh.

Một cây pháp trượng xuất hiện trên tay Kỳ Thiếu Vinh, một hắc ám trọng lực thuật, một hắc ám đầm lầy, một hắc ám màn trời đan chéo nhau đánh lên trên người Thẩm Nguyên, Thẩm Nguyên còn chưa kịp phản ứng đã bị Kỳ Thiếu Vinh công kích bay ra ngoài. Thẩm Nguyên đột nhiên hộc ra một búng máu, "Ngươi...... ngươi...... ngươi......"

Kỳ Thiếu Vinh nắm pháp trượng trong tay, "Thẩm thiếu, ngươi hẳn là nên nghe lời khuyên của ta một chút, đặt nhiều tâm tư trên tu luyện, ngươi nhìn xem ngươi...... đúng là không chịu nổi một kích. Bị hiệu trưởng chèn ép đánh nửa tháng, cuối cùng ta cũng tìm về được cảm giác chèn ép đánh người khác."

Thẩm Nguyên: "......"

Trong bí cảnh Phượng Hoàng Cốc, tâm lý Thẩm Nguyên bị hung hăng chấn kinh một phen, ngoài Phượng Hoàng Cốc lập tức nổ tung rồi.

"Hồ Phong! Đó thật sự là Kỳ tứ thiếu? Hắn cư nhiên có thể thuấn phát ma pháp ám hệ cấp sáu, còn một lần phát ba cái?" Lộ Danh kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.

Cái gọi là người ngoài nghề xem náo nhiệt, người trong nghề xem môn đạo, Kỳ Thiếu Vinh vừa ra tay, Lộ Danh liền nhìn ra thực lực chân chính của Kỳ Thiếu Vinh.

Hồ Phong cười cười: "Đúng vậy! Đồ đệ này của ta hiện tại là ma pháp sư ám hệ cấp sáu, thiên phẩm tinh thần lực."

Lời Hồ Phong vừa dứt, Lộ Danh nhịn không được mà nhìn về phía mấy người Kỳ gia, đám người Kỳ gia đầy mặt khiếp sợ, nghiễm nhiên là một bộ dáng ngoài ý muốn.

"Đừng nhìn, đồ đệ ta thâm tàng bất lộ, người Kỳ gia cũng không biết được." Hồ Phong tự đắc khoe khoang.

"Hắn là ma võ phế nhân." Lộ Danh nói.

Hồ Phong nhún vai: "Chắc là ma pháp sư ám hệ tương đối thưa thớt, Kỳ gia kiểm tra không cẩn thận cho nên ra sai đi."

Lộ Danh: "......"

Trong Phượng Hoàng Cốc.

Kỳ Thiếu Vinh không yên tâm ném thêm một quyển trục về phía Thẩm Nguyên.

Thẩm Nguyên lập tức không động đậy nổi.

Kỳ Thiếu Vinh từng bước từng bước đi về phía Thẩm Nguyên, đến trước mặt Thẩm Nguyên liền ngồi xổm xuống.

Thẩm Nguyên khẩn trương nhìn Kỳ Thiếu Vinh, Kỳ Thiếu Vinh nghiêng đầu: "Thẩm thiếu, ngươi không cần quá khẩn trương, ngươi lớn lên không dễ nhìn, không phải khẩu vị của ta, ta sẽ không cường bạo ngươi."

Thẩm Nguyên: "......"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »