Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 33
lòng ta như sắt đá, tuyệt không hối hận!

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 33

Kỳ gia.

"Tự ngươi đi vào đi." Kỳ Thiếu Phúc đưa Kỳ Thiếu Vinh tới cửa nói.

Kỳ Thiếu Vinh hai tay chống lưng, liếc mắt nhìn Kỳ Thiếu Phúc một cái, "Tam ca, ngươi không vào cùng ta sao?"

"Phụ thân còn đang tức giận ngươi vẫn nên tự cầu phúc đi." Kỳ Thiếu Phúc lộ ra một biểu tình hữu tâm vô lực với Kỳ Thiếu Vinh.

Kỳ Thiếu Vinh: "......" Kỳ Thiếu Vinh khẽ nhướng mày nhìn bóng dáng Kỳ Thiếu Phúc rời đi, thầm nghĩ: Một tên bất lực.

Kỳ Thiếu Vinh đi vào phòng, nhìn nam tử trung niên uy nghiêm ngồi trên ghế, nhàn nhạt gọi một tiếng "Phụ thân."

Kỳ Diệu nhíu mi, tràn đầy bắt bẻ đánh giá Kỳ Thiếu Vinh từ trên xuống dưới một vòng,

"Hôn sự của ngươi cùng Trang Hạo thất bại?"

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Đúng vậy."

"Ngươi cũng đừng oán giận Trang Hạo, chính ngươi không biết cố gắng, cũng không thể trách người ta chướng mắt ngươi." Kỳ Diệu thấm thía dặn dò Kỳ Thiếu Vinh.

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Cái này là đương nhiên, ta chỉ là một ma võ phế nhân, làm sao có thể xứng với Trang Hạo ma võ song tu!"

"Tiểu tử Trang Hạo này đúng là rất lợi hại, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai hắn chắc chắn có thể thành thánh." Biểu tình Kỳ Diệu lộ ra tràn đầy thưởng thức.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Kỳ Diệu, nhịn không được thầm nghĩ: Trang Hạo ưu tú như vậy, Kỳ Diệu sợ là chỉ hận Trang Hạo không thể trở thành nhi tử của mình, đáng tiếc, lão gia hỏa này không sinh ra được.

"Có một việc ta muốn nói cho ngươi." Kỳ Diệu nói.

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Có chuyện gì?"

"Nếu ngươi cùng Trang Hạo đã không có duyên, vậy ta giới thiệu muội muội ngươi cho Trang Hạo, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, hy vọng ngươi sẽ không làm loạn." Kỳ Diệu cảnh cáo nhìn Kỳ Thiếu Vinh.

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Nếu Trang Hạo nếu có thể cưới ngũ muội, ta đương nhiên là tán thành hôn sự này."

"Ngươi có thể hiểu là được."

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Kỳ Diệu: "Phụ thân đại nhân, nếu không còn chuyện gì khác, vậy ta đi trước."

"Giấy chứng nhận nhập học Thiên Lan học viện đã chuyển cho ngươi, đừng quên chuyện này, tuy rằng ngươi chỉ là ma võ phế nhân, ít nhiều cũng nên học những thứ khác một chút, sau này dễ gả cho người ta."

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Ta đã biết."

Kỳ Diệu chần chờ một chút rồi nói: "Ngươi có quen Tà Y?"

"Có chút duyên phận."

"Hình như ấn tượng của Trang Hạo về Tà Y không tồi, nếu Tà Y có thể nói mấy câu cho muội muội ngươi, Trang Hạo hẳn là sẽ nghe."

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Ta đã biết, bất quá, ta cũng không phải rất thân thiết với Tà Y, hắn chưa chắc đã nghe lời ta nói."

"Ngươi tận lực là được."

Kỳ Thiếu Vinh ra ngoài, không khỏi cười lạnh một tiếng, Kỳ Diệu đúng là một nhân tài, tìm hắn giật dây Trang Hạo thay Kỳ Thiếu Như.

Kỳ Thiếu Vinh đi ra khỏi đại sảnh, Kỳ Thiếu Như nghênh ngang bước tới, "Tứ ca, nghe nói người vừa trở lại đã chạy đến kỹ viện, bản thân ngươi đã đủ mất mặt rồi, còn không biết giữ mình trong sạch một chút, ngươi muốn Kỳ gia chúng ta trở thành trò cười giống ngươi sao?"

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Kỳ Thiếu Như: "Tứ ca ngươi vốn dĩ đã là một trò cười, mất mặt thêm một chút thì mất mặt thêm một chút, cũng không hơn kém bao nhiêu. Thật ra, ngũ muội, phụ thân muốn đưa ngươi đi đính hôn với tên thiên tài Trang gia kia, ngươi vẫn nên tu thân dưỡng tính cho tốt đi, có rất nhiều người muốn gả cho Trang Hạo, nếu để người khác biết ngươi là một nữ nhân đanh đá, ngươi chắc chắn sẽ không còn đất diễn."

"Ngươi......" Kỳ Thiếu Như tức giận nhìn chằm chằm Kỳ Thiếu Vinh, cố gắng áp chế lửa giận xuống: "Tứ ca, ngươi cũng không nên trách Trang Hạo không cần ngươi, ngươi kém Trang Hạo quá xa."

Kỳ Thiếu Vinh tiến đến gần Kỳ Thiếu Như: "Có ai nói không phải đâu, bất quá, ngũ muội ngươi cũng không có bao nhiêu gần gũi với Trang Hạo, nha đầu Dịch gia kia so với ngươi còn biết tiến tới hơn nhiều."

"Bởi vì Dịch Sơ Tuyết tới từ hôn ngươi nên ngươi khuyến khích ta đi đối phó nàng?" Kỳ Thiếu Như tràn đầy châm chọc mỉa mai nhìn Kỳ Thiếu Vinh.

"Ta cần gì phải khuyến khích ngươi chứ, nếu ngươi thật sự gả cho Trang Hạo, Dịch Sơ Tuyết có thể không làm ầm ĩ sao?" Kỳ Thiếu Vinh không chút để ý phất tay áo.

Kỳ Thiếu Như nhìn chằm chằm Kỳ Thiếu Vinh: "Không phải chuyện của ngươi!"

"Đúng, không chuyện của ta, ta muốn đi ngủ, ngũ muội, ngươi muốn làm gì thì đi làm đi." Kỳ Thiếu Vinh nói.

Kỳ Thiếu Như nhìn bóng dáng Kỳ Thiếu Vinh rời đi, nhăn chặt chân mày, nói thầm: "Tính tình gì không biết!"

"Thiếu Như, ngươi đang làm gì vậy?"

"Nhị ca, ngươi đã trở lại!" Kỳ Thiếu Như ngoan ngoãn quay sang, một chút kiêu ngạo ương ngạnh khi ở trước mặt Kỳ Thiếu Vinh không còn bóng dáng.

Kỳ Thiếu Khang nhìn Kỳ Thiếu Như: "Ngươi vừa nói chuyện cùng Tứ đệ?"

"Đúng vậy! Tiểu tử này bản lĩnh kém thì thôi, tính tình thật ra lại không nhỏ chút nào, không biết phụ thân tìm hắn về làm gì, năm đó, kiểm tra đo lường tư chất của hắn kết thúc, hắn đã làm Kỳ gia chúng ta mất mặt mũi nhiều như vậy!"

Kỳ Thiếu Khang nhìn Kỳ Thiếu Như: "Tứ đệ không đơn giản như ngươi tưởng tượng, hắn có giao tình với cả Tà Y cùng Bích Lưu Vân, ngươi vẫn không nên làm quá căng với hắn thì tốt hơn."

"Một tên lang băm cùng một tên mở ca vũ phường thì tính là thứ gì?"

"Không thể nói như vậy được."

Kỳ Thiếu Như nhíu mày: "Nhị ca, ta không nói với ngươi, ta đi tìm Trang Hạo."

Kỳ Thiếu Khang khẽ lắc đầu nhìn theo bóng dáng Kỳ Thiếu Như rời đi: "Cuối cùng vẫn nữ sinh hướng ngoại là, bỏ đi!"

Kỳ Thiếu Như hưng phấn rời đi, Kỳ Thiếu Huyên từ trong bóng ma đi ra, lẳng lặng nâng đôi mắt pha lê đen bóng lên, "Nhị ca, phụ thân cố ý tác hợp ngũ tỷ cùng Trang Hạo sao?"

Kỳ Thiếu Khang gật đầu: "Đúng vậy!"

"Ta thấy ánh mắt Trang Hạo rất cao, ngũ tỷ muốn đánh động Trang Hạo cũng không dễ dàng gì."

Kỳ Thiếu Khang liếc mắt nhìn Kỳ Thiếu Huyên một cái: "Nữ nhân xứng với Trang Hạo ở Hoàng Đô còn chưa có sinh ra đâu, bất quá, nếu Trang Hạo không muốn sống cô độc suốt quãng đời còn lại thì cũng phải cưới một người."

Kỳ Thiếu Huyên gật đầu: "Nói cũng đúng, không chừng ngũ tỷ lại thật sự nhặt được tiện nghi này."

Biệt viện Tà Y.

"Thiếu gia, ngươi đã trở lại." Kỳ Hằng tiến lên thay Kỳ Thiếu Vinh đổi áo khoác.

Kỳ Thiếu Vinh đổi một thân quần áo Tà Y, mang mặt nạ ngồi lại trong biệt viện.

"Trên dưới Kỳ gia chướng khí mù mịt, ta đã thương lượng với lão nhân chết tiệt kia sẽ dọn ra ngoài sống." Mấy tiểu bối Kỳ gia đều có biệt viện khác bên ngoài, Kỳ Diệu nghe được hắn yêu cầu chỉ nói hắn tùy ý, một câu cũng không đề cập đến chuyện trợ cấp tiền phòng bên ngoài.

Kỳ Hằng híp mắt: "Phụ thân ngươi đồng ý?"

"Đồng ý, lão nhân chết tiệt kia biết ta có thể không lượn qua lượn lại trước mặt hắn, trong lòng phỏng chừng còn đang cao hứng muốn chết." Kỳ Thiếu Vinh phe phẩy cây quạt nhỏ, có chút bực bội nói.

"Tình huống so với ta tưởng tượng còn tốt hơn nhiều, ta còn nghĩ rằng ngươi sẽ bị phụ thân ngươi dạy dỗ một trận"

Kỳ Thiếu Vinh cười lạnh: "Cái đó cũng không đến mức, lão nhân chết tiệt còn trông cậy vào ta dẫn mối cho Kỳ Thiếu Như cùng Trang Hạo."

"Phụ thân ngươi cũng thật có sáng ý!" Trang Hạo nguyên bản là đối tượng đính ước với

Kỳ Thiếu Vinh, kết quả lại tìm Kỳ Thiếu Vinh tác hợp cho Kỳ Thiếu Như cùng Trang Hạo, dã tâm của Kỳ Diệu cũng thật đúng là lớn.

Kỳ Thiếu Vinh híp mắt: "Còn không phải sao, nhìn bộ dáng kia giống như là Trang Hạo mới đúng là nhi tử của hắn vậy, đáng tiếc a! Trang Hạo tốt như vậy lại không phải do hắn sinh ra."

Kỳ Hằng cười cười an ủi: "Thiếu gia, ngài không hề kém hơn Trang Hạo một một nào, là lão gia hỏa kia không biết nhìn hàng."

Một trận tiếng chuông gió vang lên, Kỳ Thiếu Vinh híp mắt: "Có người tới."

Trang Khiêm hấp tấp đi đến, Kỳ Thiếu Vinh nhìn người tới, trên mặt hiện lên vài phần bất đắc dĩ, "Trang nhị thiếu, sao ngươi lại tới đây?"

"Tà Y, Kỳ Thiếu Vinh tới Hoàng Đô." Trang Khiêm nói.

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Ta biết, ta đã đến gặp hắn, Thiếu Vinh lớn lên càng ngày càng soái, ngươi nói xem có phải hay không, Trang nhị thiếu?"

"Hắn làm sao soái được như ta ca ca chứ!"

"Ca ca ngươi có chỗ nào soái, một tên tiểu bạch kiểm!"

Trang Khiêm: "......"

Trang Khiêm gãi gãi đầu: "Ca ta cũng không kém cỏi như vậy."

"Quá nhỏ, không thành thục một chút nào!"

Trang Khiêm có chút bất đắc dĩ nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Tà Y, ngài cũng quá bên này nặng bên kia nhẹ đi, Kỳ Thiếu Vinh kia cũng không lớn hơn ca ta, hắn còn nhỏ hơn ca ta một canh giờ, nói thật ra hắn còn phải gọi ca ta là ca."

Kỳ Thiếu Vinh: "......" Gọi ca? Nằm mơ!

"Ca ngươi làm sao có thể thành thục được như Kỳ Thiếu Vinh chứ."

Năm đó, thời điểm hắn bị nữ nhân điên mua hàng giả kia hại chết đã có 34 tuổi, tính thêm mười mấy năm ở đời này, hắn cũng đã đủ năm mươi tuổi rồi, một tên tiểu tử lông còn chưa mọc đủ như Trang Hạo có thể so với hắn sao, nếu hắn thật sự ở cùng một chỗ với tiểu tử Trang Hạo kia tựa hồ là có chút hiềm nghi trâu già gặm cỏ non a!

"Tà Y, ngài đây là không công bằng!" Trang Khiêm nhịn không được nhỏ giọng oán trách.

Tà Y gật đầu: "Đúng vậy, ta chính là như vậy!"

Kỳ Thiếu Vinh bên này đang nói chuyện với Trang Khiêm, Trang Hạo một mình đi đến.

"Tà Y, đã lâu không gặp. Mấy hôm trước ta tới đi tìm ngài, nghe nói ngài ra ngoài."

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Đúng vậy, tìm ta có việc sao?"

"Hoàng thất có nuôi một con thanh cánh hổ vương, ngài biết chuyện này không?"

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Biết."

Thanh cánh hổ vương là một con linh thú cấp chín, cũng có ý nghĩa tượng trưng cho hoàng tộc, sức chiến đấu của hổ vương kinh người, nếu hổ vương xảy ra chuyện, vậy thế lực của hoàng thất cũng sẽ chịu ảnh hưởng không nhỏ. "Nó bị bệnh?"

Trang Hạo lắc đầu: "Không có, bất quá, nhi tử nó bị bệnh, thanh cánh hổ vương rất khó sinh sản, hơn một trăm năm mới có được một con hổ con, bất quá, hổ con lại đang sinh bệnh."

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Trang Hạo: "Không phải là ngươi muốn ta tới xem bệnh cho con hổ con kia đi?"

Trang Hạo gật đầu: "Đúng vậy, ta muốn mang ngài đi xem một chút, sau khi hổ con sinh bệnh, hổ vương trở nên thập phần táo bạo, nếu Tà Y có thể trị tốt cho hổ con, hoàng thất liền thiếu ngài một phần nhân tình."

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu, vuốt cằm nói: "Nghe qua không tồi." So sánh với Kỳ gia, hắn thật sự là thế đơn lực mỏng.

Trang Hạo nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Vậy ý Tà Y ngài thế nào?"

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Tìm chút thời gian, ta bồi ngươi đi một chuyến."

Kỳ Thiếu Vinh hít sâu một hơi, thầm nghĩ: Năm đó, hắn đổi nghề trở thành chỉnh dung bác sĩ, gia gia hắn đã tràn đầy kích động chạy tới bệnh viện đập đồ, nếu để lão nhân biết hắn càng làm càng kém cỏi, còn trở thành thú y, không biết sẽ có suy nghĩ gì.

Trang Hạo sung sướng cười cười: "Được!"

"Tà Y, Kỳ Thiếu Vinh tới Hoàng Đô......" Trang Hạo do dự một chút rồi nói.

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Đệ đệ ngươi đã nói qua, hôm nay Thiếu Vinh đã tới."

"Quan hệ của các ngươi không tồi."

"Đương nhiên!"

Trang Hạo cúi đầu, vuốt ve chén rượu trên tay, lâm vào trầm mặc. Kỳ Thiếu Vinh nhìn

Trang Hạo: "Ngươi không sao chứ?"

Trang Hạo lắc đầu: "Không có việc gì."

"Trang Hạo, ngươi nói xem, có thể có một ngày ngươi hối hận từ hôn hay không?" Kỳ Thiếu Vinh hỏi.

Trang Hạo cau mày: "Ta cùng Kỳ Thiếu Vinh không có một chút cảm tình cơ sở nào, ta không tán thành cường hôn ách gả như vậy, cho dù Kỳ Thiếu Vinh có phải phế tài hay không ta cũng sẽ từ hôn."

Kỳ Thiếu Vinh nhìn chằm chằm đánh giá Trang Hạo một hồi lâu: "Trang đại thiếu thật có cá tính!"

Trang Hạo: "......"

"Cho dù là như thế nào, xin ngươi nhớ kỹ nhưng lời ngươi đã nói, không được hối hận."

Trang Hạo tràn đầy nghiêm túc nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Lòng ta như sắt đá, tuyệt không hối hận!"

Kỳ Thiếu Vinh cười cười, hộc ra hai chữ, "Rất tốt!" Kỳ Thiếu Vinh cười tươi như hoa, dừng lại một chút: "Trang đại thiếu, cho dù là như thế nào, xin ngươi nhớ kỹ lời nói hôm nay, sẽ có chỗ lợi."

Trang Khiêm nhìn Tà Y, trong lòng nhiều thêm vài phần dự cảm không tốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »