Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 97
động tĩnh lớn của cửa hàng mỹ phẩm

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 97

Dịch gia.

Dương Mạn nhìn Dịch Sơ Tuyết đần đần độn độn, trong lòng cảm thấy mệt mỏi khó có thể che dấu được.

"Dịch Băng, ngươi đã đến rồi."

"Mẫu thân, tam muội có khỏe không?" Dịch Băng hỏi.

Dương Mạn thở dài một hơi: "Không biết tiểu tử Dịch Phàm kia làm cái gì với muội muội ngươi, cư nhiên dọa muội muội ngươi thành như vậy."

Dịch Sơ Tuyết ôm đầu gối ngồi trong góc tường, miệng lẩm bẩm lầm bầm gì đó, một bộ chấn kinh quá độ.

Dương Mạn đột nhiên quay đầu nhìn Dịch Băng, "Dịch Băng, ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy? Sơ Tuyết đương nhiên là nhi nữ của phụ thân ngươi."

"Tiểu tử Dịch Phàm này...... Thật đáng chết! Khó trách, khó trách phụ thân ngươi nhìn ta như vậy." Dương Mạn không khỏi rối lòng lên.

Dương Mạn nắm chặt nắm tay, thầm nghĩ: Trước đây nàng nói với Dịch Tầm mời một người tới xem bệnh cho Sơ Tuyết, Dịch Tầm đẩy đi nói tình huống của Dịch Sơ Tuyết giống Dịch Hỏa, Dịch Băng, không cứu trợ được, có tới xem cũng vô dụng, một y sư cũng không mời tới. Dương Mạn nguyên bản còn cảm thấy có chút kỳ quái, hiện tại lập tức minh bạch, cho dù Dịch Tầm không tin tưởng lời Dịch Phàm nói, nhưng nhất định cũng đã hoài nghi.

"Đương nhiên không có! Dịch Phàm rõ ràng là đang ghi hận ta khinh mạn hắn cho nên mới ba hoa chích choè, đáng giận phụ thân ngươi lại...... hắn coi ta là ai chứ!" Dương Mạn chém đinh chặt sắt nói.

Dương Mạn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, thầm nghĩ: Diệt cỏ không diệt tận gốc, gió xuân thổi lại sinh, sớm biết vậy, lúc trước nàng không nên thủ hạ lưu tình, hiện tại Dịch Phàm đã trở nên cường đại, nàng muốn làm cái gì cũng hữu tâm vô lực.

......

Thánh Hoàng học viện.

Trang Khiêm hưng phấn đuổi theo Trang Hạo, "Đại ca, gần đây ngươi cùng Kỳ Thiếu Vinh quan hệ thế nào?"

Trang Hạo hít sâu một hơi: "Không tốt cũng không xấu."

"Đại ca, ngươi đừng nhụt chí, chỉ cần ngươi phát huy tinh thần lì lợm la liếm, không thuận theo không buông tha dây dưa Kỳ tứ thiếu, đồng thời cũng xử lý hết sạch mấy người có ý đồ không an phận với hắn, ta tin tưởng đại ca cùng Kỳ tứ thiếu sớm muộn gì cũng sẽ tu thành chính quả." Trang Khiêm nói.

Trang Hạo: "......"

"Trang Hạo, đã lâu không gặp, lâu lắm không thấy A Hạo ngươi tới học viện." Đường Thiên Anh đi về phía Trang Hạo chào hỏi.

Trang Hạo gật đầu với Đường Thiên Anh: "Đã lâu không gặp."

Trang Khiêm có chút chột dạ rụt rụt cổ, hình như Đường Thiên Anh cũng có ý tưởng không an phận với Kỳ Thiếu Vinh.

Đường Thiên Anh nhìn Trang Hạo: "A Hạo, gần đây ngươi cùng Kỳ tứ thiếu quan hệ thế nào?"

Trang Khiêm nhìn Đường Thiên Anh, nửa đùa nửa thật hỏi: "Tứ hoàng tử, không phải là ngươi tới tìm hiểu tình địch đi?"

Đường Thiên Anh: "......"

"A Khiêm, tứ hoàng tử nói giỡn mà thôi, trước đây tứ hoàng tử nói thích Kỳ Thiếu Vinh cũng là nói giỡn đi?" Trang Hạo nhìn chằm chằm Đường Thiên Anh hỏi.

Trang Khiêm: "......" Đại ca đây là nghe xong kiến nghị của mình nên bắt đầu xuống tay với những người có ý tưởng không an phận với Kỳ Thiếu Vinh sao?

Đường Thiên Anh xấu hổ gật đầu, miễn cưỡng cười đáp: "Đúng vậy!"

Đường Thiên Anh cúi đầu, thầm nghĩ: Hắn vốn còn cho rằng tiểu tử Trang Hạo này quạnh quẽ, không dính khói lửa phàm tục, kết quả thì sao, tâm ghen ghét của tiểu tử này nặng như vậy, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Đường Thiên Anh nhìn Trang Hạo: "A Hạo, ta nghe nói gần đây quan hệ giữa ngươi cùng

Thẩm Nguyên rất căng thẳng, các ngươi là bằng hữu lâu năm, có hiểu lầm gì mà không giải được đâu."

Trang Hạo hít sâu một hơi: "Ai bảo hắn...... Bỏ đi, không nói."

Đường Thiên Anh: "......"

"Đúng rồi, A Hạo, ngươi biết không, gần đây cửa hàng mỹ phẩm Khuynh Thành có động tác lớn." Đường Thiên Anh đổi đề tài nói.

Trang Khiêm tràn đầy ngoài ý muốn hỏi: "Tứ hoàng tử, ngươi cũng quan tâm loại chuyện này sao? Ta tưởng chỉ có mấy nữ nhân không còn chỗ tiêu tiền mới để ý chứ?"

Đường Thiên Anh nhún vai: "Thật ra ta cũng không quá quan tâm, nhưng mà, mấy nữ nhân bên cạnh lải nhải suốt ngày, ta muốn không quan tâm cũng không được a!"

Trang Khiêm nhìn Đường Thiên Anh: "Cửa hàng mỹ phẩm Khuynh Thành có động tác gì vậy?"

"Ngươi xem cái này đi, đây là đơn tuyên truyền được cửa hàng mỹ phẩm Khuynh Thành truyền ra gần đây."

"Trên đơn nói để cảm tạ các khách hàng lớn đã ủng hộ cửa hàng bấy lâu nay, bổn tiệm cố ý đưa ra sản phẩm mới, "Nước mắt nữ thần"."

""Nước mắt nữ thần" là nước thuốc thần kỳ do thủ tịch dược tề sư của bổn tiệm tiêu phí thời gian hơn 60 năm, nghiên cứu hơn ba ngàn năm trăm loại linh hoa, trải qua hơn ngàn lần thực nghiệm, dốc hết tâm huyết mới nghiên cứu chế tạo thành công."

"Loại nước thuốc này có thể trì hoãn già cả, khôi phục thanh xuân, đạm đốm khư sẹo, mỹ dung dưỡng nhan...... Công hiệu của nó tương đương với mười lần công hiệu của tuyết nghiên hoa."

"Sản phẩm sẽ tiến hành tiêu thụ sau một tháng nữa ở hoàng đô, số lượng bán ra chỉ một trăm bình, một bình hai mươi vạn đồng vàng."

......

"Hai mươi vạn đồng vàng một bình! Cửa hành mỹ phẩm Khuynh Thành quả nhiên đã bắt đầu từ mịt mờ giựt tiền tới trắng trợn táo bạo giựt tiền rồi, ta thấy hơn phân nửa là một bình cũng không bán được đi." Trang Khiêm nói.

Đường Thiên Anh lắc đầu: "Một bình không bán được thì không chắc, đã có mấy cửa hàng chi nhánh đưa ra cho khách hàng dùng thử, nghe nói hiệu quả phi thường rõ ràng, mấy phi tử của phụ thân ta đều tỏ vẻ đến lúc đó nhất định phải mua, chỉ sợ không mua được."

Trang Khiêm: "...... Có phải bọn họ ngốc hết rồi không?"

Đường Thiên Anh: "Cũng không phải chỉ có bọn họ, Thánh Hoàng học viện chúng ta cũng có rất nhiều đạo sư cảm thấy hứng thú."

"Hai mươi vạn đồng vàng tuy rằng không ít, nhưng đối với kẻ có tiền ở hoàng đô mà nói, hai mươi vạn cũng không đáng bao nhiêu." Trang Hạo nói.

"Đại ca, ngươi có tiền a! Không thì ngươi mua một lọ cho Kỳ tứ thiếu đi!"

Trang Hạo nhìn Trang Khiêm: "Cái này đến lúc đó rồi nói sau." Kỳ Thiếu Vinh cần hắn đưa sao?

Trang Khiêm: "......"

......

Phòng thí nghiệm của Kỳ Thiếu Vinh.

Kỳ Hằng nhìn đơn tuyên truyền trên tay: "Thiếu gia, có phải khẩu hiệu trên đơn tuyên truyền này quá khoa trương rồi không?"

Kỳ Thiếu Vinh không cho là đúng lắc đầu: "Không có! A Hằng, ta nói cho ngươi a, muốn kiếm được nhiều tiền thì phải biết ba hoa chích choè, nếu ngươi không đề cao giá trị sản phẩm thì sao có thể bán đi được! Huống chi đồ của chúng ta đều là thứ tốt, khoa trương một chút cũng không có gì ghê gớm."

"Đầu năm nay có ai không khoác lác đâu, một quán mỳ nhỏ ở một góc xó xỉnh trong hoàng đô này cũng dám tự xưng là thiên hạ đệ nhất, so với mấy người đó, chúng ta đã quá khiêm tốn rồi."

"Chỉ là, thiếu gia, trên đơn tuyên truyền nói "Nước mắt nữ thần" là được thủ tịch dược tề sư của bổn tiệm tiêu phí thời gian hơn 60 năm, nghiên cứu hơn ba ngàn năm trăm loại linh hoa, trải qua hơn ngàn lần thực nghiệm, dốc hết tâm huyết mới nghiên cứu chế tạo thành công, nhưng trên thực tế, ngươi qua năm ngày liền nghiên cứu ra được, hơn nữa, linh hoa dùng để nghiên cứu cũng chỉ khoảng một trăm loại." Kỳ Hằng nói.

"Tục ngữ có câu nói là, trên đài một phút đồng hồ dưới đài mười năm công, tuy ta chỉ tốn năm ngày để nghiên cứu ra "Nước mắt nữ thần", nhưng nỗ lực của ta những ngày này cũng tương đương với mấy chục năm."

Kỳ Hằng nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Thiếu gia, ngươi mới mười sáu tuổi a, nỗ lực mấy chục năm hình như có chút miễn cưỡng."

"Ta sắp mười bảy rồi." Kỳ Thiếu Vinh không cho là đúng lắc đầu.

"Mới mười bảy mà thôi, vẫn nhỏ hơn ta!" Trang Hạo đi vào nói.

Kỳ Thiếu Vinh quay đầu, không vui nhìn Trang Hạo: "Trang Hạo, ngươi vào bằng cách nào?"

"Tránh mấy bẫy rập ngươi thiết trí tiến vào." Trang Hạo đáp.

Kỳ Thiếu Vinh: "...... Trang Hạo, tự tiện xông vào nhà người khác là thói quen không tốt lắm đâu."

Trang Hạo nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Chúng ta đã thân thiết như vậy rồi, ta chỉ là vào xem một chút mà thôi."

"Chúng ta có thể thân thiết đến đâu chứ!" Kỳ Thiếu Vinh không vui nói.

"Thời điểm ở trong bí cảnh không phải là ngươi muốn cởi quần của ta sao? Chẳng lẽ như vậy còn không tính là thân thiết?"

Kỳ Thiếu Vinh: "...... Trang Hạo, có phải ngươi có bệnh hay không?"

"Ngươi mới có bệnh, rõ ràng là ta lớn hơn ngươi, ngươi lại luôn miệng chê ta nhỏ." Trang Hạo tức giận nói.

Kỳ Thiếu Vinh: "...... Ta và ngươi không giống nhau."

"Không giống chỗ nào?"

Kỳ Thiếu Vinh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, đầu óc nhanh chóng chuyển động: Đại thiếu gia đây chính là trọng sinh lại, tiểu tử thối Trang Hạo ngươi còn muốn so với ta.

"Trang Hạo, ngươi phải biết rằng chiều dài của sinh mệnh được quyết định bởi tuổi tác, nhưng độ rộng sinh mệnh a, nó quyết định bởi những gì ngươi đã làm trong chiều dài của sinh mệnh, ta nói cho ngươi biết, thời gian ngươi ngủ nướng, ta đều dùng để học tập, vậy nên tuy rằng ta chỉ có mười sáu tuổi, nhưng cũng tương đương với người đã sống hơn bảy mươi tuổi, ngươi hiểu không?"

Kỳ Hằng để sát vào tai Kỳ Thiếu Vinh hỏi nhỏ: "Thiếu gia, hình như ngươi cũng ngủ nướng không ít lần."

Kỳ Thiếu Vinh: "......" Ai nha, đúng là không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo!

"A Hằng, có phải ngươi ăn tiền boa của tiểu tử này không? Ngươi quên mất tiền lương của ngươi là ai phát rồi sao?" Kỳ Thiếu Vinh không vui nói.

Kỳ Hằng: "......"

"Kỳ Thiếu Vinh, ngươi có biết hiện tại bên ngoài có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào cửa hàng mỹ phẩm Khuynh Thành không, sở dĩ bọn họ chưa hành động là bởi vì còn chưa tìm hiểu được chi tiết của cửa hàng, thế lực khắp các nơi đều đang quan vọng, một khi có người nhịn không được ra tay, ngươi sẽ rất nguy hiểm!" Trang Hạo nhíu mày nói.

Kỳ Thiếu Vinh nhắm mắt lại: "Đã có người nhịn không được ra tay rồi."

"Cho nên dưới tình huống như vậy, ngươi còn muốn đi ra ngoài ánh sáng sao?"

"Đúng vậy! Bọn họ muốn biết, ta để cho bọn họ biết là được."

"Ngươi đang đi bên cạnh huyền nhai biết không?"

Kỳ Thiếu Vinh quay đầu nhìn Trang Hạo: "Ta biết, chỉ là ta có thể làm thế nào nữa, ta muốn kiếm nhiều tiền, ta không muốn sống tầm thường, ta không muốn bị người khác hạ thấp, nếu không mạo hiểm, sao ta có thể thành công, sao có thể làm người ở trên được!"

Méoo: Thật ra tối qua tui làm được 1/2 rồi, mà thi về mệt quá nên nghỉ, giờ tranh thủ làm nốt đăng luôn cho các tình yêu, cảm ơn lời chúc của các tình yêu (人◕ω◕)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »