Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4292 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 22
trang gia trang linh

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 22

Kỳ gia.

"Thiếu Phúc, ngươi lại ra ngoài cùng Trang Hạo?" Kỳ Thiếu An hai tay chống lưng, trầm mặt hỏi.

Kỳ Thiếu Phúc gãi gãi đầu: "Đúng vậy!"

"Tam đệ, ngươi thật có phúc khí! Ngay cả Trang Hạo cũng nhìn ngươi với con mắt khác, làm cái gì cũng mang theo ngươi, đúng là Trang Hạo so với thân ca ca ta còn có trách hơn." Kỳ Thiếu An có chút trào phúng nhìn Kỳ Thiếu Phúc.

Trang gia, Kỳ gia, Dịch gia, Thẩm gia, tứ đại gia tộc vừa cạnh tranh với nhau, cũng lại vừa tồn tại quan hệ thông gia, cực kỳ rắc rối phức tạp.

Kỳ Thiếu Phúc cười khan, không có lên tiếng.

Kỳ Thiếu Như vội vội vàng vàng đi ra: "Tam ca, ngươi ra ngoài cùng Trang Hạo?"

"Đúng vậy!"

"Ta nghe nói, nữ nhân Dịch Sơ Tuyết không biết xấu hổ kia đuổi theo Trang Hạo ra ngoài?" Kỳ Thiếu Như hỏi.

Kỳ Thiếu Phúc gãi gãi tóc: "Ta không biết nàng có phải cố ý đuổi theo hay không, bất quá, chúng ta đúng là có ngẫu nhiên gặp được Dịch Sơ Tuyết."

Kỳ Thiếu Như cười nhạo một tiếng: "Nữ nhân kia thật không biết xấu hổ, nàng cho rằng đuổi tứ ca phế tài kia đi rồi là có thể đến phiên nàng sao, si tâm vọng tưởng, đúng là khi dễ (bắt nạt) Kỳ gia chúng ta không có người? Trang Hạo có rất nhiều lựa chọn, muốn đến phiên nàng sao, còn quá sớm!"

Kỳ Thiếu Phúc: "......"

Kỳ Thiếu Phúc xoa xoa cánh mũi, lần trước ở Lạc Hoa Hiên, Kỳ Thiếu Khang đã đề cử Kỳ Thiếu Như với Trang Hạo, bất quá, rất hiển nhiên, phản ứng của Trang Hạo cực kỳ bình đạm, hẳn là không có ý tứ gì với Kỳ Thiếu Như. Cơ mà lời này hắn vẫn không nên nói cho Thiếu Như thì hơn, miễn cho lại bị đánh. Cho dù là Dịch Sơ Tuyết hay Kỳ Thiếu Như thì trước mặt Trang Hạo đều giống mèo nhỏ, đối với hắn lại giống lão hổ.

"Tam ca, ngươi ra ngoài cùng A Hạo sao không nói cho ta một tiếng, vô duyên vô cớ để nha đầu thối Dịch Sơ Tuyết kia nhặt được tiện nghi." Kỳ Thiếu Như không vui trách móc.

Kỳ Thiếu Phúc: "......" Trên thực tế, Dịch Sơ Tuyết cũng không chiếm được tiện nghi gì, tiện nghi toàn là cho Tà Y chiếm, bất quá, nghe nói Tà Y đã hơn bảy mươi tuổi, cơ mà, thái độ của Trang Hạo đối với Tà Y đúng là có chút quỷ dị, lại nói tiếp, Tà Y kia chanh chua kinh người, không có chút nào giống với người hơn bảy mươi tuổi.

Kỳ Thiếu Như kéo cánh tay Kỳ Thiếu Phúc qua: "Tam ca, ngươi thấy Trang Hạo có hứng thú gì với Dịch Sơ Tuyết không?"

"Ta nghĩ hắn hẳn là không có hứng thú gì đâu."

Kỳ Thiếu Như cười cười: "Ta cũng nghĩ vậy, ai có thể sinh hứng thú với một nữ nhân hai mặt như vậy chứ! Nếu không phải tứ ca phế vật kia sinh ra trước ta, vậy người đính hôn với Trang Hạo chính là ta, tứ ca cũng thật là, lãng phí chiếm một vị trí lại vô duyên vô cớ lãng phí cơ hội. Trang gia từ hôn, Trang Hạo lười không đi, chính hắn mất mặt thì thôi, còn hại gia tộc cũng mất mặt theo hắn."

Kỳ Thiếu Phúc xoa xoa cánh mũi: "Ngũ muội, ngươi không cần nói bậy như vậy?"

"Ta nói bậy khi nào? Tam ca, ngươi thường xuyên đi theo Trang Hạo, ngươi thấy Trang Hạo có động tâm với người nào hay không?"

Kỳ Thiếu Phúc bất đắc dĩ nói: "Không quá chú ý."

"Sao ngươi có thể không chú ý cái này chứ?" Kỳ Thiếu Như không vui nhìn Kỳ Thiếu Phúc.

Kỳ Thiếu Phúc: "......"

............

Sáng sớm, Trang Hạo đã đến biệt viện Kỳ Thiếu Vinh, Kỳ Thiếu Vinh chỉ có thể ngáp trái ngáp phải theo Trang Hạo đến phủ đệ Trang Lâm Viễn.

Kỳ Thiếu Vinh dựa vào trên thùng xe ngựa, một bộ không thể tỉnh táo.

Trang Hạo nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Tà Y tiền bối rất mệt sao?"

"Đúng vậy! Lần sau không cần tới sớm như vậy, quấy rầy người khác ngủ sẽ phải bị thiên lôi đánh."

Trang Hạo xấu hổ cười cười: "Xin lỗi, ta không biết Tà Y tiền bối lại yêu ngủ như vậy."

"A Hạo tới a! Mau vào đi, Linh tỷ tỷ nhớ ngươi đã lâu." Trang Lâm Viễn nhìn Trang Hạo bước xuống khỏi xe nói.

"Vị này chính là Tà Y." Trang Hạo quay sang Trang Lâm Viễn giới thiệu.

Hai mắt Trang Lâm Viễn hiện lên vài tia sáng, hiển nhiên là có chút kích động, bất quá, rất nhanh liền đè xuống. "Cửu ngưỡng đại danh."

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu với Trang Lâm Viễn: "Rất vinh hạnh được gặp ngài."

Trang Hạo nói với Trang Lâm Viễn: "Biểu thúc, ta mang Tà Y đến gặp biểu tỷ."

"Đại ca, ai tới vậy?" Trang Lâm Mộ đi ra hỏi.

"Lâm Mộ biểu thúc, ngươi đã trở lại?" Trang Hạo có chút ngoài ý muốn nhìn Trang Lâm Mộ.

Trang Lâm Mộ gật đầu: "Là A Hạo sao! Ta gần đây mới trở về, ở bên ngoài luôn không bằng ở nhà. A Hạo, ngươi cũng khó lường! Lúc ta trở về nghe đã không ít lần người ta đàm luận về ngươi."

"Lâm Mộ biểu thúc ngươi mang theo rất nhiều linh dược trở về, biểu tỷ ngươi tốt hơn rất nhiều." Trang Lâm Viễn nói.

Trang Hạo gật đầu: "Như vậy sao! Vừa vặn, ta cũng tới đưa linh dược."

"A Hạo, ngươi còn mang theo Tà Y tới sao! Thật có tâm, Tà Y các hạ, nghe nói ngươi cứu mạng Trang Nhân Tuyền, y thuật thật lợi hại." Trang Lâm Mộ quay sang nhìn Kỳ Thiếu Vinh.

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Chỉ là nhờ vận khí mà thôi."

Một nữ tử mặc bạch y đi ra, sắc mặt nữ tử tuy rằng tái nhợt nhưng vẫn khó nén nổi một thân tuyệt sắc phong tư.

"Tà Y tiền bối, làm phiền ngài vất vả tới một chuyến." Thanh âm Trang Linh thập phần dễ nghe, lỗ tai Kỳ Thiếu Vinh cũng có chút phát ngứa.

"Kỳ thật, ta vốn dĩ cũng không muốn đến, cơ mà, nếu biết Trang tiểu thư ngươi là đại mỹ nhân như này, không cần Trang Hạo thúc giục ta cũng hăng hái chạy tới." Kỳ Thiếu Vinh sáng lạn tươi cười nhìn Trang Linh.

"Tà Y tiền bối, ngài đúng là biết nói đùa." Trang Linh cười cười.

"Tiểu thư, có thể để ta xem mạch của ngươi một chút không?" Kỳ Thiếu Vinh hỏi.

Trang Linh vươn tay: "Đương nhiên rồi."

Kỳ Thiếu Vinh xem cổ tay Trang Linh một chút, mày khẽ nhíu lại, một lát sau, Kỳ Thiếu Vinh buông tay xuống.

"Tà Y các hạ có nhìn ra được gì không?" Trang Lâm Mộ hỏi.

"Từ mạch tượng mà xem, Trang tiểu thư hình như là trúng độc trong lúc mang thai, thân thể từ sinh ra đã yếu ớt, cần phải tĩnh dưỡng, ngoại trừ dùng linh dược bổ dưỡng, ta cũng không có biện pháp gì khác." Kỳ Thiếu Vinh nói.

Trang Linh từ nhỏ đến lớn đã được vô số y sư xem qua, cách nói của đại đa số y sư đều không khác với Kỳ Thiếu Vinh lắm.

Nghe được Kỳ Thiếu Vinh nói, Trang Lâm Viễn không nói gì, trên mặt lại nhiều thêm vài phần ảm đạm.

Trang Linh nhìn thần sắc ảm đạm của Trang Lâm Viễn, cười cười an ủi: "Phụ thân, ta đã khá hơn nhiều."

"Xin lỗi, việc này ta có khả năng không thể giúp được cái gì." Kỳ Thiếu Vinh tràn đầy xin lỗi nhìn Trang Lâm Viễn.

Trang Linh điềm đạm đối cười cười với Kỳ Thiếu Vinh, "Tà Y tiền bối có phần tâm tư này, như vậy là đủ rồi."

"Trang Linh tiểu thư huệ chất lan tâm (người mang khí chất của hoa huệ, tâm của hoa lan, thường là những người cao quý, thanh khiết), chắc chắn sẽ tốt lên." Kỳ Thiếu Vinh nói.

Trang Linh cười cười: "Đa tạ."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »