Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4190 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 29
trang linh khỏi hẳn

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 29

"Còn phải xem vận khí nàng, nếu nàng có thể phản thu dược lực của cổ trùng, nàng liền có thể nhân họa đắc phúc, trong thời gian ngắn trở thành cao thủ, còn có thể tránh được mấy chục năm khổ tu."

Hai mắt Trang Khiêm lượng lượng: "Nghe qua không tồi."

"Nhưng nếu như không được cũng chỉ có đường chết." Dịch Phàm nói.

Trang Lâm Viễn đi ra: "Các hạ, ta suy xét tốt, ta muốn giúp Linh nhi, nếu Linh nhi thật sự xảy ra chuyện, đời này của ta cũng không sống an bình được."

Dịch Phàm gật đầu, lấy ra một tờ danh sách, "Đây là dược liệu cần có, chỉ cần để Trang

Linh tiểu thư dùng vào, ngài giúp trợ nàng thôi phát dược lực, kế tiếp có thể chịu đựng được hay không liền phải xem tạo hóa của chính Trang Linh tiểu thư."

"Đa tạ." Trang Lâm Viễn khẽ cúi người.

Hai ngày sau, trong sân Trang Linh trào ra một dòng nước lớn, cửa viện cũng bị dòng nước làm sập.

Trang Khiêm có chút vui sướng nhìn Trang Hạo: "Trang Linh tỷ tỷ hẳn là tốt rồi, ta cảm nhận được ma lực của nàng dao động."

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Xem ra vận khí nàng không tồi."

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Được."

Trang Hạo nhíu mày: "Tiền bối, ở lại ăn bữa cơm đi, ngươi cứu mạng Trang Linh tỷ tỷ, biểu thúc sẽ muốn biểu đạt cảm kích một chút."

"Không cần." Dịch Phàm nói.

Trang Hạo còn muốn nói cái gì, Kỳ Thiếu Vinh lên tiếng ngăn cản lại: "Trang đại thiếu, để hắn đi đi, hắn không quen loại trường hợp này."

Trang Hạo nhìn Kỳ Thiếu Vinh một cái, đáp ứng một tiếng rồi ngồi xuống.

Trang Hạo nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Ngài tìm được người này từ nơi nào vậy? Hắn nguyên bản đã ở Hoàng Đô đi?"

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Đúng thế, hắn nguyên bản đã ở Hoàng Đô."

Trang Hạo hít sâu một hơi: "Hoàng Đô quả nhiên là tàng long ngọa hổ, ta còn tưởng rằng Lâm Viễn thúc thúc đã mời hết danh y, vẫn là Tà Y tiền bối khéo dùng người."

"Trang đại thiếu, ta nhớ ngươi đã nói, tiền chữa bệnh tính ở trên đầu ngươi, không nên quên trả."

Trang Hạo gật đầu: "Ta biết."

............

Trang Hạo vào nhà nhìn Trang Linh một chút, khí sắc Trang Linh thoạt nhìn không tồi, tuy rằng sắc mặt nhìn qua không phải quá tốt nhưng trên người lại lộ ra một cỗ sinh cơ bừng bừng.

"Trang Linh tỷ tỷ, ngươi cảm thấy thế nào?"

Trang Linh mỉm cười: "Rất tốt." Trước kia Trang Linh cảm thấy thân thể của mình giống như một cái động không đáy, cho dù đưa vào bao nhiêu thứ cũng không dùng được, hiện tại đã không còn loại cảm giác này.

"Chúc mừng Trang Linh tỷ tỷ." Trang Hạo nói.

Trang Linh nhìn trái nhìn phải một hồi: "Tà Y cùng vị bằng hữu kia của hắn đâu rồi, ta muốn cẩn thận cảm ơn bọn họ."

Trang Khiêm nhíu mày: "Đi rồi."

"Đi rồi? Đi hết rồi?" Trang Linh hỏi.

Trang Khiêm gật đầu: "Đúng vậy! Đều đã đi hết rồi."

Trang Linh nhíu mày: "Nhìn dáng vẻ này xem ra ta chỉ có thể để ngày khác tới cửa cảm tạ!"

............

Trang Khiêm cùng Trang Hạo đi trên đường, "Ca ca, ngươi có cảm thấy Tà Y này có chút thần bí không?"

"Vị bằng hữu kia của hắn cũng kỳ kỳ quái quái."

"Đúng vậy! Bọn họ đều quen biết vị hôn thê tiền nhiệm của đại ca ngươi." Trang Khiêm nói. "Ta luôn cảm thấy thời điểm thên hắc y kia nói tới vị hôn thê tiền nhiệm của đại ca ngươi có một cỗ ý tứ vui sướng khi người gặp họa."

"Ta cảm thấy ta đã từng gặp qua người mặc hắc y kia, hắn có thể là người quen cũ nào đó."

Trang Khiêm nhìn Trang Hạo: "Phải vậy không? Chúng ta có quen người nào tinh thông cổ thuật sao?"

Trang Hạo lắc đầu: "Không biết, tìm chút thời gian đến tìm Thẩm Nguyên tâm sự xem, có lẽ vị hôn thê hôn thê kia của ta không phải một người đơn giản."

Trang Khiêm: "Nghe hắc y kia nói vị hôn thê của ca ca ngươi lớn lên rất xinh đẹp, tên kia còn nói ngươi sẽ hối hận, đại ca, ngươi nói xem, ngươi sẽ hối hận sao?"

"Ta nhìn người không phải chỉ nhìn mặt, ta hy vọng tình cảm là lưỡng tình tương duyệt (tình cảm đến từ hai phía) mà không phải là một hôn ước."

Trang Khiêm gật đầu: "Vậy cũng đúng! Ca ca, chính ngươi lớn lên cũng đẹp, phỏng chừng là đã sớm miễn dịch với mỹ nhân."

"Ngươi đi đâu? Cả một đêm cũng không trở về." Mộ Tuyết Lam đứng trên bậc thang, từ trên nhìn xuống Dịch Phàm.

Hương Vân tức giận nói: "Dịch thiếu gia, tiểu thư bị ngươi chậm trễ nhiều năm như vậy, ngươi còn dám nói loại lời nói này!"

"Ngươi...... Ngươi được tiện nghi còn khoe mã!" Hương Vân tức giận chỉ vào Dịch Phàm.

Dịch Phàm không khỏi có chút buồn cười. Tiện nghi, hắn chiếm tiện nghi cái gì, Mộ Tuyết Lam gả lại đây, cả ngày một bộ phong phạm tiên tử cao cao tại thượng, Hương Vân luôn cảm thấy đi theo Dịch Phàm là ủy khuất cho Mộ Tuyết Lam, còn khuyến khích một ít người theo đuổi Mộ Tuyết Lam tới tìm hắn phiền toái.

"Tiện nghi? Tiểu thư nhà các ngươi trong sạch sao?"

"Ngươi nhất định phải nói chuyện với ta như vậy sao?" Mộ Tuyết Lam nói.

"Ta với hắn đã không còn hy vọng." Mộ Tuyết Lam có chút mờ mịt thở dài.

"Phải vậy không? Vậy thật quá đáng tiếc." Dịch Phàm lạnh giọng.

Mộ Tuyết Lam nhìn Dịch Phàm, trong lòng có một loại cảm giác kỳ quái, hình như nàng chưa bao giờ hiểu được người "chồng trước" này.

............

Thẩm gia.

"Trang Hạo, khó được a! Ngươi cư nhin lại tới thăm ta." Thẩm Nguyên cười. "Chuyện Trang Linh giải quyết xong rồi?"

"Đã giải quyết."

Thẩm Nguyên gật đầu: "Ta nghe nói Trang Linh là do Tà Y chữa khỏi."

"Không phải Tà Y, bất quá, là người Tà Y mời đến." Trang Hạo nói.

Thẩm Nguyên tràn đầy cảm thán gật đầu: "Vẫn là nhân mạch Tà Y tiền bối rộng lớn!"

"Thẩm Nguyên, ngươi biết không, người Tà Y tiền bối tìm tới kia cũng quen Kỳ Thiếu Vinh, hắn cũng là bằng hữu Kỳ Thiếu Vinh."

Thẩm Nguyên không dám tin tưởng trừng lớn mắt: "Cái gì?"

Trang Khiêm trịnh trọng gật đầu: "Không sai"

Thẩm Nguyên: "......"

Trang Khiêm nhìn biểu tình kinh ngạc của Thẩm Nguyên: "Người Tà Y mời tới nói Kỳ Thiếu Vinh là tuyệt sắc mỹ nhân."

"Này...... Thẩm mĩ quan này cũng quá bưu hãn đi." Thẩm Nguyên nhịn không được nói.

Trang Khiêm nhịn không được hỏi: "Kỳ Thiếu Vinh thật sự rất khó coi sao?"

Thẩm Nguyên lập tức nhấc tay: "Ta dám cam đoan, thật sự rất khó coi."

............

Kỳ Thiếu Vinh nằm trên ghế bập bênh, Trang Nhân Tuyền, Trang Lâm Viễn cùng Trang Linh dắt tay nhau tới.

"Mấy vị tới a!"

Trang Lâm Viễn nhìn Kỳ Thiếu Vinh, vội tiến lên nói: "Chuyện của tiểu nữ, đa tạ Tà Y tiền bối, chỉ là ta còn chưa kịp cảm tạ vị bằng hữu kia của Tà Y tiền bối đã đi rồi, không biết ta có cơ hội giáp mặt cảm tạ hay không?"

Kỳ Thiếu Vinh cắn hạt dưa, lười biếng nói: "Không cần cảm tạ hắn, cảm tạ ta là được rồi, hắn không thích người khác cảm tạ."

Sắc mặt Trang Lâm Viễn thay đổi liên tục, cuối cùng chỉ có thể nói: "Đa tạ Tà Y......"

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Cảm tạ gì đó thật ra cũng không cần, tốt nhất là vàng thật bạc trắng."

"Chỗ này là mười vạn đồng vàng." Trang Lâm Viễn.

Kỳ Thiếu Vinh không khách khí trực tiếp nhận lấy: "Lâm Viễn các hạ, ngươi yên tâm đi, vị bằng hữu kia của ta đã cảm nhận được lòng biết ơn chân thành của ngươi."

Trang Lâm Viễn cười khan hai tiếng: "Thật tốt."

Kỳ Thiếu Vinh hàn huyên cùng Trang Lâm Viễn, Trang Nhân Tuyền một hồi lâu mới tiễn người đi.

Kỳ Hằng đi đến nói: "Thiếu gia, ngươi không sao chứ?"

Kỳ Thiếu Vinh lắc đầu: "Không có việc gì, giao tiếp với đám cáo già này đúng là khiến người ta mệt mỏi."

Kỳ Hằng đưa cho Kỳ Thiếu Vinh một phong thư: "Nông thôn bên kia chuyển tin tức tới, Kỳ gia phái người tới tìm ngươi."

"Tìm ta? Tìm ta làm gì?"

Kỳ Hằng nhún vai: "Hình như là tìm ngươi tới Hoàng Đô, tiến vào học viện học tập."

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

"Giấy chứng nhận nhập học đều ở bên trong." Kỳ Hằng nói.

"Làm đến thật chu đáo! Tốt xấu gì ta cũng coi như là người Kỳ gia, nếu như thất học ít nhiều cũng sẽ mất mặt mũi." Kỳ Thiếu Vinh nhịn không được thở dài.

Kỳ Hằng gật đầu: "Đúng vậy!"

"Là học viện nào?" Kỳ Thiếu Vinh hỏi.

"Thiên Lan học viện."

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Một nơi không tồi."

Hoàng Đô có ba học viện lớn nổi danh, xếp hạng thứ nhất là Thánh Hoàng học viện, tuyển nhận rất nhiều đệ tử hoàng thất cùng thành viên đại gia tộc, bình thường, gen của người trong đại gia tộc đều không tồi, hơn nữa lại nhiều tài nguyên, thực lực của người từ trong đại gia tộc đi ra sẽ vượt qua đệ tử bình dân rất nhiều, Thánh Hoàng học viện hội tụ vô số đệ tử cán bộ cao cấp, tiền trợ cấp mỗi năm rất nhiều, tài chính toàn bộ học viện cực kỳ dư thừa.

Xếp hạng thứ hai là Minh Nhã học viện, tỉ lệ tuyển chọn nữ sinh của Minh Nhã học viện cao hơn một ít, viện trưởng Minh Nhã học viện là một nữ tu, rất nhiều nữ sinh đi ra từ Minh Nhã học viện đều sẽ gả vào hoàng thất hoặc là đại gia tộc.

Xếp hạng thứ ba là Thiên Lan học viện, viện trưởng Thiên Lan học viện xuất thân bình dân, rất chướng mắt đám quý tộc, vậy nên học viên của Thiên Lan học viện hầu hết là đệ tử bình dân, nhưng học viên bình dân nhiều, kinh phí học viện liền xảy ra vấn đề.

Vì giải quyết vấn đề kinh phí, Thiên Lan học viện thành lập mấy lớp đặc thù, chuyên môn thu nhận một ít học viên có bối cảnh không tồi nhưng lại có tư chất kém cỏi để đạt được tài chính phong phú, tuy là như vậy, Thiên Lan học viện đứng trong ba học viện lớn vẫn là học viện nghèo nhất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »