"Thầy bớt giận!"
Chúng đệ tử vội kéo Lưu Chước lại, sợ hắn thật sự xông lên chém người.
Sử Tiêu trước đó còn đồng ý với Trần Xác, giờ phút này cũng bắt đầu phản đối: "Kiền Sơ huynh, mặc dù ta đồng ý với quan điểm Thánh học của huynh, nhưng đại học không thể là ngụy tạo!"
Trần Xác thong thả đi tới trung tâm khu vực tranh luận, đứng khoanh tay nói: "Đại học chắc chắn là ngụy tạo. Cho dù không phải ngụy tạo thì cũng có sai sót. Đại học nói rằng tri thức chỉ dừng ở chí thiện, điều này vô lý biết bao? Ta cho rằng, đạo là vô tận, tri thức cũng vô tận. Thế giới bao la, vũ trụ rộng lớn, làm gì có chí thiện đáng nói? Chí thiện ở đây không phải là chí thiện ở kia. Hôm nay có chí thiện của hôm nay, ngày mai có chí thiện của ngày mai. Chí thiện thời Khổng Mạnh không nhất thiết phải là chí thiện của tân triều Đại Đồng!"
Nhưng Sử Tiêu lại nói: "Có hàng ngàn đại đạo nhưng đều có cùng một đích. Đại đạo chính là chí thiện, trước giờ chưa từng thay đổi."
Hai tên phản bội sư môn, vừa nãy còn tán đồng nhau, bây giờ lại xảy ra tranh luận.
Trần Xác hỏi: "Đạo lý về nam nữ, có phải là đại đạo không? Ngươi có tán thành nữ tử thi làm quan không?"
Sử Tiêu trả lời: "Ta ủng hộ việc nữ tử thi làm quan, nhưng không cho rằng nam nữ là đại đạo. Đạo nam nữ chỉ là tiểu đạo dưới đại đạo. Tiểu đạo là có thể thay đổi, ngày xưa không phải ai cũng được đi học, việc cày cuốc ngày xưa chỉ có thể dựa vào đàn ông. Bây giờ thời thế đã thay đổi, mọi người đều được đi học, phụ nữ cũng có thể đến trường đọc sách, phụ nữ cũng có thể cày ruộng làm thuê. Nếu thời thế đã thay đổi thì đạo nam nữ cũng phải thay đổi. Phụ nữ trả giá càng nhiều thì cũng nên có được càng nhiều, phụ nữ thi làm quan cũng chẳng có gì sai."
Trần Xác cười nói: "Vậy hôm nay chúng ta hãy gác lại ý kiến bất đồng, cùng nhau tranh luận với những nhà Nho cổ hủ này!"
"Rất hợp ý ta." Sử Tiêu lập tức nhất trí với Trần Xác.
Tất cả mọi người ở đây đều là đệ tử tâm học, nhưng lại có sự khác nhau về học thuật. Nếu có bất kỳ tư tưởng chung nào thì chỉ có hai điều đơn giản mà thôi: Thứ nhất, Vương Dương Minh là Thánh nhân; thứ hai, Phật giáo cực kỳ có hại.
Mặc dù hầu hết đệ tử tâm học mang tư tưởng Thiền tông, nhưng về cơ bản lại chủ trương "Bài trừ Phật giáo", thậm chí những người có tư tưởng cực đoan còn chủ trương "Diệt phật”. Rất nhiều đại thần nhà Minh đến từ tâm học, đều có hành vi phá huỷ chùa miếu, ép buộc hòa thượng hoàn tục, chia đất của chùa cho dân chúng, lấy gỗ và gạch đá của chùa miếu xây dựng trường học.
Khương Hi Triết đột nhiên đứng lên, người này cũng là một nhân vật tiêu biểu của học phái Trấp Sơn, hiện tại đang làm thầy giáo tại trường trung học ở huyện Hội Kê. Hắn lập tức phản đối quan điểm của hai người kia: "Thời thế đúng là đã thay đổi, nhưng đại đạo không thay đổi, đạo nam nữ cũng là đại đạo. Bệ hạ có Cách Vị luận, cũng đồng ý vị thế giữa nam nữ khác nhau. Nam nữ khác biệt, bản chất đã vậy, đạo lý này vĩnh viễn không thay đổi. Các ngươi nói phụ nữ có thể đi học, làm thuê, cày ruộng, đó chỉ là những thay đổi tạm thời mà thôi. Đợi đến lúc Đại Đồng Trung Quốc ta hưng thịnh, đàn ông có thể làm xong những việc này, bản chất của phụ nữ nên là chăm lo cho chồng con mới đúng!"
Trong lịch sử, Khương Hi Triết, dựa vào thân phận giáo sư trường huyện, làm Tri huyện tạm thời của Mãn Thanh. Trịnh Thành Công dẫn quân đánh tới, tên này lại có thể chiêu mộ binh lính thủ thành, kiên quyết phòng thủ cho tới khi viện quân Bát Kỳ đến nơi, khiến cho Trịnh Thành Công bại trận phải rút khỏi Chiết Giang.
Sử Tiêu khịt mũi coi thường, cười nhạt nói: "Nho giáo có học thuyết về tính lý, ta chỉ nghe nói qua tính thiện, tính ác, chauw từng nghe qua cái gì mà chăm lo cho chồng con."
"Ha ha ha ha!"
Những học trò Hàng Châu đang vây xem cuộc tranh luận đồng loạt cười ầm lên.
Khương Hi Triết lại nói: "Vạn vật trên thế gian khi sinh ra đều có bản chất. Bản chất mà ta nói đến không phải tính thiện hay ác, mà là bản chất tự nhiên của vạn vật. Sự mềm mại của nước là bản tính. Sự cứng rắn của đá là bản tính. Sự mạnh mẽ của đàn ông là bản tính. Sự dịu dàng của phụ nữ cũng là bản tính. Phụ nữ sinh ra là để làm nội trợ, nên chăm lo cho chồng con, phụng dưỡng cha mẹ chồng, đây là bản chất của một người phụ nữ. Một khi làm trái với điều này, sẽ là đảo ngược âm dương."
Một học trò đại học Hàng Châu đứng lên: "Cũng không hẳn, cũng không hẳn. Nước tuy mềm mại, nhưng khi đóng băng lại cứng. Sắt đá tuy cứng, nhưng có thể luyện hóa thành chất lỏng. Lý thuyết vật lý này, các thầy trên trường có giảng. Khương tiên sinh, ngươi chưa học vật lý thì đừng lấy ví dụ lung tung."
Đầu óc Khương Hi Triết xoay chuyển rất nhanh: "Nước cứng khi đóng băng, sắt đá có thể luyện thành chất lỏng, đều không phải là trạng thái bình thường, chẳng qua là trạng thái tạm thời thích nghi. Chỉ cần ở nhiệt độ bình thường, nước vẫn là nước, đá vẫn là đá. Giống như phụ nữ đi học cày ruộng, cũng là tính tạm thích nghi mà thôi, khi dân số thế giới hưng thịnh, sẽ không cần phụ nữ cày cuốc vất vả nữa."
Lại có một học trò đứng lên: "Sao ngươi không nhắc đến những người phụ nữ dệt vải? Từ thời tiền Minh đã có rất nhiều phụ nữ làm thợ dệt. Khi đó dân số thịnh vượng, phụ nữ cũng đi làm thuê! Đây cũng chẳng phải là tính thích nghi tạm thời gì cả!"