Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5058 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 367
hồi hai mươi chín (12)..

❊ ❊ ❊

Trần Liên Hoa cắn răng, lúc này trong đầu nàng trống rỗng không nghĩ được gì, chỉ biết là ngực quặn đau theo từng tiếng thét của Bạch Thanh Lâu. Cô nàng chầm chậm ngồi sát bên, quàng tay qua cổ y, trán áp lên thái dương của y. Nàng thấp giọng, thủ thỉ từng lời bên tai:

“ Khóc đi. ”

Bạch Thanh Lâu như bị bất ngờ, chợt bật cười, nói:

“ Đàn ông đàn ang, há có thể khóc lóc mè nheo? ”

“ Khách giang hồ, trọng nhất một chữ “ tiêu sái ”. Nay đến cảm xúc trong lòng cũng phải giả dối, thì còn hành tẩu giang hồ làm gì? ”

Trần Liên Hoa vẫn nói, thật chậm, rõ ràng từng chữ một. Giọng nàng êm mà nhẹ, chảy vào tai như dòng nước ấm.

Lúc chồng chết nhà tan, Bà Trưng có khóc chăng? Trần Liên Hoa đoán chắc là có. Người chứ nào phải gỗ đá đâu? Nhưng lại có mấy gã đàn ông dám nói rằng mình mạnh mẽ hơn người phụ nữ từng rơi nước mắt ấy??

Kiên cường hay không, đôi khóe mắt khô ran há là đã đủ?

Hành động mới là thứ quyết định!

Nhược bằng mắt mũi khô ran, mà lại ngồi im chịu đựng, thì chẳng phải vẫn là kẻ hèn nhát hay sao?

Rơi lệ hay kiên cường, thực chất chẳng can hệ gì tới nhau cả.

Chính những người phải vin vào đôi mắt khô ran để chứng minh mình mạnh mẽ… mới lại là những kẻ đáng thương hại nhất.

Bạch Thanh Lâu rốt cuộc cũng không kìm chế nữa. Nước mắt lăn dài trên gò má y, nhưng khóe miệng lại bất giác cong lên thành một nụ cười.

Y rốt cuộc cũng hiểu mình thiếu điều gì…

Y giống như người mất ngủ, càng nghĩ mình muốn ngủ, càng cố để ngủ thì đôi mắt lại càng thao láo. Chỉ đến khi y bỏ ý định đó đi, thì mới trôi dần vào giấc ngủ.

Muốn buông một người cũng thế…

Bao giờ y hiểu rằng buông tay không phải là quên đi đối phương, mà là giữ lại những gì đẹp nhất của nhau, chấp nhận rằng mối duyên phận này tạo nên một phần tính cách của bản thân thì đến khi ấy mới có thể thực sự thôi ám ảnh và người xưa.

Đến lúc sinh mạng ngàn cân treo sợi tóc, Bạch Thanh Lâu mới chợt hiểu rằng.

Y muốn yêu, và được yêu lần nữa.

Bất giác, y bật cười.

Nếu không có người vợ trước ấy, chắc chắn y đã không tới kinh thành, cũng không vào Quốc Tử Giám.

Có lẽ bây giờ y đã rất khác.

Thay đổi ấy là tốt, là xấu? Y không biết. Bạch Thanh Lâu chẳng phải thánh nhân… Nhưng giờ nhìn lại, y sống có lý tưởng, ấy là kháng Minh.

Nên y không muốn cược, không muốn đánh mất lý tưởng này.

Khi người ta hài lòng về thứ mình đang có, họ sẽ thôi nuối tiếc về quá khứ, ngừng sợ hãi trước tương lai.

Có lẽ vậy là đỡ phiền não…

Lại nhắc chuyện ở chợ Hạc…

Bấy giờ cậu thiếu niên ăn vận rách rưới bỗng nhiên xông pha vào vòng vây của bốn ma. Động thái này khiến bốn người Thị Nghi, Hàn Than thoáng giật mình, nhưng sau đó lại càng thêm vẻ nghiêm trọng cẩn thận.

Phàm là lúc lấy ít đánh nhiều, một điều tiên quyết là tránh chớ để bản thân gặp cảnh phải đánh địch ở nhiều mặt. Nay thiếu niên ăn vận rách rưới lại xông thẳng vào trận địa của tứ ma, thì chỉ có hai khả năng. Hoặc là hắn là kẻ ngu ngốc không hiểu chuyện đối địch, hoặc là phải cực kì tự tin vào thực lực của bản thân, không để bốn người các nàng vào mắt.

Bốn người Hàn Than cũng có danh tiếng trên giang hồ, đương nhiên hiểu được rằng có những chuyện thà tin là có chứ không tin là không. Trong lúc qua chiêu đối địch, tuyệt đối không bao giờ được nhận định đối phương là kẻ ngu cho đến khi hắn đã trút hơi thở cuối cùng. Ấy vốn là quy tắc đi lại trên võ lâm, càng là cao thủ thì càng phải giữ nghiêm. Cái gọi là giang hồ võ lâm, sâu như sông hồ, hiểm như rừng rú. Trên đời có bao nhiêu quái kiệt vô danh, cao thủ lánh đời chỉ e không ai đếm cho xuể…

Bốn người Tiêu, Địch, Nguyệt, Linh Ma lớn lên cùng nhau, kinh nghiệm chiến đấu dày dạn, tâm ý linh thông. Chỉ thấy bọn họ không cần trao đổi lấy một chữ, hai Nhị Khanh đã phân ra chặn hai hướng trái phải của thiếu niên áo rách. Sáo ngọc rút ra kề lên môi, lập tức có tiếng nhạc réo rắt ai oán cất lên. Linh Ma và Nguyệt Ma luyện Thất Tuyệt Ma Âm từ bé, đương nhiên khúc Tuyệt Ai Tuyệt Ái không làm gì được. Nhưng kẻ nhập trận mà muốn vô sự trước ma âm của hai chị em Nhị Khanh thì chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

Nguyệt Ma Hàn Than khinh công cao nhất, hai Nhị Khanh vừa động là y thị đã phóng mình lướt ra sau, cản ngay đường lui của cậu thiếu niên áo rách. Tuy phía sau là sông lớn, nhưng ai mà biết được cậu ta là vịt mắc cạn hay giao long dưới nước? Thế nên chẳng thà chặn trước, không chừa đường lui từ đầu.

Trong bốn người thì Linh Ma Thị Nghi võ công cao nhất. Tranh thủ tiếng sáo của hai Nhị Khanh cất lên, y thị đã lấy trong tay áo ra hai đoạn lụa dài, đầu có buộc chuông nhỏ bằng vàng. Chỉ thấy nàng ta vung tay một cái, cả hai dải lụa đã quất về phía thiếu niên áo rách như một đôi nhuyễn tiên lợi hại. Lụa xé gió, chuông reo linh tang, nội lực theo tiếng chuông đánh ra khiến thần trí kẻ khác mơ hồ váng vất. Kẻ thần trí hơi yếu, thì tức thì thấy người lâng lâng như trên tiên cảnh, khoái lạc vô cùng…

Khúc phổ trong tay Linh Ma là Tuyệt Lạc.

Thiếu niên áo rách dường như cũng trúng chiêu, lắc mạnh đầu một cái, vừa kịp tỉnh người vung chưởng gạt hai dải lụa đi, từ cửa chết kéo về được cái mạng. Dải lụa đào mềm như vậy, gắn thêm chuông vàng cực nặng, dưới tay kẻ có nội lực phóng ra thực chẳng thua gì Lưu Tinh Chùy. Mà do lụa mềm và uyển chuyển hơn xích sắt, nên chiêu số càng thêm phiêu dật khó đoán.

Song bản lĩnh của Linh Ma nào có đơn giản như thế?

Chỉ thấy y thị vừa uyển chuyển nhảy vờn quanh người đối thủ, tựa như một làn hương trầm thoắt ẩn thoắt hiện. Mỗi khi động thân, khánh bạc ở cổ tay cổ chân lại reo lên, tiếp tục truyền đi khúc Tuyệt Lạc khiến đối phương lâng lâng như mất hồn, vừa thất thần, lại vừa mất đi chiến ý. Chỉ thấy thiếu niên nọ bắt đầu chưởng mấy phát tán loạn vào khoảng không, lực lớn ngàn cân cũng không có chỗ phát, chưởng kình quét không tới nổi chéo áo của Linh Ma.

Bốn ma thấy đối thủ bị áp chế gắt gao, thì trong lòng dần thả lỏng ra hơn. Một mình Linh Ma đã nhẹ nhàng khiến cậu ta bó tay hết cách, huống hồ là bốn người cùng ra tay? Nhưng lúc này câu cảnh cáo của thánh nữ lại vang lên trong lòng khiến bốn người Thị Nghi không khỏi cẩn thận lại.

Xưa nay thánh nữ hiếm khi quá đề cao hay quá xem thường ai cả. Nhận định của cô nàng thường cực kì chuẩn xác, nếu có xê xích thì cũng không quá nhiều.

Còn lần này??

Thị Nghi đảo mắt, bụng bảo dạ thà tin lời thánh nữ còn hơn là không, dù sao cẩn thận vẫn hơn.

Thế là y thị đánh mắt cho Hàn Than một cái. Hai người trao đổi ánh mắt rất nhanh, Nguyệt Ma lại đứng sau lưng thiếu niên rách rưới, cho dù là cao thủ bình thường e là cũng bỏ qua hành động này của Thị Nghi, chỉ coi ấy là việc quan sát đối thủ rất đỗi bình thường của kẻ đang giao đấu.

Hàn Than được đánh mắt ra hiệu, hiểu ý, bèn nâng đàn nguyệt lên, ngang mặt. Chỉ thấy y thị vặn trục dây đàn một cái, tức thì ở dưới đáy đàn bỗng lộ ra một cái ống đồng nhỏ, gắn thẳng với trục đàn.

Nguyệt Ma lại rờ cần đàn, trong chớp mắt đã tìm được một cái hõm nhỏ xíu ẩn bên mặt dưới, ngón tay chám vào, đẩy nhẹ một cái.

Không có lấy một âm thanh, chớp mắt đã có một mũi châm nhỏ bắn ra từ cơ quan, lao vút về phía thiếu niên rách rưới. Mũi châm này nhằm chuẩn lúc Linh Ma vừa phóng hai dải lụa ra công kích mới bắn, nhằm ngay hậu tâm đối thủ, lại lợi dụng tiếng chuông ngân che giấu tiếng kim bay trong không khí. Châm này bắn ra bằng cơ quan giấu trong thân đàn, vừa nhanh lại êm, cơ hồ chỉ trong chớp mắt sẽ trúng đích. Kim đâm thủng gáy, xuyên vào đến xương, chất độc trên mũi châm mới phát tác khiến kẻ trúng chiêu đau chết đi sống lại. Trong tình trạng như vậy há lại còn có thể kháng lại được khúc Tuyệt Ai mê hồn của Linh Ma?

Cho dù đối thủ có đề phòng Nguyệt Ma sẽ giở trò, thì cũng không tin nổi châm độc lại bắn ra nhanh đến thế. Thủ đoạn ám toán phối hợp nhuần nhuyễn ăn ý như thế, không thể nói là không cao minh.

Song…

Lúc này, bỗng thiếu niên nọ nở nụ cười nhạt.

Chỉ thấy y nhích người một cái, vai nghiêng ra sau, chưởng phải vung lên chộp ngay vào đầu hai dải lụa, né chuông vàng mà bắt vào phần lụa mềm mại. Tay kia đưa ra sau, hai ngón tay chuẩn xác kẹp lấy mũi châm do Hàn Than bắn ra,

Thị Nghi còn đang kinh hoảng thì đã thấy hai chân chới với, té ra là đối phương chỉ dụng lực một cái là cả người y thị đã bị y dùng hai dải lụa quăng bổng lên không. Linh Ma tuy là cô gái sắc xuân, nhưng người cũng nặng ít nhất bốn mươi cân. Nâng bổng nàng ta lên không hơn một trượng bằng một tay đã khó, dùng một dải lụa hất nàng lên như thiếu niên áo rách lại càng khó khăn hơn. Lúc này chỉ thấy y tiện tay hất một cái, mũi châm vừa tóm được đã phóng vèo về phía Địch Ma Nhị Khanh. Người sau lúc này hãy còn đang cố sức thổi sáo ngọc tấu khúc Tuyệt Ai, đâu có lường được y biến chiêu nhanh như thế? Lúc này mũi châm bắn tới sát mặt, nhằm ngay con mắt đang trừng lớn của y thị.

Tuy Nguyệt Ma ắt có thuốc giải, nhưng châm này nhằm ngay nơi yếu hại là con mắt, cho dù có thuốc giải e cũng mù cả đời. Nhị Khanh tưởng chừng phen này ắt phải hỏng con mắt này thì bỗng trước mặt nhoáng lên một bóng áo trắng. Chỉ nghe tiếng tay áo kêu phật một cái, mũi châm đã bị cuốn lấy rồi bắn xuống đất.

Lại có một giọng người lạnh nhạt, lanh lảnh, lắc rắc rơi vào khoảng không tựa như bông tuyết ngày hè. Không khí của cuộc chiến cơ hồ cũng theo hai tiếng đơn giản của kẻ vừa đến thốt ra mà lạnh hẳn xuống.

“ To gan. ”

Lời vừa dứt, ánh kiếm đã lóe lên, nhanh như một ánh chớp, nhẹ tựa như làn sương. Vạt áo trắng bay múa, bóng người tựa như làn khói, như u linh, vừa nhẹ vừa nhanh, cơ hồ không tồn tại ở trời đất này vậy.

Kiếm đã tới gần…

Nhắm thẳng vào yết hầu của thiếu niên nọ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »