Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4863 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 331
hồi hai mươi bảy (17)..

❊ ❊ ❊

Cô nàng tìm được huyệt vị, phát hiện ra quả nhiên đồng đen ở nơi đó không liền thành một khối, rõ ràng chính là nơi giấu cơ quan chứ không còn chỗ nào khác. Cô nàng hít sâu một hơi, đoạn nhấn mạnh vào hai huyệt.

Tức thì…

Chỉ thấy lồng ngực của bức tượng sắt chợt mở banh ra như cánh cửa tủ, để lộ khoảng không bên trong. Tạng Cẩu kéo cô nàng dậy, đoạn soi ngọn đuốc vào.

Trong bụng tượng quả nhiên có một thanh kiếm!

Tạng Cẩu không nén được kinh ngạc, mó tay lấy thanh kiếm ra, giơ thẳng trước mặt.

Chỉ thấy lưỡi kiếm dài độ ba xích thời Nguyễn, tức là cỡ sáu gang tay, toàn thân bằng đồng đen. Chỗ lưỡi kiếm chạm vào cán có khắc hai chữ Thuận Thiên cách điệu. Cậu chàng lướt ngón tay qua, mới phát hiện sống kiếm là một trụ dày chỉ bằng một phần ba ngón út người trưởng thành, hai bên gắn hai nửa lưỡi kiếm bằng đồng đen, dưới nách hộ thủ - chỗ sát tay cầm có một chốt nhô ra như cò bắn nỏ. Ngoài ra chuôi kiếm thẳng đuột, chẳng có đốc kiếm.

“ Hương! Thuận Thiên kiếm! Mình tìm được kiếm Thuận Thiên rồi! ”

Tạng Cẩu không khỏi thấy mừng rỡ. Hai người vượt bao chông gai nguy hiểm, xông vào mộ cổ, âu cũng là vì bí mật của Rồng Không Đuôi, về sau còn là vì thanh bảo kiếm tượng trưng cho ngôi đế vương đã mất tích nhiều năm này. Tuy chưa kiếm được bí mật Rồng Không Đuôi, nhưng có Thuận Thiên kiếm, thì cũng không uổng chuyến này.

Hồ Phiêu Hương thì ngồi gục xuống, cười thảm:

“ Ích gì chứ, cũng có mở được cửa đâu? ”

Lúc này cô nàng tin chắc cơ quan mở cửa chính là cây đàn hai tên Lý Thông, Gia Luật đem đi rồi. Còn tượng sắt giấu kiếm, có tìm được phỏng cũng ích gì?

Tạng Cẩu bèn gãi gáy, nói:

“ Cũng đâu biết trước được. À đúng rồi, hình như thanh kiếm này không tệ, còn sắc hơn cả đao Lĩnh Nam. Bây giờ ta thử lấy kiếm chém cửa sắt xem có được không. ”

Cậu chàng xoay xoay thanh kiếm trong tay, lại bảo:

“ Tiếc là kiếm không có đốc, dễ tuột quá. ”

Hồ Phiêu Hương ngẫm lại một chút, chợt thốt lên:

“ Này!! Hay… chìa khóa Loa Thành chính là đốc của Thuận Thiên kiếm? ”

Tạng Cẩu ngẫm lại, trên phình dưới thuôn, ngoại trừ trông như cái trống ra thì đúng thực chính là cái đốc kiếm! Cậu chàng rút khóa Loa thành ra, cười cười:

“ Cũng may lúc đó vẫn lấy lại thứ này. ”

Đoạn, Tạng Cẩu đặt khóa Loa thành lên kiếm, phần đáy trống ráp vào đuôi kiếm, rồi vặn một cái. Chìa khóa Loa thành và Thuận Thiên kiếm theo đó nhẹ nhàng gắn vào nhau, quả nhiên cả hai sớm đã là một chỉnh thể.

Cậu chàng tra ngón trỏ vào lẫy, bốn ngón còn lại xiết lấy chuôi kiếm, nói đoạn vận lực chém đại một chiêu. Chỉ nghe đánh kịch một cái, cánh cửa lót đồng đen đã bị kiếm Thuận Thiên xả làm đôi. Thế kiếm chưa dứt, lưỡi kiếm ngập vào sàn đến ba thốn.

Hai người ngơ ngác nhìn nhau, không nén nổi sự kinh sợ. Từ trước đến nay, đồng đen vốn được xưng là kim thiết mạnh nhất trên đời, không thể bị tổn hại, càng không tổn hại được nhau. Cánh cửa đồng đen kia ngay cả đao Lĩnh Nam cũng không làm gì nổi, ấy vậy mà đứng trước kiếm Thuận Thiên này tưởng như một tờ giấy.

Điều ấy chứng tỏ hai điều. Thứ nhất, thế nhân trước giờ vẫn hiểu sai, cùng là đồng đen nhưng cũng có cái mạnh cái yếu, cái chuyện “ không thể tổn hại lẫn nhau ” chỉ tương đối mà thôi. Thứ hai, tám món thần khí của võ lâm, đứng trước Thuận Thiên kiếm cũng chỉ có thể xưng thần.

Tạng Cẩu nâng kiếm lên, tự hỏi:

“ Không biết cái lẫy này dùng để làm gì? ”

Miệng nói, mà tay đã không khống chế nổi tò mò gạt vào lẫy kiếm một cái. Tức thì, lưỡi kiếm bỗng sáng rực lên, chói lòa tưởng như một mặt trời thu nhỏ, soi rõ cả căn phòng lẫn con đường phía sau cánh cửa đổ nát. Thân kiếm phát ra liên tục những tiếng rè rè, xèn xẹt như tiếng chuột kêu. Cả đời này, Hồ Phiêu Hương và Tạng Cẩu thực chưa từng thấy một thứ ánh sáng nào chói lóa đến thế ngoại trừ vầng dương.

So với Thuận Thiên kiếm, mồi lửa trên tay họ thực chỉ như ánh đom đóm với vầng trăng. Cả hai sống trong mộ bấy lâu, nay ánh sáng thình lình rọi tới khiến đôi mắt hai người đau như muốn cháy lên. Tạng Cẩu hoảng hồn thả tay khỏi lẫy kiếm, ánh sáng rực rỡ mới vụt tắt.

Kì thực, kiếm chẳng hề sáng đến vậy, chẳng qua hai người ở lâu trong mộ cổ không có ánh mặt trời, lại chưa từng tiếp xúc với đèn điện nên mới bị kinh ngạc đến vậy.

Còn không, thì ánh sáng của kiếm tuy là hơn đèn dầu bình thường, song cũng còn kém so với ánh đèn hiện đại mấy phần.

Lúc này, đôi mắt đã bớt đau, Hồ Phiêu Hương mới ngơ ngác nhìn thanh kiếm nằm im lìm dưới đất, mấp máy:

“ Là thật! Truyền thuyết kiếm Thuận Thiên điều khiển được sấm chớp là thật! ”

Ban nãy cô nàng cũng có thể thấy lông tóc dựng đứng cả, đủ thấy nếu kiếm này chém vào người, điện truyền vào thân, chẳng những khiến đối thủ tê bại cả người mà miệng vết thương cũng bị đốt nóng đến cháy xém.

Tạng Cẩu vội nhặt kiếm lên, nói khẽ:

“ Đời thuở chưa từng nghĩ có thanh kiếm nào quái lạ như thế, thiếu chút là mù cả hai rồi. ”

Hai người chém được cánh cửa ngày trước Lí Thông và Gia Luật dùng để rời đi, bấy giờ đứng trước mặt là một cây cầu dẫn qua một bờ vực sâu hoắm tối om. Bấy giờ, ở đầu cầu đối diện đã có mấy chục người ăn mặc quái lạ tay cầm bó đuốc, quỳ dưới đất mà hô to bằng tiếng Tàu:

“ Tham kiến kiếm chủ. ”

Đoạn, một lão già luống tuổi, dường như là người cầm đầu chậm rãi bước về phía hai người. Miệng lão lắp bắp muốn nói, mà nước mắt đã đầm đìa cả khuôn mặt, đọng cả lại trên các nếp nhăn. Lão mếu máo nói:

“ Rốt cuộc cũng đợi được ngày này, họ Bạch ta lại thấy được ánh mặt trời rồi! ”

Hồ Phiêu Hương nghe lão tự xưng là họ Bạch, hô to:

“ Các người… lẽ nào là đời sau của Bạch Tĩnh Cung, vợ của đức thánh Chèm? ”

Lão già bèn nói:

“ Bẩm kiếm chủ phu nhân, thưa phải. ”

Cô nàng nghe lão gọi Tạng Cẩu là kiếm chủ, gọi mình là kiếm chủ phu nhân bất giác lại nhớ mới nãy hai người thề nguyền trong căn phòng bí mật, mặt hoa bỗng đỏ lựng lên.

Tạng Cẩu thì nói:

“ Lão có nước không? Hai ta bị giam trong phòng bấy lâu, hết nước mấy ngày, sợ rằng cô ấy sắp không chịu được nữa. ”

Ông họ Bạch bèn đáp:

“ Chuyện ấy xin kiếm chủ chớ lo, bọn tôi sẽ cho người xử lí ổn thỏa. ”

Chờ Hồ Phiêu Hương uống nước nghỉ ngơi xong, lão mới dẫn hai người qua cầu, để lại đoàn người lố nhố phía sau, chắc đang xử lí thi thể cũng như những vật bài uế của hai người.

Lão họ Bạch vừa đi vừa kể lại…

Nguyên là khi xây mộ, Bạch Tĩnh Cung đã có với Lí Ông Trọng hai người con. Đứa thứ hai và gia thần, nô bộc trong nhà theo mẹ vào giữ mộ, còn cậu cả ở ngoài hương khói quanh năm, lại giữ lấy huyết mạch nhà họ Lí. Trải hơn một ngàn năm từ đời Tần đến nay, những người hầu và chi thứ họ Lí sinh hoạt trong mộ, sinh con đẻ cái, đến nay có hơn năm trăm người.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương nghe rằng trong mộ cự nhiên có chừng đó người sinh sống, không khỏi kinh ngạc trước quy mô của ngôi mộ này. Phải biết cái thôn Điếu Ngư của Tạng Cẩu cũng chỉ có hơn hai trăm người mà thôi.

Lão họ Bạch lại kể tiếp:

“ Vào đời nhà Đường, dòng chính của họ Lí mời một tên thầy địa lí, xưng là Cao Biền vào mộ hòng chiếm đoạt vật báu. Dòng thứ chúng ta ở trong mộ lâu, ghi nhớ lời tổ tiên, bèn hợp sức đánh đuổi Cao Biền và gia chủ dòng chính. Trận chiến ấy tuy là thảm liệt, nhưng cũng bắt được gần trăm người gái trai đủ cả, nên mới truyền tiếp được dòng giống. Chúng ta đoạt được đốc kiếm, lại lừa được tay Cao Biền vào giam chết trong mộ, chỉ có gia chủ dòng chính là thoát được cùng với cái chìa đá. ”

Lão nói đến đây thì ngừng, nhưng cả hai người Tạng Cẩu đều hiểu nguyên nhân vì sao từ đó dòng thứ của họ Lí lại tự đổi thành họ Bạch theo họ tổ mẫu.

“ Mãi đến đời Tống, có sư thầy người Nam tự nhận là Dương Không Lộ đến đây, xông từ cửa tử mà vào, đảm lược đúng là hơn người. Tuy nhiên cũng vì lí này mà ngài ấy vô duyên với thần kiếm. Chúng tôi dẫn ngài vào nơi tổ tiên giữ bí mật Vô Vĩ Chi Long, ngài xem qua một lượt rồi đi, lúc trở lại dẫn thêm hơn trăm người vào để chúng tôi kéo dài nòi giống, đoạn lấy theo cả đốc kiếm mang về nước. ”

Tạng Cẩu bèn nói:

“ Chẳng hay hiện giờ lão dẫn chúng tôi ra khỏi mộ được chăng? ”

Ông họ Bạch đáp lời:

“ Lời của kiếm chủ như lời tổ tiên, chúng tôi nào dám không nghe? Chỉ là có một tổ huấn khác phải phiền đến đại nhân. ”

Hai người Tạng Cẩu, Phiêu Hương thấy lão thành khẩn, lại không có ác ý chứ chẳng phải kẻ giả ý hư tình như Lý Thông, bèn đồng thời thi lễ, nói:

“ Chuyện này thì chúng tôi xin hết sức! ”

Ông họ Bạch cười bảo:

“ Kiếm chủ phu nhân bị giam mấy ngày, cơ thể suy nhược. Chuyện tổ huấn dặn rất khó khăn, thiết nghĩ hai vị cứ nghỉ ngơi lại sức đôi ba bữa rồi tính. ”

Đoạn dẫn hai người đến một căn phòng lớn, bài trí trang hoàng lộng lẫy hơn xa nhà phú quý bình thường. Ông họ Bạch cúi mình thi lễ, rồi lẳng lặng rời đi.

Hồ Phiêu Hương thấy có giường nệm, bèn trèo lên kéo chăn ngủ một giấc.

Tạng Cẩu vừa kiểm tra phòng một lượt, quay lại đã thấy cô nàng say giấc nồng, cũng chỉ biết nhún vai cười trừ.

Cậu chàng ngồi xuống bên cạnh giường, nhắm mắt lại, nghĩ về những chuyện xảy ra trong ngôi mộ cổ. Nay Gia Luật Sở Tài và Lí Thông chưa rõ tung tích, cổ mộ lại lắm chuyện li kì quái lạ, cộng thêm họ Bạch thủ mộ ngàn năm…v.v… thật đúng là khiến người ta nhất thời thấy thật khó mà tiếp nhận.

Tặng đậu

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »