Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4992 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 353
hồi hai mươi tám (15)..

❊ ❊ ❊

Tạng Cẩu thì gãi gãi tai, đỏ mặt nói:

“ Bọn con cùng lắm chỉ ngủ chung một cái giường, đắp chung cái chăn, hồi bé vẫn làm thế suốt. Bác cứ làm quá lên thế. ”

Cậu chàng nói chưa dứt câu thì ông bác đã phun ngụm trà ra, há hốc mồm, mắt đảo tới tới lui lui giữa hai người. Nói đoạn, Nguyễn Phi Khanh ho khan một hồi, hắng giọng:

“ Hai đứa… Đừng bảo bác hai đứa nghĩ ngủ chung cũng gọi là làm chuyện vợ chồng nhé. ”

“ Không phải sao? ”

Lần này đến lượt Hồ Phiêu Hương và Tạng Cẩu tỏ ra kinh ngạc.

Kì thực cũng khó trách, Tạng Cẩu mồ côi từ tấm bé, tám tuổi đã lưu lạc khắp nơi, ai lại đi dạy cậu chàng những chuyện nam nữ này? Hồ Phiêu Hương thì là con nhà vương tộc, lại có lão Bộc và Hồ Nguyên Trừng dạy dỗ nên cũng biết là trai chưa vợ gái chưa chồng thì không nên thân mật, bằng không sẽ có hậu hoạn. Song Hồ Nguyên Trừng là người đọc sách, lão Bộc mặc cảm mình là người ngoài… những chuyện phòng the chăn gối kia hai người cũng không dạy cô nàng.

Qua năm năm, tuy hai người Tạng Cẩu Phiêu Hương đã lớn, nhưng cả hai đều là người luyện võ, tâm trí vững vàng. Chỉ cần không bị ảnh hưởng từ bên ngoài như trúng thuốc, vận công một lần là áp chế được bản năng của cơ thể ngay.

Thành thử, hai người tuy ngủ với nhau mấy lần, song lại chưa từng phát sinh chuyện gì cả.

Nguyễn Phi Khanh nghe xong, đoán được đầu đuôi sự thể, bèn nghĩ rằng thôi thì cứ thuận theo tự nhiên vậy. Ông lại vỗ vai Tạng Cẩu, lại hất đầu về phía Phiêu Hương, dặn:

“ Hai đứa bay đã nên vợ chồng, thì phải chăm sóc để ý đến nhà mày nhiều hơn, hiểu không? ”

Nguyễn Phi Khanh mất vợ từ sớm, gà chống nuôi con, thành thử thấy hai người Tạng Cẩu Phiêu Hương chẳng tránh khỏi chạnh lòng nhớ về vợ, nên mới để tâm như vậy.

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Lại có chuyện này cháu cứ thắc mắc mãi. Hôm nọ bác giục hai đứa nhanh chóng đồng sàng, hẳn là còn có nguyên do khác. Nhưng cháu nghĩ mãi cũng không hiểu bác định làm gì. ”

Nguyễn Phi Khanh thở ra một hơi, đáp gọn:

“ Chẳng là trước đây từng có lúc Chu Đệ bóng gió nói muốn hỏi cháu cho thái tử. Lúc đó cậu Trừng nói mình không phải bác ruột, không quyết được chuyện chung thân của bay. Bác thì lấy cớ nói nước Nam ta phong tục khác biệt, từ bé cháu không bó chân, không được chân sen gót ngọc, Kim Liên Tam Thốn như phụ nữ Trung Hoa. Hà huống còn là dân vong quốc, vào cung của thái tử hẳn là sẽ dính dáng nhiều chuyện thị phi, khiến hậu cung xào xáo. Nhưng thấy lão ta dường như chưa bỏ ý định, bác mới đánh bạo nói cháu đã thất thân với Tạng Cẩu, tự định chung thân, có làm thiếp cũng không xứng. ”

Ngừng một chốc, ông bèn tiếp:

“ Thế nên lúc cháu trở về, nhắc chuyện hai đứa đã thề nguyền ước hẹn rồi, bác mới giục gấp. Được như thế thì Chu Đệ chẳng còn gì để nói nữa. ”

Bốn người bình đạm được thêm vài ngài, thì bỗng tinh mơ một hôm nọ có một thái giám đến cửa, nói là truyền khẩu dụ của Chu Đệ.

Gã thái giám nọ hắng giọng, nói:

“ Thiếu hiệp, ở đây có hai thánh chỉ, một thì giữ lại, một thì đốt đi. Bệ hạ có khẩu dụ rằng hết mực trọng tài của cậu, nếu cậu quyết định vào triều làm quan thì không thiếu quan to lộc hậu. Cậu chỉ gật đầu một cái, thì ngày mai vào diện thánh hãy mang theo thánh chỉ trong hộp vàng này. ”

Lão ta ngừng một chốc, rồi lại cất giọng the thé:

“ Còn nhược bằng thiếu hiệp vẫn kiên quyết ý tiêu diêu tự tại, thì trong hộp sắt này là thánh chỉ đề yêu cầu của bệ hạ, đúng theo ước hẹn Vọng Nguyệt Lầu. ”

Hồ Phiêu Hương thầm nghĩ:

[ Chỉ có vào triều làm quan, hoặc tiêu diêu tự tại, không có lựa chọn thứ ba là về nước đánh giặc. Xem chừng tên thái giám này cũng chú ý ngôn ngữ lắm. Hoặc giả, đây là bẫy của Chu Đệ chăng? ]

Cô nàng bèn lên tiếng:

“ Nếu thế thì xin đội ơn hoàng đế triều Minh. Xin hỏi vị thái giám này, có thể để chúng tôi mở hộp đọc kỹ thánh chỉ rồi mới quyết định hay không? ”

Thái giám bèn nói:

“ Đây là mật chỉ của bệ hạ, đâu thể muốn đọc là đọc được? Cứ như khẩu dụ mà làm, cậu chọn một, đốt bỏ một. Trước đó không được mở hộp ra. ”

Tạng Cẩu nghe xong chỉ cười, đoạt rút kiếm Thuận Thiên, một nhát kiếm chém đứt đôi cả hai cái hộp. Hai tờ thánh chỉ đứt đôi, lăn dài, để lộ những hàng chữ giống nhau như đúc.

Cậu chàng nhún vai:

“ Cả hai cái hộp tôi đều chưa từng mở, còn thánh chỉ thì cứ nói lại với Chu Đệ là cả hai tờ đều đã hóa ra tro rồi. ”

Thái giám nọ mặt tái mét, run rẩy nhặt cả hai tờ thánh chỉ lên, bụng dạ lầm bầm chửi rủa hai người chẳng biết thân biết phận. Song, Thuận Thiên kiếm sắc bén thế nào chính lão cũng đã thể nghiệm, thành thử những lời oán độc ấy lão tuyệt không dám thở ra khỏi mồm đến nửa chữ.

Tạng Cẩu cũng chẳng thèm chấp…

Lại qua một chốc, thì có một tên Xưởng Vệ tìm đến phủ, nói:

“ Tạng Cẩu, Hồ Phiêu Hương hãy đến nghe chỉ. ”

Nói đoạn, hắn hắng giọng một cái, nói:

“ Trẫm trước nay vẫn quý tài hai khanh, nhiều lần có ý giữ lại để dùng, song các khanh vẫn nhất mực từ chối. Nếu quả chưa chín, có hái ăn cũng chẳng ra gì. Ý hai khanh đã quyết, thì trẫm cũng thành toàn cho vậy. Nhưng cứ theo ước định giữa hai bên, thì hai khanh còn phải làm thay trẫm một việc trước đã. ”

Y ngừng một chốc, chờ hai người chuẩn bị tinh thần, rồi mới đọc:

“ Nay trẫm mới vừa bình định phương nam, thánh uy của thiên triều chưa kịp phủ xuống, lời dạy của thánh hiền chưa đặng giáo hóa kẻ man di. Thành thử Giao Chỉ vẫn còn nạn giặc cướp nhiễu nhương, trăm họ chẳng tài nào an cư lạc nghiệp. Trẫm nay là đức thiên tử, trên tuân mệnh trời, dưới thuận lòng dân, thay cho trăm họ nhờ Tạng Cẩu mang kiếm thần Thuận Thiên đến vùng Lam Sơn tiễu trừ tặc phỉ, trả lại thái bình cho bá tánh. ”

Lúc đọc đến đây, Nguyễn Phi Khanh không khỏi giật mình, mặt lúc đen lúc trắng.

Phản ứng của ông nào có thoát nổi con mắt xăm xoi của xưởng vệ nọ? Song, y không tỏ thái độ gì bất thường, chỉ chầm chậm đọc tiếp:

“ Để tránh chuyện đả thảo kinh xà, trẫm lần này chỉ có thể để một mình Tạng Cẩu về nước Nam. Sau khi xong việc về phục mệnh, có thể đón Lê Phiêu Hương đi cùng. Quan binh cả nước phải lấy lễ đưa tiễn, nếu ai không tuân, chém đầu thị chúng. ”

Đến đây thì y ôm quyền thi lễ, rồi từ tạ trở về.

Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương nhìn nhau một cái, đoạn lại ngó Nguyễn Phi Khanh. Bấy giờ trông mặt ông tái xám, cơ hồ thoáng chốc già đi mấy chục tuổi. Ông loạng choạng, rồi ngã ngồi, ánh mắt thẫn thờ nhìn ra bên ngoài bờ tường.

Hồ Phiêu Hương thở dài, đoạn kéo tay Tạng Cẩu, nói:

“ Cẩu theo Hương vào đây một lát. ”

Cô nàng dẫn cậu chàng vào buồng, rồi lặng lẽ chạy xuống bếp. Tạng Cẩu, lúc này cũng đã mơ hồ đoán được tại sao hai người Nguyễn Phi Khanh, Hồ Phiêu Hương lại hành xử như hiện tại, chỉ biết ngó trân trân thanh kiếm Thuận Thiên trong tay.

Nguyễn Phi Khanh đã phản ứng dữ dội đến thế, thì chỉ có một khả năng mà thôi.

Vị “ thủ lĩnh sơn tặc ” kia ắt hẳn là một nghĩa sĩ kháng Minh. Mà đã có thể lọt vào mắt Chu Đệ thì há lại có thể là kẻ tầm thường cho được? Thậm chí, y là lá cờ đầu trong việc đánh giặc cứu nước cũng không biết chừng.

Thành thử, Tạng Cẩu tuyệt đối không thể ra tay giết y được.

Song…

Điều ấy nghĩa là cậu chàng không thể hoàn thành được cuộc đánh cá với Chu Đệ.

Cũng có nghĩa…

Hoặc là cậu chàng ở lại Nam Kinh cả đời không đi đâu cả, hoặc là từ nay không bao giờ được gặp Hồ Phiêu Hương lần nữa.

Lúc này, Tạng Cẩu bất giác nhớ lại những gì Nguyễn Phi Khanh nhờ cậy.

Phải mang được kiếm Thuận Thiên về nước, tìm cho ra sách báu Binh Thư Yếu Lược!

Cậu chàng nghiến răng, siết chặt nắm đấm đến độ các lóng tay trắng bệch. Mặt Tạng Cẩu đỏ lên như gấc, mấy lần há miệng muốn gào lên cho hả nhưng chẳng thể nào cất lời. Tiếng hét thất thanh cứ nghẹn mãi ở cổ họng…

Tạng Cẩu từng trải qua nhiều biến cố người thường chẳng hình dung nổi, cũng từng đánh với nhiều đối thủ ghê gớm khó nhằn, từ hung vật viễn cổ đến oan hồn trăm năm. Thế nhưng, hiện tại cậu chàng thấy, chính cái sự giằng xé trong tâm khảm mới khó giải quyết nhất.

Một mặt, cậu chàng hi vọng cái vị thủ lĩnh sơn tặc kia là bậc minh quân hiếm thấy mà nước Nam đang chờ, có thể sớm ngày cứu cả dân tộc khỏi chảo lửa hung tàn của ách thuộc địa. Nhưng mặt khác, cậu chàng lại mong sao y cũng chỉ thường thường thôi, thậm chí là hạng tiểu nhân ti bỉ cũng tốt… Có vậy, cậu chàng xuống tay mới không áy náy, có thể đoàn tụ với Hồ Phiêu Hương. Tạng Cẩu cứ mãi mâu thuẫn, đắn đo, về một người chưa biết, về một tương lai mờ mịt.

Chẳng rõ là bao lâu sau, Hồ Phiêu Hương đẩy cửa phòng bước vào, tay bưng hai khay gỗ đặt tám đĩa thức ăn.

Tạng Cẩu ngóc đầu nhìn, thấy khóe mắt cô nàng hơi đỏ lên, hẳn nhiên trước đấy đã khóc một lần, lòng càng loạn như tơ rối.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »