Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4985 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 328
hồi hai mươi bảy (14)..

❊ ❊ ❊

Bình thường chàng đã trêu cô nàng một câu, nhưng hiện tại chẳng hiểu sao không nói ra ngoài miệng được.

Lê Lợi nào có biết, thực ra những chuyện chàng kể Phạm Ngọc Trần sớm đã biết, hơn nữa còn mắt thấy tai nghe nữa là khác.

Hai vị cao thủ Hổ Vương len lén đưa vào hàng ngũ quân Hậu Trần, kì thực bảo vệ chàng chỉ là nhiệm vụ hạng dưới, chủ yếu vẫn là bảo vệ bằng được cô con gái rượu của Hổ Vương.

Sau trận Sái Già, cô nàng nghe ngóng chàng sắp về Lam Sơn, bỗng nhiên thấy ngường ngượng, bèn tự mình về trước. Hai cao thủ thì cẩn thận hộ tống Lê Lợi về Lam Sơn xong xuôi, hội họp với nàng rồi mới quay lại bản thưa chuyện với Hổ Vương.

Mấy năm liền cô nàng âm thầm quan sát Lê Lợi, tận mắt chứng kiến nhiều phen chàng ở nơi tiền tuyến chiến đấu quên mình. Tuy chẳng thể xông pha trong trận địch như Lê Sát, Lê Văn An, Đinh Lễ…v.v… nhưng chẳng hề mất vẻ hào sảng, kiên cường. Có vậy, cô nàng mới hiểu đánh giá của cha về Lê Lợi chẳng giả.

[ Cái thằng này ấy, nó như viên ngọc thô. Nhìn qua thì rất bình thường. Nhưng con phải chú tâm vào, càng nhìn kỹ sẽ càng thấy sáng. ]

Không hiểu tại sao, nàng lại bất chợt nhớ lại lời Hổ Vương từng nói về Lê Lợi, mặt bất giác đỏ lên.

Đúng lúc này, phía trên đầu cả hai chợt có tiếng mở cửa, đoạn lại có một đoạn thang gỗ thò xuống.

“ Lên mau lên, u gọi mình đấy. ”

Một câu không có nhu tình mật ý, cũng chẳng có lấy một lời hỏi han chăm sóc, song cái dịu êm nhẹ nhàng lại khiến Lê Lợi bất giác cười ngây ngốc. Lúc này, bao nhiêu mệt mỏi đắng cay trong mấy năm chinh chiến bỗng bay biến sạch.

Ý ở ngoài lời, thiết nghĩ cũng chỉ như vậy mà thôi.

Buổi sáng hôm đó, Lê Lợi đến bàn thờ thắp hương cho tiên tổ báo bình an, buổi trưa thì vào hầu chuyện mẹ. Kể từ khi Chu Đệ xuống chiếu năm ngoái, Lam Sơn cũng bị quản lí chặt hẳn, từng giây từng phút đều phải đề phòng tai mắt của Trương Phụ. Thành thử, thư từ qua lại giữa hai mẹ con vốn đã chẳng bao nhiêu buộc phải ngưng hẳn.

Nay thấy con trai trở về, chẳng những bình an mà càng trưởng thành rắn rỏi, bà Thương không khỏi gật gù tỏ vẻ hài lòng. Bấy lâu nay được lửa hồng chiến trận hun đúc tôi rèn, Lê Lợi đã trưởng thành hơn trước nhiều, từ phong thái đến bản lĩnh đều hơn xa khi trước. Chàng sớm đã không còn là cậu thiếu niên nông nổi ở thành Tây Đô năm nào nữa.

Mà hơn ai hết, bà Thương hiểu rất rõ loại trưởng thành tựa như lột xác này, nếu cứ để con ở nhà dùi mài binh thư thì có chục năm cũng không đạt được.

Thành thử, mới mạo hiểm cho chàng đầu quân.

Bà Thương hỏi kỹ chuyện nửa năm qua, nghe đến trận Sái Già và chi viện quân bí ẩn, thì bà bèn cười:

“ Thế thì ắt là cậu ta chứ không ai vào đây cả. ”

Lê Lợi bèn hỏi:

“ Mẹ đang nói đến tướng quân mặc giáp đen, tay cầm thanh long kích phải không ạ? ”

“ Không sai. Hai đứa biết nhau từ trước à? ”

Nghe bà Thương hỏi, Lê Lợi cũng thuật lại chuyện lùm xùm ngày hôm qua ở sơn trại. Kể xong, đến lúc nhận định nguyên nhân tại sao Trần Nguyên Hãn đánh lên núi, thì chàng bảo:

“ Chuyện này con cứ nghĩ mãi, cậu ta không phải hạng ngốc nghếch lỗ mãng, có nhẽ nào không nhìn ra chiêu gắp lửa bỏ tay của kẻ khác? ”

Bà Thương bèn đáp:

“ Chuyện này u đoán được bảy tám phần rồi, nhưng mày cứ ra nói chuyện với thằng nhóc, cậu ta sẽ tự trả lời cho mà biết. Bây giờ u mà đáp thay, lấy cá tính của thằng nhóc này ngoài mặt không biểu hiện, trong bụng cũng ắt chẳng vui vẻ gì đâu. ”

Lê Lợi nghĩ đến vị tướng cao ngạo hôm qua, cũng gật đầu.

Chàng hầu mẹ cơm trưa xong, thì ra nhà ngoài.

Bấy giờ Trần Nguyên Hãn đã ngồi chờ sẵn ở ghế khách, trên tay còn đang nâng chén trà thơm. Lúc Lê Lợi vào phòng, thì y cũng ngước mắt nhìn lên, đoạn nhoẻn cười mà rằng:

“ Chúa Lam Sơn đây sao? Hôm trước chưa có dịp nhìn rõ diện mạo của ngài, nay được gặp thấy cũng không giống lời đồn cho lắm. ”

Lê Lợi ngồi xuống ghế chủ vị, đoạn nói:

“ Tôi bấy lâu nay lu bu nhiều chuyện, chẳng rõ người ta đồn đại về mình ra sao, là khen hay chê. Tướng quân đi nhiều nghe rộng, có thể cho biết chăng? ”

Trần Nguyên Hãn mới nén cười mà đáp:

“ Lúc nhỏ, tinh thần và vẻ người coi rất mạnh mẽ, nghiêm trang; mắt sáng; miệng rộng; mũi cao; mặt vuông; vai trái có bảy nốt ruồi; đi như rồng; bước như hổ, tóc, lông đầy người, tiếng vang như chuông; ngồi như hùm ngồi! Kẻ thức giả biết là bậc người cực sang! Kịp khi lớn, thông minh, khôn, khỏe, vượt hẳn bọn tầm thường; làm Phụ đạo làng Khả lam. ”

Lê Lợi thấy dân gian người ta miêu tả chàng như vậy, cũng thực không biết phải nói gì cho phải đạo.

Chàng ngừng một chốc rồi ho khan, nói:

“ Nay tướng quân đã gặp, thì biết Lợi bề ngoài chỉ tầm thước, vóc người tính là trung đẳng, tuyệt không như những gì giang hồ đồn thổi rồi. ”

Trần Nguyên Hãn bèn nói:

“ Hôm trước đánh lên núi, tôi quả có chỗ không phải. Nhưng nay xin được tặng cho ngài một món quà, coi như là tạ lỗi. ”

Đoạn lấy trong ngực áo một cuộn giấy mỏng, dâng lên cho Lê Lợi.

Chàng thản nhiên tiếp lấy, giở ra đọc, thì thấy trên giấy điền độ ba mươi cái tên. Lê Lợi đọc qua, thì thấy nếu không phải quan viên mới về thì là cường đạo ác bá một phương. Những người này ban nãy dùng bữa mẹ chàng cũng có nhắc đến một số, đương nhiên không thể đầy kín một mặt giấy như Trần Nguyên Hãn được.

Lê Lợi nhìn ba mươi cái tên, lại nhìn Trần Nguyên Hãn một cái. Rốt cục, chàng cuộn giấy nhét vào ngực áo, nói:

“ Quả thực là lễ vật lớn. ”

Ba mươi cái tên trên giấy đều phải đề phòng. Ý của Trần Nguyên Hãn đơn giản như vậy, chàng sao có thể không hiểu? Tuy không biết y làm sao có thể thu thập được những cái tên này, nhưng Lê Lợi từng đánh trận với quân Minh mấy năm, cũng hiểu cài người vào lòng địch đã khó, nhổ tai mắt của đối phương lại càng không dễ dàng gì.

Bản thân mẹ chàng nắm trong tay cả Lam Sơn cũng chẳng thể phát hiện được ai là kẻ gian ai là người ngay, mới buộc phải di dời cơ nghiệp lên núi, ngụy trang làm sơn trại.

“ Tôi cũng có một việc muốn hỏi tướng quân đây. ”

Trần Nguyên Hãn thấy vẻ mặt chàng nghiêm trang, bèn đáp:

“ Xin cứ hỏi. ”

“ Tướng quân có phải người đã nhân đêm dẫn quân tập kích Minh doanh ở Sái Già, khiến cho quân ta thắng hiểm được một trận hay không? ”

Trần Nguyên Hãn không ngờ đến chàng lại hỏi câu này, song cũng không đáp thẳng thừng là có hay không, mà nói:

“ Hồi ấy để xổng hai thằng giặc già Trương – Mộc, đúng là chuyện đáng tiếc của đời người! ”

Y nói câu này, cũng mặc nhiên thừa nhận chính y là người đã dẫn quân đánh Minh bất ngờ ở trận Sái Già.

Lê Lợi nghe y, không tỏ ra mừng rỡ, mà trái lại rầu rĩ, đáp:

“ Tiếc là tướng quân không theo Trùng Quang đế từ đầu. Trận Sái Già ta đã binh tàn tướng bại, có thắng mà không giết được hai thằng giặc thì cũng không lật nổi mình. Nếu như là lúc sung túc, lại có thêm ngài, lo gì việc lớn không thành? ”

Trần Nguyên Hãn cau mày, nói:

“ Chúa Lam Sơn đang trách tôi hay sao? ”

“ Nào dám. Ngài đã không theo Trùng Quang đế, tức là có nguyên do của ngài. Tôi chỉ tiếc cho trăm họ phải trải cuộc binh đao thêm dăm năm nữa, ngày thái bình lại lui về xa, mà bậc anh hùng như Đặng Bình Chương phải nuốt hận. ”

Lê Lợi nói xong thì không nén được một tiếng thở dài.

Trần Nguyên Hãn bèn nghiến răng mà nói:

“ Ngài có điều không biết, ta là con của Trần Thúc Dao, vốn là hàng quan. Ngày xưa Giản Định lấy cớ không ra nghênh đón, chém cha ta cùng năm trăm đồng liêu. Loại người vô đạo như thế, bảo ta làm sao mà theo? Hà huống thù giết cha vốn không đội trời chung, ngài bảo ta làm sao mà theo quân hung tàn ấy? ”

Lê Lợi cười xòa, bảo:

“ Tướng quân nếu muốn thử lòng Lợi, chẳng cần diễn kịch như thế làm gì. Năm xưa Hưng Đạo Vương cãi lời cha, không nhân lúc quốc gia trong cảnh nước lửa mà soán ngôi đoạt quyền, tuy mang tiếng bất hiếu nhưng tận trung tận nghĩa. Ngài vốn là bậc anh hùng vị tất đã thua đức thánh Trần bao nhiêu, nếu như nói vì chuyện thù riêng mà bỏ qua nghiệp lớn, để trăm họ lầm than, Lê Lợi tôi có chết cũng chẳng tin đâu. ”

Trần Nguyên Hãn nghe vậy, bèn cười vang, nói:

“ Ngoài lời đồn ngài có dị tướng ra, còn một lời đồn khác: ấy là chúa Lam Sơn trí tuệ bình bình, không phải bậc minh chủ. Hôm nay Trần Nguyên Hãn ta gặp tận mắt ngài, thì biết cả hai lời đồn đều là láo toét cả. ”

Y ngừng một chốc, nhấp ngụm trà, rồi tiếp:

“ Lời này của ngài quả là xảo diệu. Nếu như ta thực có dạ nhỏ nhen, thì ắt sẽ bị ngài khiến cho hổ thẹn, bị cái đức của ngài thu phục. Mà nay ta bị ngài nhìn thấu, lại được so với bậc thánh nhân là đức thánh Trần thực là mát lòng mát dạ, nhất thời lòng cũng có cảm giác như tuấn mã gặp Bá Nhạc. Ấy là bị cái tâm thu phục. Kẻ có mắt nhìn người như điện thế này, mà chúng dám bảo không có đại trí, thì thực là đám đui què câm điếc! ”

Lê Lợi nói:

“ Nào tôi đâu có suy nghĩ sâu xa như tướng quân, chỉ nói lời thực lòng mình thôi. ”

Hai người chuyện trò thêm một chốc, thì biết sở dĩ Trần Nguyên Hãn lấy thù cha làm cái cớ không ra giúp nhà Hậu Trần, vì y cho rằng cả Trùng Quang lẫn Giản Định đều không phải người mình đáng theo phò trợ. Nguyễn Trãi đến khuyên không được xin về, trong bữa tiệc chia tay lại nhắc đến Lê Lợi. Lần đó Đặng Dung nhờ Hoàng Thiên Hóa gửi thư cầu viện, tặng kiếm Long Tuyền, cũng bảo nếu việc lớn không thành, kháng Minh thất bại, thì có thể đến nương nhờ Lê Lợi ở Lam Sơn.

Bởi thế, Trần Nguyên Hãn mới tò mò, tìm đến tận nơi để gặp.

Còn chuyện hôm qua đánh lên sơn trại, mục đích chỉ là dò xét phản ứng của đám quan lại mới về, xem xem tên nào cần phải đề phòng. Y lại cố tình giả thua rời khỏi, đương nhiên khiến thanh thế của sơn trại lên như diều gặp gió, tặc khấu trong vòng năm mươi dặm đều phải đề phòng.

Tặng đậu

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »