Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5016 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 356
hồi hai mươi chín (1)..

❊ ❊ ❊

Tuyệt Tình điện hưng sư động chúng

Kẻ ăn xin giả quỷ lộng thần

Ất Mùi, năm Vĩnh Lạc thứ mười ba...

Bấy giờ Hậu Trần vong quốc độ hơn một năm, quân Minh cướp được Đại Việt, vơ vét sản vật, nhũng nhiễu đủ thứ. Lại đặt ra đủ thứ luật lệ hà khắc. Tỉ như khách qua đường chỉ được mang ba bát muối, một lọ mắm trong tay nải. Nam nữ không được cắt tóc, đàn bà con gái phải mặc áo ngắn quần dài y như phong tục phương bắc. Lại cho bắt thầy tu, đạo sĩ, thầy cúng về mở trường dạy học.

Tháng mười năm ấy định phép đánh thuế, cớ là: “ từ lúc nhà Minh chia đặt châu, huyện, việc thu thuế nhân đinh, điền sản chưa có ngạch nhất định, vì cớ rằng số dân còn lộn xộn, lúc tăng lúc giảm bất thường. Đến nay mới định thành ngạch thuế, cứ mỗi mẫu ruộng thu 5 thăng thóc, mỗi mẫu đất bãi thu một lạng tơ, mỗi một cân tơ thu một tấm lụa. ”

Thuế khóa càng nặng, dân tình bởi vậy càng thêm lầm than nheo nhóc. Từ dân lành thành nạn dân, mất nhà mất ruộng thì đi ăn mày, bố thí vạ vật, nheo nhóc xin ăn từng bữa. Số kẻ chống gậy đeo bị càng ngày càng đông...

Bấy giờ ở phủ Tam Giang, châu Thao Giang, huyện Sơn Vi nhân khí hãy còn vượng, dân tình chưa đến mức lam lũ quá đáng. Số là nơi này xưa chính là đất Thậm Thình nơi voi chầu đất tổ Phong Châu, có đền Hùng khôn thiêng sừng sững. Quan lại nhà Minh và bọn gian thần bán nước không dám khinh nhờn anh linh chư vị quốc tổ, lại có phái Hy Cương trấn giữ, nên sĩ tốt quân Minh có đi qua cũng không tùy tiện đe nẹt dân tình.

Thực ra Trương Phụ nắm trọng binh, mười phái Hy Cương lão cũng dẹp được trong một ngày, song thấy vừa đánh trận với Hậu Trần mấy năm cần thời gian khôi phục, lại phải phân tâm chống đỡ các hào kiệt dấy nghĩa nên lão mới ra vẻ rộng rãi, vỗ về môn phái giang hồ ở địa phương, tránh chuyện con giun xéo lắm cũng quằn.

Những môn phái nào không kháng Minh ra mặt thì lão coi như mắt nhắm mắt mở, để cho tự quản, kì thật đặt quân đóng ở chung quanh, vây chặt các môn phái giang hồ này lại. Lão lại cho người cứ cách vài tháng lại đến gõ đầu các môn phái lớn, lấy cớ là mộ đinh, thực chất là cướp người. Thế là cho dù các thế lực này muốn chi viện cho nghĩa quân không được, chiêu binh mãi mã chờ cơ khởi nghĩa cũng chẳng xong...

Lại nói chuyện ở Sơn Vi, phía Nam huyện giáp với ngã ba sông Bạch Hạc, vốn là một cửa ngõ quan trọng, dòng chảy lớn của sông Hồng. Thành thử, phía nam huyện có một khu cầu tàu lấn ra sông, dài dến mấy dặm. Trên là chợ, dưới là cảng neo thuyền. Khách thương lái ghe sát cầu cảng, neo buộc lại, có thể lấy thuyền làm cửa hàng, chân không dính đất mà vẫn trao đổi bán mua bình thường. Thế nên chẳng mấy chốc nơi này trở thành chốn sầm uất giàu có nhất huyện, người chốn võ lâm gọi nơi này bằng cái tên Chợ Hạc, do con hạc bắt mồi thì chân lội dưới nước, mỏ ở trên cao, lại vừa khéo đúng ngay cái tên khúc sông là Bạch Hạc.

Miếng bánh béo bở như thế, tất nhiên sẽ khiến các thế lực giang hồ tranh cướp. Lâu dần, phái Hy Cương là thổ địa, chiếm được khu chợ phía trên cầu, tục gọi là Chợ Trên, hay Chợ Khô. Nửa còn lại của chợ Hạc – còn gọi là Chợ Dưới hay Chợ Nước, đã đổi chủ mấy lần. Hai năm trước bốn trại trong Thập Bát Liên Hoàn Trại liên thủ hất cẳng chủ cũ, cướp được mối làm ăn dưới sông. Quan huyện thì ngồi sau, thu thuế cả hai ông lớn, lại bớt được phí tổn thuê người rà soát chợ Hạc, thế nên chốn này cả chục năm nay vẫn vận hành như thế cả. Người ta dần cũng quen...

Chợ vốn là nơi người ta tiêu tiền, thế nên quán cơm hàng nước cũng đua nhau mọc lên như nấm. Chợ Dưới bán tôm cá ốc nghêu, chợ trên bán lợn gà dê ngỗng, cứ vậy mà chia.

Lại có cả đám ca kỹ, phường chèo hay tin cũng kéo đến. Hoặc mở sạp trên đất, hoặc ca xướng dưới thuyền, chong đèn kết hoa, hòa tấu hoan ca chẳng biết đến loạn lạc bên ngoài.

Song người ta vẫn nói, dưới đĩa đèn thì tối.

Kể từ Trùng Quang đế tuẫn quốc, Hậu Trần mất trong tay Trương Phụ, chợ Hạc này cũng thành chốn mà quần hào võ lâm lựa chọn lui tới làm nơi hội họp. Các lộ nghĩa binh cũng thường cử người xuống vùng chợ Hạc đặng chiêu mộ quần hào, tìm kiếm hãn tướng, lùng sục người tài để phò tá cho mình.

Nguyên nhân chính thì có hai nhẽ. Thứ nhất, nơi này từ lúc còn là thời bình đã có đủ hạng người lại qua. Từ tiểu thương đến hào chủ bá hộ, đến bọn ả đào thằng kép. Từ người làm nông đọc sách đến kẻ múa kiếm lộng đao. Đến thời loạn, nạn dân tan nhà nát cửa đông như kiến, đổ về nơi phồn hoa như Chợ Hạc để kiếm kế sinh nhai càng đông gấp bội. Túm gọn lại bằng hai câu: thời bình đã thượng vàng hạ cám, loạn thế càng rồng rắn lẫn lộn. Cái nhẽ thứ hai là chốn này có hai thế lực lớn chống lưng. Nhất là phái Hy Cương có thể xem là con cọp tọa trấn một huyện Sơn Vi, phân đà trải khắp ba châu Tuyên Giang, Đà Giang, Thao Giang của phủ Tam Giang. Có câu phép vua thua lệ làng, đám lính địa phương không được tướng soái nhà Minh chống lưng thì cũng chẳng dám vuốt râu hùm.

Mấy hôm nay lại có tin mấy chục môn phái lớn nhỏ, hàng trăm nhân vật có tiếng có miếng trong giới giang hồ đều tề tựu về Lâm Vi. Người giang hồ đồn thổi nhau rằng sắp có một bảo vật xuất hiện đủ sức thay đổi cục diện năm bè bảy mảng của các lộ anh hùng hào kiệt hiện tại, và sắp tới ở chợ Hạc này sẽ mở một đại hội võ lâm nhằm phân giải xem bảo vật sẽ về tay ai.

Chuyện này can hệ trọng đại, liên quan đến nhiều lộ nghĩa binh rải rác ở các phủ các châu trên cả nước. Thành thử, phe phái nào cũng cử người của mình đến chợ Hạc để nghe ngóng. Bấy giờ đoạn sông huyết mạch chảy qua Chợ Dưới đã có hàng trăm con thuyền lớn nhỏ đậu san sát bên mép nước. Trên con đường huyết mạch đi xuyên qua Chợ Trên e là có đến mấy ngàn người tấp nập lại qua, ăn vận hành trang mỗi người mỗi kiểu. Kẻ thì đứng xem hát, coi tuồng. Người thì hối hả tìm nơi thuê trọ. Lại có lắm kẻ tranh thủ tình thế hỗn loạn đẻ trải chiếu bán mua, không trả phí dụng cho phái Hy Cương và bốn trại.

Đêm…

Trăng mờ, sao tỏ, ấy là điềm chẳng lành.

Trong gió ẩn sát khí…

Từ phía nam có một đoàn người rồng rắn nối đuôi bấy giờ vừa lúc đi qua giao giới giữa huyện Cổ Nông và Sơn Vi. Hiện tại cũng đã giờ Sửu, đường lớn vắng vẻ như tờ, quán xá đều đà im ắng. Ấy thế mà đoàn người này vẫn trống mở cờ giong mà đi, quả thực là lớn mật phách lối.

Nếu là mấy chục người to cao khỏe mạnh đã đành, đằng này đoàn người đều là hạng nữ lưu, người nào người nấy tóc mây da ngọc, bộ dạng mĩ miều, đi chung thế này, lại khoa trương thanh thế như thế, há chẳng phải mỡ treo miệng mèo sao?

Song… phàm những kẻ biết thân phận của bọn họ thì không còn cho hành vi ấy là phách lối được nữa.

Bởi những người này là đệ tử của Tuyệt Tình điện…

Nói về Tuyệt Tình điện thì lại phải kể rõ. Trong trận chiến Chính – Tà ba mươi năm trước, phe hắc đạo của Băng Bà có một minh hữu, thế lực đủ để hoành hành giang hồ không để bất cứ một môn phái riêng lẻ nào vào mắt.

Ấy là Tuyệt Tình điện.

Người ta còn nói, đêm Hội Chí Tôn thuở nào nếu không phải Đặng Ngọc Bình còn quá trẻ, võ công của nàng ta lại bị Cứu Khổ thần tăng khắc chế gay gắt thì chưa chắc thánh lệnh Ẩn Thế về tay phái Nam Trúc Lâm.

Nhưng kể cả có không phải kẻ đứng đầu phe Ẩn Thế, thì Tuyệt Tình điện cũng là một tồn tại rất kinh khủng mà ít người dám chọc vào. Đến như Hổ Vương là chúa tể một vùng, ở vùng núi rừng phía nam ông chẳng khác nào vua chúa, cũng không chủ động gây sự với Cầm Ma là đủ hiểu thế lực trong tay ả đáng sợ đến đâu.

Đoàn người chia làm ba đội, phía trước có đệ tử mở đường, cứ năm chục bước lại rắc hoa. Chính giữa là mười sáu người khiêng hai cỗ kiệu bát cống, trên treo chuông, dây buộc một xanh một đỏ. Đi sau chót là một đám người, kẻ ôm đàn người nâng sáo, tấu nhạc mua vui.

Giữa đêm, giữa đường, tấu nhạc…

Thực là vô cùng quái lạ.

Lúc này, bỗng có biến cố…

Con đường dẫn tới chợ Hạc bấy giờ đã có một cỗ xe chặn ngang.

Trên xe là một cái kiệu hoa, thứ người ta vẫn dùng để rước dâu.

Trên nóc kiệu lại có một người đang ngồi, váy áo đỏ rực, má ngọc môi son, đôi mắt lá dăm thanh mà sắc sảo như cứa vào đoàn người Tuyệt Tình điện.

Nàng ta bỗng rút từ đáy lưng ong ra một thanh nhuyễn kiếm, lấy vạt áo ra lau chùi dưới trăng.

Đệ tử Tuyệt Tình điện ngừng lại…

Chân đều tăm tắp.

Những thiếu nữ này chỉ đặt kiệu xuống đất rồi cúi đầu đứng nép sang một bên, không hé răng một chữ, không lộ bất cứ một biểu cảm nào, cũng không liếc về phía cái kiệu và cô nàng kia dù chỉ một cái. Nàng kia cũng đã thấy hết những chuyện này, bất giác nhớ lại những gì Hổ Vương đã căn dặn trước khi ông rời khỏi sơn trang Bách Điểu:

“ Nữ ma của Tuyệt Tình điện trừ Thất Tuyệt Ma Nữ trở lên ra hầu hết đều đã quên hết chuyện cũ, quên đi cả bản thân, cứ như cái xác không hồn vậy. Sau này nếu chẳng may có xô xát, thì có thể dựa vào điểm này để lấy ít thắng nhiều. ”

Nàng ta tự nhiên chính là Trần Liên Hoa – trưởng môn phái Long Đỗ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »