Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5071 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 333
hồi hai mươi bảy (19)..

❊ ❊ ❊

Cậu chàng đang dùng tiếng Tàu, nên Rồng Không Đuôi cũng phải đổi đi.

Ông họ Bạch nói:

“ Chuyện này chúng tôi cũng không rõ. Nhưng tổ huấn bảo, hễ ai được kiếm Thuận Thiên, thì phải lấy lôi điện hủy thi thể của Cao Biền, tuyệt không được để lại. ”

Hồ Phiêu Hương và Tạng Cẩu không nói gì, dắt nhau vào đường mòn.

Bấy giờ, lúc cả hai đi khuất, Tạng Cẩu mới lên tiếng:

“ Cái tay làm mộ này cũng ác thật, nghĩa tử là nghĩa tận, người ta chết rồi mà còn không để thân xác được yên hay sao? ”

Hồ Phiêu Hương thì nói:

“ Cẩu đúng là… trái tim để trên đầu. Chính Cẩu vừa nãy còn nói chuyện này ắt có liên quan tới đám dị thú trong mộ, quên rồi sao? ”

Cậu chàng bị nhắc thì ngớ người, lúc này mới gãi gãi đầu, cười trừ.

Nói đoạn, Tạng Cẩu nắm chắc chuôi kiếm, nói:

“ Nếu là vậy, thì ta cứ vào xem sao rồi tính. Tay Cao Biền đó an phận thì thôi, để y chết được yên thân, còn nhược bằng có trò gian trá thì cũng không ngại cho một nhát. ”

Hai người chậm rãi theo bậc thang, lần sâu vào lòng mộ.

Càng đi, lại càng thấy không khí phát ra mùi hôi thối kinh tởm, mùi nội tạng và thịt rữa tràn ngập. Hai người lần xuống, bật mồi lửa lên, thì Hồ Phiêu Hương nói:

“ Ở đây có chữ! ”

Tạng Cẩu dí ánh lửa vào, thì thấy trên tường đá có mấy hàng chữ in vào đá, hằn sâu đến một đốt ngón tay. Nét chữ an nhiên tường hòa, rõ ràng là chẳng hề dùng lực quá độ. Cậu chàng nhìn mà điếng cả người, chỉ lực của kẻ lưu lại dòng chữ này ắt là đến hóa cảnh, so với Quận còn cao siêu hơn tám phần.

Hồ Phiêu Hương thì chậm rãi đọc:

“ Kẻ hậu nhân nếu đến vì Rồng Không Đuôi, đến đây thì dừng.

Nhược bằng đến để trừ họa Cao Biền, thì phải cẩn thận, đánh rắn dập đầu, nhổ cỏ tận gốc!

Nguyễn Minh Không lưu bút… ”

Hai người bấy giờ mới hiểu, thì ra người lưu lại dòng chữ này chính là thánh tổ Khổng Lồ - thiền sư Nguyễn Minh Không. Trước là kinh ngạc vì võ công của ông, sau lại thấy rét run vì lời ông để lại.

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Thiền sư là người học Phật, lấy từ bi làm gốc mà còn nói những lời này thì ắt Cao Biền chẳng phải là kẻ lương thiện gì đâu. ”

Hai người lần xuống thêm một chốc thì phát hiện trước mặt ánh sáng.

Tạng Cẩu rút xoạt kiếm Thuận Thiên ra, lăm lăm ở tay, ngón tay thủ ở lẫy kiếm. Hồ Phiêu Hương đi ở phía sau, đao Lĩnh Nam trên tay đã tuốt trần. Hai người thả chậm bước chân, căng mắt vểnh tai đề phòng tứ phía, thận trọng bước về phía ánh sáng.

Nơi cầu thang kết thúc là một cánh cửa đã mở toang, ánh sáng màu xanh ngọc mắt mèo chính hắt ra từ hướng đó. Tạng Cẩu đánh mắt cho Phiêu Hương một cái, nói:

“ Cẩn thận đấy. ”

Cô nàng gật đầu tỏ ý bảo cứ yên tâm, cậu chàng mới bước tiếp.

Rời khỏi cầu thang, hai người tiến vào một căn phòng nhỏ. Bốn phía có bốn cây cột, trên khảm Dạ Minh Châu làm nguồn sáng. Lại có đặt bốn lăng kính thủy tinh màu lục, tuy là giá trị không tính là quá cao, nhưng chế tác tinh xảo mười phần. Ánh sáng từ Dạ Minh Châu hắt qua lăng kính, tản ra thứ ánh sáng màu lục yêu dị hai người nhìn thấy lúc đang lần xuống mộ.

Lúc này Tạng Cẩu thấy ở bên trái có mấy cái xác, khỉ có, chồn có, mà những con vật cậu chàng không gọi nổi tên cũng có. Bọn này đa số đều là thú nhỏ, ăn cỏ, lành tính, tuy khác loài nhưng tất cả đều đang làm cùng một động tác là cúi đầu khuỵu chân, những tưởng như đang tế bái kẻ nào.

Hai người nhìn theo hướng đối diện chúng, phát hiện chỗ đó có một cái áo quan đã bật nắp, ngồi gục ngay bên cạnh áo quan là một xác người, nay lông tóc đã hư hao, xiêm áo hầu như đã bị hủy hoại nhưng có thể đoán tám chín phần ấy ắt phải là Cao Biền.

Tạng Cẩu nhìn khung cảnh yêu dị trước mặt, lông tóc dựng đứng cả. Cậu chàng trước nay không ngại xông pha giang hồ, nhưng có một điểm yếu ấy là sợ ma. Nay bài trí trong phòng này người thường thấy còn rét run, nữa là cậu chàng.

Căn phòng rất nhỏ, nên hai người bèn chia nhau ra tìm kiếm, khi cần có thể ứng cứu lẫn nhau ngay.

Tạng Cẩu vác kiếm tiến về phía cái xác. Bấy giờ nhìn kỹ, phát hiện tuy Cao Biền đã táng thân từ đời Đường nhưng da thịt chưa hư thối, trừ bỏ lông tóc ra thì không khác gì người sống. Nơi lồng ngực xác hõm hẳn vào một dấu bàn tay, sâu độ nửa tấc.

Liên tưởng đến chỉ lực lưu trên vách đá thì Tạng Cẩu đoán chắc tám chín phần người ra tay là Thánh Tổ Nguyễn Minh Không, bởi ngoài ông ra e khó kiếm được người thứ hai có chưởng lực như vậy. Cậu chàng toan tìm kiếm tiếp, bất thần mắt cái xác mở trừng, sâu trong con ngươi loé ra ánh sáng màu lục.

Tạng Cẩu vừa thấy tia sáng trong mắt cái thây thì hoảng hồn, giật mình đánh thót một cái. Liền đó đầu đau nhức như có búa bổ dao chặt. Cậu chàng gầm nhẹ một tiếng nơi cuống họng, vội vàng đề khí, ngưng thần.

Bấy giờ, Hồ Phiêu Hương thấy phía cậu chàng có biến, không khỏi thất kinh chạy đến gần. Chỉ thấy lúc này trán Tạng Cẩu nổi đầy gân xanh, mồ hôi to như hạt tấm rịn ra từng trận từng trận. Cô nàng thấy thế, e là cậu chàng trúng tà thuật gì, bèn lấy trong bọc của thiền sư Tuệ Tĩnh ra một đống bột thuốc, một nén nhang trầm. Hai thứ này đều được thiền sư chuyên tâm điều chế, có công dụng phá chướng, an thần, nếu trúng phải mê hương gì thì ngay tức khắc có thể tỉnh lại.

Bấy giờ, trong đầu Tạng Cẩu chỉ vang vọng những lời chửi rủa lăng mạ, mang đầy vẻ oán độc sâu cay. Giọng kẻ này cao vút, the thé, khó nghe như móng tay mài lên tấm gương, khó chịu mười phần.

“ Tả Ao! Tả Ao! Mày bày mộ dụ tao vào, trấn long mạch hòng ép tao phải bó tay chết rục xương ở đây!! Tao không quật mồ nghiền xương mày ra thì khó tiêu mối hận này!! ”

Tạng Cẩu có hương trầm, thuốc thang trợ giúp, mới nghe rõ được những lời này. Cậu chàng chỉ thấy sống lưng rét lạnh, tự hỏi chẳng nhẽ hồn Cao Biền đang muốn nhập tràng cướp xác?

Cậu chàng hít sâu một hơi, thu hết dũng khí, quát to:

“ Oan hồn, chưa chịu tiêu tan, còn định hại người quật mồ sao? ”

Bình thường Tạng Cẩu hãi nhất là mấy thứ yêu ma tà quái này, hiện tại gặp thật thì còn sợ hơn. Nhưng, biết rằng nếu điếng người thì chỉ có nước chết, mà Phiêu Hương cũng chẳng sống nổi, Tạng Cẩu mới dốc hết can đảm đối mặt với hồn ma của Cao Biền.

Lúc này, bên tai Tạng Cẩu chợt vang lên tiếng gầm gào như quỷ réo:

“ Ồ? Tiểu tử nhà ngươi còn chưa tiêu tan hay sao? Khôn hồn thì giao thân xác ra đây, ta sẽ làm lễ cho mà đầu thai vào nhà tử tế. ”

Tạng Cẩu cười gằn, nói:

“ Lễ ấy lão để dành cho bản thân mình đi! ”

Hồn ma Cao Biền bỗng bật cười, lộ vẻ ma lanh:

“ Mồm thì nói cứng, nhưng lòng lại run sợ thế kia? ”

Lại nghe có tiếng gì như người ta liếm môi, đoạn trong đầu Tạng Cẩu lại vang lên một giọng nói. Lần này, là tiếng của Quận:

“ Cẩu! Con có bản lĩnh rồi, lại quên mất thù ta, quên mất những kẻ hành hạ giết chết ta! Mày là quân bất nghĩa!!! ”

Tiếng Quận chìm vào bóng tối, nhưng những lời ông nói thì như dây trói quấn ghì lấy Tạng Cẩu, chậm rãi kéo cậu chàng xuống vũng bùn.

Lúc này, lại có tiếng người kêu lên the thé:

“ Mày… giết chúng ta… đồ bất trung! ”

Trước mắt cậu chàng xuất hiện bóng của Thái Bá Nhạc, tướng Hồ từng bị cướp cò bắn chết ở Đa Bang. Lúc này y chỉ còn nửa khuôn mặt, nửa còn lại là xương xẩu trắng hếu, toàn thân lúc nhúc những giun, trông đáng sợ vô vàn.

Tạng Cẩu cắn chặt răng, cố gạt những lời nói này ra khỏi đầu, nhưng chẳng thể làm được. Giọng người như những mũi khoan, xoáy sâu vào hồn cậu chàng.

Liền kề, là tiếng lửa cháy…

Tiếng khóc than…

Mùi màu, mùi khét.

Trước mắt Tạng Cẩu mở ra một thân tre xanh óng, xa xa đằng sau lùm tre, là những ngôi nhà cháy nham cháy nhở, những xác người im lìm chất đống. Lửa thè lưỡi ra liếm khắp nơi, bóng đao ánh kiếm thi nhau xuất hiện…

Lại có giọng người cất lên, ai oán, não nề:

“ Chó Bẩn! Mày chỉ vì một mạng của thằng Mạc Thuý, mà định bỏ mối thù không truy cứu hay sao? Mấy trăm mạng chúng tao, nuôi mày lớn, chỉ đáng một mạng thằng giặc ấy thôi sao? ”

Tạng Cẩu giật mình kinh ngạc, phát hiện ấy chính là những tiếng nói của người thôn Điếu Ngư. Già thì có ông trưởng làng hay kể chuyện cổ tích, trẻ thì có đám mục đồng vẫn chơi với cậu chàng, trai thì có mấy bác mấy chú làm đồng vẫn hay cho Tạng Cẩu ít cơm, mẩu khoai, gái thì có các cô các mợ thường vá áo, đưa thuốc sang mỗi khi đau ốm…

Tạng Cẩu giật giọng kêu:

“ Các vị, nghĩa tử là nghĩa tận, chẳng nhẽ hắn chết rồi cũng không thể buông tha, phải quật mồ băm xác mới đành? ”

Hồn Cao Biền giở phép ma, thấy cậu chàng rốt cục cũng phân không rõ được thật giả nữa, bèn nhếch miệng cười:

“ Tạng Cẩu phải không? À … mày còn chẳng biết tên mày là gì, mày từ đâu tới, cha mẹ là ai. Ngay cả cái tên của mày cũng do một thằng giặc cướp nước, do kẻ thù đặt cho! Thế thì mày là ai? Mày lại có gì? Ta lại là ai? Hai ta có gì mà phân biệt? ”

Lời nói của y rặt là tà lí, nhưng lúc này Tạng Cẩu đang bị mê âm che mờ thần trí, đâu phản kháng được?

Hồ Phiêu Hương thấy Tạng Cẩu ban nãy còn mặt nhăn mày nhó, nay bỗng đờ đẫn cả ra, biết là có biến. Cô nàng nghĩ thầm, thấy rằng chỉ có một cách mới lay tỉnh được cậu chàng, thế là lấy đao Lĩnh Nam cứa vào tay cậu chàng một cái cho máu chảy ra, toan dùng cơn đau đánh thức Tạng Cẩu.

Chẳng ngờ, lúc này cậu chàng đột nhiên mở giọng, thanh âm choe chóe cao vút nghe rợn tóc gáy, đích thị là giọng của hồn ma Cao Biền:

“ Khà khà, vô ích thôi con ranh, hồn phách của nó sắp bị tao nuốt sạch rồi. ”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »