Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5114 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 361
hồi hai mươi chín (6)..

❊ ❊ ❊

Sáng…

Ánh nắng đầu ngày đậu xuống mặt sông, báo hiệu một ngày làm việc nữa cửa người dân chốn Chợ Hạc này. Trên con đường huyết mạch xuyên qua Chợ Khô, cửa hàng quán xá thi nhau mở cửa, tiếng xào nấu đưa hương thơm đến từng phòng trọ. Bên vệ đường, nào là mãi võ mưu sinh, nào là diễn xiếc tạp kỹ, rồi thì lại có mấy khách giang hồ tranh thủ trải chiếu bày hàng, bán nào là thuốc cao nào là thuốc dán. Miệng cứ hô là bí phương gia truyền vậy, còn như thật giả ra sao thì có mỗi kẻ bán biết.

Những gian hàng này đương nhiên không đăng ký gì với hai ông lớn, cũng không đóng lệ phí gì cả. Thành thử, ngày nào cũng thấy cảnh đệ tử phái Hy Cương và đám thuỷ tặc dưới trướng bốn trại chủ vừa thu phí vừa đánh dẹp những gian hàng này. Thành ra, mấy ngày nay Chợ Hạc vốn đã náo nhiệt lại thêm phần bát nháo.

Thánh nữ của Tuyệt Tình điện một mình tản bộ trong chợ, đấu bồng che mặt không ai thấy nổi dung nhan. Song chỉ riêng dáng người thanh tú, lưng thắt ve vàng, gót ngọc chân sen cũng đủ khiến kẻ sĩ thiên hạ phải đổ dồn hai mắt lại.

Nàng này tính tình lạnh nhạt, trước giờ trong Tuyệt Tình điện chỉ tiếp xúc với các chị em trong Thất Tuyệt Ma, chưa biết thế nào là người khác giới. Nay cảm nhận được ánh mắt hau háu của cánh đàn ông thì cau mày tỏ vẻ chán ghét, đoạn lại dùng khinh công, thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám người. Lúc thì xen lẫn trong đám người xem trò, khi thì trà trộn ở cánh mấy người xem hát. Nàng cứ thế xuyên qua xuyên lại giữa dòng người ngược xuôi, vậy mà trước sau tà áo không đụng một ai, người chung quanh chẳng hề cảm nhận được nàng đang tồn tại, thân pháp thực sự nhẹ như khói nhanh như gió…

Quần hào thấy khinh công nàng cao đến thế, chẳng tránh nổi lắc đầu lè lưỡi, biết điều mà bảo nhau sau này thấy ai ăn vận như nàng thì chớ có đắc tội kẻo rước vạ vào thân.

Thánh nữ qua cơn hiếu kì ban đầu, tính cách lạnh nhạt dần thắng thế lại. Nàng lại khởi kình, từ đường chính rẽ sang chỗ cầu tàu, xem thử Chợ Nước ra sao.

Chợ Dưới thực chất là mấy trăm con thuyền lớn có nhỏ có neo đậu lố nhố. Mỗi thuyền dựng một cái sào cao độ hơn trượng, trên thuyền bán thứ gì thì cứ buộc lên đó, người từ trên cầu tàu nhìn xuống là biết ngay. Chỗ mũi thuyền lại kê ván gỗ gác lên cầu tàu, mời mọc người ta theo đó mà bước xuống.

Thánh nữ từ trên bờ điểm chân một cái, chớp mắt đã lướt ra ngoài hơn trượng, nhẹ nhàng hạ xuống mui một con thuyền. Nàng khẽ đảo mắt một cái, thấy không có gì đáng xem, lại điểm chân vào ván thuyền lướt sang con thuyền bên cạnh. Thuyền neo ở cầu tàu, đáy không chạm đất, ấy thế mà lúc nàng hạ xuống thuyền chẳng chòng chành chao nghiêng chút nào, khi nàng vút đi mặt nước bên mạn thuyền vẫn bình lặng như trước. Khinh công như vậy e là thế gian hiếm có.

Cô nàng cứ thế lướt qua lại giữa các thuyền, cho đến khi đặt chân lên một con thuyền nan nọ thì bỗng khựng người dừng gót. Thánh nữ quay ngoắt đầu, nhìn về phía khoang thuyền đang chìm trong bóng tối.

Hai ánh mắt giao phong trong thoáng chốc.

Một ánh mắt, lạnh nhạt như băng đá, thanh lãnh như sương tuyết.

Ánh mắt còn lại thì đục ngầu vì năm tháng, đỏ hằn vì hơi men, song vẻ sắc bén như đao vẫn chưa mất đi.

Nói đoạn, trong thuyền lại có tiếng người cất lên:

“ Cô gái trẻ, kẻ già cả này nể mặt người quen khuyên một câu, sau này chớ có khoe khoang võ học như vừa rồi nữa. ”

Giọng người nọ hơi lè nhè do say, nhưng trung khí hàm hậu, nội lực cơ hồ sâu không thấy đáy.

Thánh nữ nghe lời của người nọ, trong lòng không phục, bèn hỏi ngược:

“ Chứ như tiền bối đây muốn dùng nội lực hù dọa tôi, có tính là khoe khoang hay chăng? ”

Trong thuyền bỗng có tiếng cười dài truyền ra, đoạn người nọ lại lên tiếng lần nữa:

“ Con bé đáo để lắm. ”

Nói đoạn, từ trong thuyền lại có một vật bay vọt ra, xoay tròn giữa bán không nửa vòng, rồi nhẹ nhàng trượt đến, ngừng lại ngay mũi chân thánh nữ. Khả năng khống kình của kẻ này chuẩn xác cực độ, đủ thấy là cao thủ thượng thặng.

Cô nàng cau mày nhìn thanh kiếm, không vội lên tiếng mà lẳng lặng quan sát con thuyền.

Trước cửa vào khoang có mấy vò rượu con nằm lăn lóc, mấy giọt rượu thừa hãy còn thấm đẫm cả ván gỗ. Thuyền này có vẻ là hàng rẻ tiền. Ván thuyền chỗ vênh chỗ sụt, nan tre đan thành khoang chỗ bung chỗ thủng.

Nếu người có ăn mày, thì đây hẳn là ăn mày trong đám thuyền.

Thánh nữ lại liếc thanh kiếm dưới chân một cái, rồi lắc đầu:

“ Cảm ơn tiền bối đã ưu ái, nhưng tôi đã có kiếm rồi. ”

Nói đoạn nàng thúc chân đá vào bao kiếm. Cũng không rõ khống kình ra sao, nhưng chỉ nghe soạt một tiếng, kiếm rời vỏ, phát ra một tiếng kiếm ngân cao vút. Kiếm mang trong nắng sớm lóe ra từng vệt sắc bén, tựa hồ chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta thấy đôi mắt đau đớn…

Kiếm vọt vào khoang thuyền, sau đó tựa như cọng lông chìm vào nước, không còn tăm tích, cũng không thấy động tĩnh.

Một lát sau, trong thuyền lại có tiếng người khàn khàn vọng lên:

“ Mũi kiếm hướng về phía mình, lấy chuôi hướng vào ta, bé con té ra cũng biết cái gọi là kính lão đắc thọ… Thôi được, cô bé đã chê Long Tuyền kiếm, thì lão phu cũng không ép buộc. Nói với sư phụ cô, kẻ bất tài có lời vấn an. ”

Thánh nữ bèn đáp:

“ Xin hỏi tên họ hoặc ngoại hiệu của tiền bối, lúc về gia sư thưa chuyện cũng biết ăn nói cho phải phép. ”

“ Kẻ bất tài họ Hoàng! ”

Cô nàng hơi cúi mình một cái, đoạn nhún mình nhảy lên cầu tàu, nghĩ bụng:

[ Xem ra tin tức của song sứ có chút sai sót. Ở Sơn Vi này lại xuất hiện đảo chủ đảo Bạch Long. Ngoài ra không có tên nào khác ngoài dự liệu. ]

Cô nàng đảo mắt một cái, đôi mắt lạnh ngừng lại ở phía hàng cơm phía nam.

Bấy giờ, ở hướng đó đang có một trận xung đột của hai bang phái nhỏ, xem ra là có thù oán gì với nhau. Nay Chợ Hạc là nơi quần anh tụ hội, gặp phải chuyện oan gia ngõ hẹp thì cũng là lẽ thường tình.

Kẻ thù gặp nhau, mặt mũi tên nào tên nấy đỏ gay đỏ gắt, phồng mang trợn má, thổi râu phì phò, giương đao rút kiếm. Xem chừng trước đó hai môn phái này đã giao phong miệng lưỡi một phen. Nhìn vẻ hào hứng của người chung quanh đang xem trận chiến, không khó để thấy hai môn phái nhỏ này tuy là công phu nội gia lẫn ngoại gia chỉ bình thường, nhưng công phu chửi gia ắt là đăng phong tháo cực lắm.

Lẩn trong đám người đứng lố nhố lại thấp thoáng bóng dáng của một đôi nam nữ, chính đang tựa lưng vào tường nhà thở dốc từng hơi từng hơi khó nhọc.

Người nam cõng theo một cái ống to, bên trong không biết chứa cái gì, bên eo lại đeo một thanh phán quan bút dài như trường kiếm bình thường. Vào cái thời điểm phong vân tế hội như thế, lại ở cái nơi hang hổ đầm rồng như Chợ Hạc, chắc chắn chẳng ai tin y chỉ là một nho sinh bình thường. Người ta đoán y là đệ tử Quốc Tử Giám. Mà cho dù không phải, thì kẻ khôn ngoan hiểu bốn chữ cẩn tắc vô ưu, người ta cũng thà tin là là có chứ không tin là không…

Người nữ mặc áo nâu sồng, bên trong đeo yếm đỏ, thấp thoáng dưới gấu quần hơi lộ ra lớp lụa điều tươi tắn. Tuy là mặt mũi lem nhem, nhưng mũi quỳnh mắt sao thì chẳng giấu vào đâu được, xem ra tư sắc cũng thuộc dạng hiếm có trên đời. Chỉ thấy nàng khẽ chuyển thân, cái thắt lưng bỗng lóe lên trong ánh mai một tia sắc lẻm.

Hai người này thực ra chính là Bạch Thanh Lâu và Trần Liên Hoa.

Kể từ sau trận chiến trên sơn trang Bách Điểu, mưu hiểm của Chế Bồng Nga bị Hổ Vương Đề Lãm ngáng chân, hai người cũng vội vàng xuống núi trở về môn phái của mình. Trần Liên hoa thậm chí còn chẳng kịp điều dưỡng thương thế.

Bạch Thanh Lâu về Quốc Tử Giám, thưa rõ chuyện Chế Bồng Nga sát hại tông thất nhà Trần để trả hận năm xưa bại ở Bình Than. Có như vậy, hai phái Hán – Nôm trong Quốc Tử Giám mới thấy tình thế nguy ngập mà chịu liên thủ, chọn ra sứ giả Hộ Long để bảo vệ thiên tử còn náu mình trong dân gian.

Trần Liên Hoa thì một mình một ngựa ruổi chân đuổi về phái Long Đỗ, quyết chí nhổ bật gốc gian tế của Cầm Ma và Chế Bồng Nga.

Đến nơi mới biết, Tuyệt Tình điện và sơn trang Bách Điểu đã thẩm thấu vào phái Long Đỗ sâu tới mức nào. Lúc Trần Liên Hoa trở về, một mụ trưởng lão chính đang hò hét để sư muội của nàng ta ngồi lên cái ghế trưởng môn, lấy cớ rằng Trần Liên Hoa đã gả ra ngoài, thì sau này không còn là người của phái Long Đỗ nữa.

Nàng ta trở về, dùng thế như sấm sét tiêu diệt luôn mụ trưởng lão và thế lực của mụ ta. Đến người sư muội, thấy nàng ta tuổi mới mười lăm, nên mềm lòng mà tha cho. Nào ngờ gian không đợi tuổi, cái người sư muội này nhân lúc nàng sơ hở phóng ngay một mũi Long Đỗ Truy vào bụng, mém chút thì lấy được mạng của Trần Liên Hoa.

May sao, Khiếu Hóa tăng xuất hiện, cứu cô nàng một mạng.

Số là lúc Hổ Vương nhờ cậy, Khiếu Hóa đang trên đường lang bạt với cô đệ tử nhỏ, thành ra không đến kịp trận chiến trên núi Đuổm. Song, lúc lão nghe được truyền văn trên giang hồ, thì đoán ngay rằng phái Long Đỗ bây giờ đối với Trần Liên Hoa mà nói không khác gì đất chết, nên vội vàng chạy về kinh kì, đến đền Bạch Mã. Nhờ có Bách Độc Châu trước đây từng được Quận tặng, ông thành công cứu được mạng Trần Liên Hoa, cũng như trước đây cứu Huỳnh Bách Việt vậy. Song, Khiếu Hóa cứu được người, lại chẳng có tài thánh mà ngăn được nội chiến trong phái Long Đỗ. Hai phe phái đánh giết tơi bời hòng thanh trừng lẫn nhau, rốt cuộc khiến môn phái mất gần hết cao thủ, nguyên khí tan tác. Các thế lực khác trong thành Đông Đô, xưa gọi là Thăng Long, thừa cơ này hất cẳng phái Long Đỗ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »