Thứ Nữ

Lượt đọc: 12108 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Lão thái thái nghe xong thì cúi đầu nhìn Hiên ca nhi ở trong ngực, tiểu tử này lớn lên trắng trẻo mũm mĩm, lúc trước Đại phu nhân cùng lão gia làm ầm ĩ như vậy cũng không có làm sợ hắn, mà còn dùng một đôi mắt to linh lợi xoay chuyển, khuôn mặt của hắn giống như lão gia, đường nét rõ ràng, nhưng ngũ quan lại giống như Tứ di nương, rất tinh sảo, trưởng thành nhất định sẽ rất anh tuấn. . . . . .

Lão thái thái càng xem càng yêu, đối với đề nghị của lão gia cũng có chút tâm động, nhưng vẫn do dự, Tứ di nương xuất thân chỉ là một nô tỳ, nhà mẹ đẻ thân phận quá kém, Đại phu nhân lại là nữ nhi của Thái sư, phụ thân của nàng cùng Lão thái gia ở trong triều, một tả một hữu nắm quyền to, hai nhà nhận hôn, cũng là muốn hai bên chống đở ủng hộ nhau, hơn nữa, huynh trưởng của Đại phu nhân chính là Binh bộ Thượng thư, trông coi việc điều động binh mã cùng hậu cần lương thảo của Đại Cẩm triều, An nhi có thể ở tiền tuyết thắng trận, hơn phân nửa cũng bởi vì có anh vợ quyền to ủng hộ, nếu như con dâu không đồng ý, mà đại náo , đến lúc đó thân gia biết được sẽ có nhiều rắc rối. . . . . .

Cẩm Nương nhìn lão thái thái âm con ngươi không chừng mặt, trong lòng liền lại càng gấp gáp, thật vất vả lão gia chịu mở miệng nói ra đâu rồi, cũng không thể chết từ trong trứng nước liễu. . . . . .

Cho nên, nàng vuốt vuốt cái bụng rỗng tuếch, vừa liều chết nuốt vào một miệng lớn không khí, quả nhiên, không bao lâu, bụng của nàng cũng rất phối hợp kêu ọt ọt lên, nàng đáng thương nhìn lão thái thái kêu một tiếng: “Bà nội. . . . . . Ta đói. . . . . .” Thanh âm rất réo rắt thảm thiết, giống như là bị đói bụng từ tám trăm năm trước, nhưng cũng mang theo một chút làm nũng.

Lão thái thái nghe được ngẩn ra, có rất ít cháu gái ở trước mặt nàng làm nũng như vậy, tìm theo tiếng nói nhìn lại, thì thấy Tứ cô nương vẻ mặt tịch vàng, bộ dạng dinh dưỡng nghiêm trọng không đầy đủ, trong lòng liền hạ xuống quyết tâm, con dâu lòng dạ quá mức hẹp, tâm nhãn lại độc, thật muốn để cho Hiên ca nhi nuôi dưới danh nghĩa nàng sao, chỉ sợ so với Tứ cô nương còn chịu khổ hơn, hôm nay may là mình còn sống, nếu như mình chết, không có người quản thúc , chỉ sợ nàng ta sẽ càng ngược đãi Hiên ca nhi cùng những nữ nhi con vợ kế khác, không được, Hiên ca nhi là gốc rễ duy nhất còn lại của Tôn gia, lão gia hôm nay cũng là hơn bốn mươi tuổi rồi, ai biết sau này còn có thể có thêm nhi tử nữa không. . . . . .

Còn nữa, Tứ cô nương hôm nay đã cùng Giản thân vương phủ nghị hôn, hơn nữa, nhìn dáng dấp, Giản thân vương cùng Vương Phi đều đối với đứa nhỏ này rất hài lòng, tương lai, sau này Hiên ca nhi lớn lên, Tứ cô nương nhất định là có thể giúp đỡ hắn .

“An nhi, chuyện này ta đồng ý, chẳng qua ngươi hãy cùng Lão thái gia thương lượng một chút, nhìn xem nên chuẩn bị cái gì để trình lên, ngươi hôm nay quan chức cũng không nhỏ, lần này lại lập được đại công, dù có nhiều thê tử thì Thánh thượng hẳn cũng sẽ đồng ý.”

Đại phu nhân từ khi nghe lão gia nói muốn thăng vị cho Tứ di nương, đã giận đến không kiềm được, há to mồm định phát hỏa, nhưng vì lão thái thái cũng không có lập tức đáp ứng, nên nàng nhẫn nhịn, nàng không muốn vào lúc này lại trở mặt với lão thái thái, đến lúc đó lão thái thái mà đứng về phía tiện nhân kia, thì mình sẽ thật sự không thể chống lại được, hơn nữa, nàng cũng có mấy phần nắm chặc lão thái thái sẽ không biết đồng ý, ai mà không từ trong đấu tranh có được như bây giờ, trước kia Lão thái gia cũng dâng không ít tiểu thiếp, nên lão thái thái làm gì mà chịu ột tiểu thiếp phát triển lớn mạnh hơn đây?

Nhưng nàng trăm triệu lần không nghĩ tới, một tiếng kêu đói bụng của Tứ cô nương lại làm cho lão thái thái sửa lại chủ ý, “Ta không đồng ý!”

Đại phu nhân nói như đinh đóng cột, nàng chậm rãi đến gần lão gia, tức giận nhìn hắn: “Đại Cẩm triều là có quy tắc, cho dù lão gia quan chức lên cao hơn, có thể tam thê tứ thiếp, nhưng chánh thê còn đây, muốn cưới Bình thê nhất định phải thu được chánh thê đồng ý, nếu không coi là có vợ mà tái giá, lão gia, ngươi muốn không tuân theo điều luật của triều đình sao?”

Lão thái thái cùng lão gia nghe nói thế đều ngẩn ra, lão thái thái nhìn lão gia một cái, trong mắt lộ ra vẻ cổ vũ, rồi lại tựu như không có nghe được lời nói của Đại phu nhân, cúi đầu đi đùa giởn với Hiên ca nhi.

Lão gia liền trầm ngâm một lát sau, sau đó bình tĩnh nhìn Đại phu nhân nói: “Ngươi nói được không sai, ngươi là chính thất, không có ngươi đồng ý, ta chỉ có thể cưới vợ bé, không thể tái giá. Nhưng thăng Tố Tâm cũng không phải là tái giá, mà là lấy thân phận thiếp để thăng vị, ngươi cũng biết, ngươi vào Tôn gia mười mấy năm, cũng không có sinh con, riêng một điểm này, chính là phạm Thất xuất chi điều rồi, hơn nữa, Tố Tâm vì Tôn gia mà sinh con trai, đã lập được công, cho dù có đi Lễ bộ cũng sẽ thông qua được, còn ở chỗ Ngự Sử thì không cần nói, ta hôm nay hỏi ngươi, là tôn trọng ngươi, nếu như ngươi nhất định không chịu, ta liền muốn viết tấu chương diện thánh.”

“Dâng tấu chương diện thánh! Tốt, lão gia, thiếp thân cũng không sợ, ngươi dâng tấu chương lên Thánh thượng, ta liền tiến cung gặp Hoàng hậu nương nương, ngươi làm vậy là ái thiếp diệt vợ, hơn nữa, ta có chỗ nào mà không sinh nở, đại cô nương nhị cô nương rõ ràng là ruột thịt của ta, tuy nói không phải là nhi tử, nhưng cũng đã vì Tôn gia ngươi sinh con cái rồi, bản thân ta cũng muốn nhìn xem, tiện nhân này có gì bản lãnh cùng ta ngồi ngang hàng!”

Nói xong, Đại phu nhân cũng không có hành lễ với lão thái thái cùng lão gia nữa, phất tay áo rời đi, hoàn toàn không đem cái trợn mắt của lão gia để ở trong mắt.

Lão gia giận đến một lúc lâu cũng không nói gì, nhìn màn cửa run rẩy lay động kia ngẩn người, lão thái thái liếc nhi tử một cái, khẽ lắc đầu, quay sang Hồng Tụ nói: “Đi đở Tứ di nương dậy đến đây.”

Hồng Tụ theo lời đi đỡ Tứ di nương dậy, Tứ di nương bắp chân cũng đã mềm, nàng khi nào mà nhìn thấy lão gia cùng Đại phu nhân cãi nhau như thế, hơn nữa còn là vì nàng mà ầm ĩ, chuyện này làm nàng kinh sợ đến toàn thân như nhũn ra, không có sức lực, nàng từ trước đến giờ là người nhu nhược nhát gan, sợ nhất chính là Đại phu nhân tức giận, trước kia nàng chẳng qua là thiếp thân nha hoàn bên cạnh lão gia thôi, bởi vì có tài vẽ tranh tỉ mỉ thể thiếp, lớn lên lại xinh đẹp, rất tâm ý của lão gia, mới được thu phòng, sau đó vì mang thai Tứ cô nương, mới được thăng làm di nương, hôm nay có Đại thiếu gia rồi, trong lòng mặc dù đã từng nghĩ tới có thể được thăng vị nữa là tốt rồi, nàng không phải vì mình, mà vì hai đứa bé, nàng không muốn làm cho hài tử sau khi lớn lên bởi vì mẫu thân của mình chỉ là di nương mà mất mặt.

Nhưng tình hình mới vừa rồi, xem ra, Đại phu nhân dù chết cũng sẽ không đáp ứng để ình thăng vị , đúng vậy a, nếu mình thành Bình thê của lão gia, Đại phu nhân lại không có sinh nhi tử, trong phủ, mẫu bằng tử quý, không có nhi tử hộ thân Đại phu nhân ở trước mặt mình cũng không có ưu thế, vì vậy nàng ta sợ mình sẽ chiếm quyền chủ mẫu của nàng, sau này Đại thiếu gia lớn lên, nàng ta còn có đất đặt chân ở trong phủ sao. . . . . .

Hôm nay náo lao5n đến nước này rồi, nếu lão gia đấu thắng thì tốt, lão gia mà đấu không thắng, phân vị của mình không thể thăng lên, vậy sau này sợ rằng. . . . . . Càng nghĩ càng sợ, ngay cả khi Hồng Tụ đem nàng đỡ đến cái ghế bên cạnh rồi, mà nàng cũng không biết ngồi xuống, thân thể cứng ngắt, mắt nhìn đăm đăm.

Hồng Tụ rất bất đắc dĩ nhìn Tứ di nương, trong lòng thở dài, vị này cũng quá hèn yếu đi, chuyện còn chưa bắt đầu, đã bị hù dọa thành như vậy, làm sao mà có bản lãnh cùng Đại phu nhân đấu a, suy nghĩ như thế nhưng trên mặt vẫn mang theo ý cười, nói: “Tứ di nương, ngài ngồi đi, một lát cơm sẽ được mang lên.” Vừa nói, trên tay âm thầm xuống chút ít lực đạo, không dấu vết mà đem Tứ di nương đặt tại trên ghế ngồi.

Tứ di nương thân thể cứng còng ngồi xuống, một hơi hô hấp không thuận, lại thêm bị sợ, thình lình ho mãnh liệt lên, khụ một tiếng đã ngăn không được nữa, nàng lại sợ lão thái thái chán ghét nàng, nên vừa che miệng, vừa cố gắng nhịn, kết quả làm khuôn mặt đỏ bừng lên, cả người cũng rút lại thành một đoàn.

Một bên lão gia nóng lòng, bận rộn đi tới vỗ nhẹ lưng của nàng, giúp nàng thuận khí, nhưng cái này lại làm cho nàng ho đến hăng say hơn, làm sao cũng ngăn không được, Cẩm Nương nhìn thấy vậy nóng ruột, vội đến chỗ Đông Nhi hỏi: “Mới vừa rồi lão gia không phải nói, mời Lưu y tới giúp di nương xem mạch sao? Làm sao còn chưa tới nữa?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang