Thứ Nữ

Lượt đọc: 12122 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Trong khách sãnh, Lãnh Hoa đường nhận lấy tờ giấy của Tôn Tướng gia đưa tới.

Thể chữ tiểu khải thật xinh đẹp! Chữ viết thanh tú nhưng bút hữu lực không câu chấp, không trách được Tiểu Đình cứ cầm lấy chữ của nàng không chịu ình xem, nhìn lại bài thơ ngũ ngôn tuyệt cú, quả nhiên tài hoa không tệ, hắn không khỏi quay đầu nhìn về phía nữ tử đang an tĩnh đứng ở một bên.

Nàng khẽ cúi đầu, một bộ bộ dạng biết vâng lời, nhưng vẻ mặt lại rất thanh thản, không giống những khuê trung nữ nhi khác, nhìn thấy nam tử là e lệ, cũng không có nửa điểm khẩn trương, tuy bộ dạng mới mười bốn tuổi, nhưng bình tĩnh thong dong mà đứng, chỉ phần khí độ thong dong này thôi, so với thê tử của mình, đã giỏi hơn hai phần rồi, Tiểu Đình, quả nhiên phúc khí tốt, trong lòng phụ vương, sợ là rất coi trọng Tiểu Đình a.

Chẳng qua không biết nữ tử này, nếu biết Tiểu Đình thân thể như vậy, tính tình lại thường xuyên đầu tóc rối bời giống như tiểu hài tử, sẽ như thế nào ứng đối?

Cẩm Nương cảm giác có người nhìn mình chăm chú, không khỏi giương mắt, thấy vị thế tử Vương Phủ kia đang mỉm cười nhìn mình, liền đối với hắn lễ phép gật đầu, trong tròng mắt trẻo linh động truyền đi sự thân mật, người này tương lai sẽ là đại bá (anh chồng)của nàng, nên không thể tùy tiện đắc tội.

Nàng lớn lên cũng không phải rất đẹp, ít nhất sau khi hắn đã quen nhìn hai vị mẫu phi trong phủ, thì nhìn lại các nữ tử khác, hắn điều cảm thấy rất bình thường, nhưng nhìn thấy nàng bình thản mỉm cười bỗng nhiên hắn cảm thấy một tia ấm áp, trong lòng hắn mỗi mội giây huyền cầm cứng ngắt đã lâu tựa hồ như bị kích thích một chút, cảm giác như vậy rất xa lạ, Lãnh Hoa Đường hơi nhíu dưới lông mày, nhưng nhưng ngay sau đó cũng cười cười với Cẩm Nương, trong đáy lòng bỗng nhiên rất sợ nữ tử này đối với mình lưu lại ấn tượng mạnh.

“Tôn tiểu thư chẳng những chữ viết đẹp, Thơ làm cũng rất có hàm ý, quả nhiên là danh môn khuê tú, phong cách quý phái.” Lãnh Hoa Đường mỉm cười khen.

Lão thái gia thấy lời nói của thế tử gia thành khẩn, không giống khí thế yêu cầu so sánh lúc trước, hiện tại đã khách quan và thân thiết hơn rất nhiều, trong lòng liền thấy trấn an, ân cần giữ lại phụ tử Giản thân vương ở Tôn phủ dùng cơm.

Giản thân vương nghĩ tới Đình Nhi còn đang ở trong nhà chờ mình, nên liền cười cự tuyệt, hôm nay mục đích hắn tới đây chủ yếu chính là tự mình khảo nghiệm con dâu, hôm nay mục đích đã đạt được, con dâu cũng làm cho hắn mãn ý hài lòng, nên liền muốn cáo từ về nhà.

Lão thái gia đang muốn giữ lại, thì nghe được có người nói: “Ngọc Nương thỉnh an gia gia.”

Lão thái gia sửng sốt, thì ra là cháu gái Ngọc Nương của mình chẳng biết đã tiến vào lúc nào, khuê phòng tiểu thư, không có trưởng bối cho đòi mà dám tự tiện đến Tiền viện xuất đầu lộ diện, còn thể thống gì, Lão thái gia nhất thời giận tái mặt, trợn mắt nhìn Tôn Ngọc Nương một cái.

Tôn Ngọc Nương trong lòng khẽ sợ, bất quá Lão thái gia từ trước đến giờ đối với nàng cùng đại tỷ rất hiền hòa, nên cũng không sợ nhiều lắm, vừa nhấc mắt đã nhìn thấy Cẩm Nương lặng yên đứng ở một bên, cơn giận trong lòng lại ùa tới, tại sao Tôn Cẩm Nương có thể tới, mình không thể tới ? Mình mới là trưởng tiểu thư đứng đắn của Tôn gia đây.

Vừa nghĩ như thế, một chút bối rối mới vừa rồi liền biến mất tiêu, ngược lại còn thản nhiên hơn, trong lòng vừa trộm nghĩ, ánh mắt đã liếc về phía Lãnh Hoa Đường, vừa chạm phải ánh mắt của hắn nhất thời bên tai bắt đầu nóng lên, bận rộn thả mi mắt xuống, không dám nhìn nữa.

Giản thân vương vốn muốn định hôn Nhị cô nương của Tôn gia cho Hoa Đình, chẳng qua là Tôn tướng gia quá giảo hoạt, không nỡ đem cháu gái ruột gả cho Hoa Đình, nên đã tính toán trong đó, trong thâm tâm Giản thân vương vẫn có chút không cam lòng, cũng rất muốn nhìn một chút Tôn Ngọc Nương cháu gái ruột bảo vật này là cái dạng gì.

Lúc này nhìn thấy có một nữ tử không biết lễ nghĩa xông vào khách sãnh , còn hướng về phía Hoa Đường liếc mắt đưa tình, trong lòng Giản thân vương liền đối với nữ tử này có chút khinh thường, nếu đem nữ tử trưởng nữ này so với vị Tứ cô nương thứ xuất kia, thì kém đến mấy phần.

Mọi người đang ở đây, nên Lão thái gia cũng không thể để cho Tôn Ngọc Nương lúng túng, vì vậy không thể làm gì khác hơn là hướng Giản thân vương cùng Lãnh Hoa Đường giới thiệu.

“Đây là cháu gái thứ hai của lão hủ, tên gọi Ngọc Nương.” Rồi trừng mắt nhìn Tôn Ngọc Nương nói: “Ngọc Nương, còn không qua đây hành lễ với Giản thân vương cùng thế tử!”

Tôn Ngọc Nương nhẹ nhàng mà thẳng bước đi đến bên cạnh Giản thân vương, cung kính khom người thi lễ một cái, “Ngọc Nương ra mắt Vương gia, Vương gia vạn phúc Kim An!”

Vương gia khẽ cười nói: “Miễn lễ.” Tiện tay lấy một khối ngọc bội mang trên người đưa cho Tôn Ngọc Nương làm lễ ra mắt.

Tôn Ngọc Nương khẽ kinh, nhưng rất nhanh đã hớn hở đón lấy, vừa phúc thân nói cám ơn, trong lòng âm thầm vui mừng, đồ tùy thân Giản thân vương mang bên người luôn là thứ tốt, lại chịu đưa ình, đích thị là đối với mình có ấn tượng không tệ, xem ra, mình tới là đúng rồi.

Tạ ơn Giản thân vương xong, Tôn Ngọc Nương nhẹ nhàng bước liên tục, đi tới bên cạnh Lãnh Hoa Đường, phúc thân hành lễ: “Ngọc Nương ra mắt thế tử.”

Lãnh Hoa đường chắp tay trả thi lễ: “Nhị tiểu thư hữu lễ.”

Đây chính là Tôn gia Nhị cô nương sao? Ngày đó di nương cũng bởi vì châm chọc lTôn gia không chịu đem Nhị cô nương con vợ cả gả cho Tiểu Đình, Tiểu Đình mới dùng nghiên mực đập trúng đầu của di nương, nàng ta lớn lên so sánh với Tứ cô nương thì biết làm trò hề một chút, nhưng mà. . . . . . Cũng quá nông cạn đi, Tôn gia đã quyết định đem Tứ cô nương gả cho Tiểu Đình, tại sao lại để cho vị Nhị cô nương này đi ra ngoài gặp khách thế?

Lãnh Hoa Đường khẽ nâng đầu, có chút không hiểu nhìn về phía Giản thân vương, nhưng vừa lúc chạm được tròng mắt ngượng ngùng Tôn Ngọc Nương, ánh mắt như thế quá mức quen thuộc, từ khi hắn trưởng thành tới nay, cơ hồ đã bị ánh mắt như thế bao quanh, Lãnh Hoa Đường mang theo lễ phép trên gương mặt mỉm cười, hơi có chút chán ghét ở trong đấy mắt, sự nghi ngờ mới vừa rồi hiện tại cũng có chút hiểu rõ rồi, trong lòng liền khinh thường, Tôn tướng gia chẳng lẻ muốn đem nàng này gả ình không sao?

Nghĩ đi nghĩ lại thì thấy không thể, trưởng nữ của Tôn gia, thân phận mặc dù kém hơn so với Hoàng hoàng thân quốc thích, nhưng cũng cao quý, mình đã có chánh thê, Nhị cô nương không thể nào chịu khuất tất mà làm nhỏ.

Giản thân vương nguyên đã tính toán cáo từ, chẳng qua là bị Tôn Ngọc Nương đến nên kéo dài thời gian mà thôi, nếu lời khách sáo đã nói xong, cũng không cần phải lưu lại nữa, đành quay sang cùng Tôn tướng gia tán gẫu mấy câu, mới nhấc chân đi ra ngoài.

Lãnh Hoa Đường cũng cùng Tôn Tướng hành lễ cáo từ, trước khi đi, hắn đến gần Cẩm Nương, chắp tay thi lễ nói: “Tứ tiểu thư, hôm nay Hoa Đường có thể học hỏi được thơ văn của tiểu thư, quả thật may mắn, hi vọng ngày khác còn có cơ hội thấy lại tác phẩm xuất sắc của tiểu thư, Hoa đường hiện tại cáo từ.”

Cẩm Nương nghe thấy liền ngẩn ra, lời này là có ý gì? Nghe như thế nào cũng giống như nam nữ ước hẹn thế? Nàng thật không nghĩ qua sẽ cùng vị đại bá tương lai này có quá nhiều giao thiệp, nhưng người ta nho nhã lễ độ cùng mình nói chuyện, mình cũng không thể quá vô lễ.

Cho nên cười nhạt nghiêng người, thi lễ đáp lại lễ của hắn, mình vừa phúc thân vừa nói: “Thế tử Gia nói quá lời, Cẩm Nương bất quá chỉ viết chút ít đồ chơi nơi khuê phòng thôi, không dám bêu xấu lần nữa.”

Ý tứ của Cẩm Nương cũng rất rõ ràng, ta và ngươi nam nữ hữu biệt, ta viết thơ là đồ vật của nữ nhi nơi khuê phòng, không thể tùy tiện đưa cho nam tử xa lạ xem ngoài trượng phu của mình.

Lãnh Hoa Đường nghe thấy không khỏi nở nụ cười, nàng này quả nhiên Thông Tuệ, thế nhưng uyển chuyển cự tuyệt hắn, hắn đang còn muốn nói tiếp, thì Tôn Ngọc Nương cao hứng mà thẳng bước đi tới đây, kéo tay Cẩm Nương nói: “Tứ muội muội, ngươi cùng thế tử đang nói cái gì thế? Mới vừa rồi ngươi viết Thơ cho thế tử sao?”

Lời này vừa nói ra, Cẩm Nương bị hù dọa ra một thân mồ hôi lạnh, cái gì gọi là mình viết Thơ cho thế tử? Người mình nghị hôn là đệ đệ của thế tử, làm thơ cho trượng phu ca ca coi là cái gì? Yêu đơn phương sao? Không đúng, hẳn phải coi là vụng trộm! Tôn Ngọc Nương cũng thật là cái gì cũng dám nói.

Lãnh Hoa Đường vừa nghe lời của Tôn Ngọc Nương trong lòng cũng trầm xuống, Tôn gia Nhị cô nương nói như thế nào cũng là trưởng nữ con vợ cả, sao lại nói ra lời không hợp lễ tiết như thế? Nhưng hắn cũng muốn nhìn một chút, xem Cẩm Nương sẽ ứng đối như thế nào, liền mỉm cười nhìn Cẩm Nương, đồng thời cũng không nói lời giải thích.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang