Thứ Nữ

Lượt đọc: 12034 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Cẩm Nương vừa giương mắt nhìn kỹ Linh Nhi, thì thấy nàng hai tay nắm chặc thành quyền, đầu cúi xuống rất thấp, một bộ dáng sợ người khác chú ý tới nàng, hai bên tóc mai lúc này mồ hôi đã bắt đầu chảy dọc xuống cổ, nàng khẩn trương như thế, là bởi vì nghe được lời nói của mình sao?

Thừa dịp Lưu thái y đi kiểm nghiệm chuyện này, Cẩm Nương ra vẻ kinh ngạc đối với lão thái thái nói: “Nha, lão thái thái, người xem Linh Nhi nàng không phải là bị bệnh chứ, khí trời cũng không phải rất nóng, sao nàng lại chảy nhiều mồ hôi như vậy a, không bằng ngài đừng để nàng quỳ nữa.”

Lưu thái thái là người khôn khéo đến bực nào, vừa nghe thấy lời này xong liền cười, đối với Linh Nhi nói: “Linh Nhi, là ngươi hạ độc ở trong trà cùng huân hương của Tứ di nương?”

Linh Nhi đang khẩn trương muốn chết, nghe thấy lời lão thái thái hù dọa cả người như trúng một kích, bò lên vị trí phía trước, lạy: “Lão thái thái tha mạng, lão thái thái tha mạng, nô tỳ. . . . . . Nô tỳ chẳng qua là hạ độc phấn ở trong trà, nhưng không có hạ độc ở trong huân hương.”

Cẩm Nương thật không nghĩ tới Linh Nhi nha đầu này không có tiền đồ như vậy, chỉ hù dọa một cái đã khai nhận hết.

Lão thái thái nghe được cũng ngẩn ra, sau đó mặt liền chìm xuống , quát lên: “Cẩu nô tài, nói mau, là ai bảo ngươi hạ độc?”

Linh Nhi lúc này bị làm cho sợ đến ba hồn đã mất hai hồn, nên hướng về phía sàn nhà đá xanh mãnh liệt dập đầu, “Lão thái thái tha mạng a, nô tỳ không biết đó là độc dược trí mạng, chỉ nói là sẽ làm Tứ di nương suy yếu mà thôi, đây là. . . . . . Là Đại phu nhân bảo nô tỳ chiều nào bỏ vào trong nước trà để Tứ di nương uống, nô tỳ cũng không có cách nào khác, lời nói của Đại phu nhân…, nô tỳ không dám không làm a.”

Quả nhiên là nàng, dù đã sớm có dự liệu, nhưng trong lòng lão gia vẫn có một trận co rút đau đớn, hơn mười năm vợ chồng, trước kia hắn chẳng qua là nghe nói, không có tận mắt nhìn thấy, nàng. . . . . . Nàng làm như thế thật quá đáng, lòng dạ như rắn độc a, hắn sẽ không bao giờ … nhịn nữa, nghĩ vậy liền quay đầu lại quát lên một tiếng: “Trường Trung ở đâu !”

Trường Trung đang mời Lão thái gia đến, nghe lão gia lớn tiếng rống hắn như thế, bị làm cho sợ đến quýnh quán chạy tới đây, Lão thái gia nghe thấy liền nhíu lông mày mắng: “Ban ngày ban mặt ngươi gào thét cái gì!”

Lão gia vừa quay đầu lại, nhìn thấy Lão thái gia đi đến, liền nhanh chóng đứng dậy đi vội tới hành lễ với Lão thái gia, vừa bảo Tứ di nương cùng Cẩm Nương Đô đi qua hành lễ, Lão thái gia đến ngồi xuống ở bên cạnh lão thái thái, rồi nhìn một đám nô tài đang quỳ trên mặt đất, cũng không có hỏi cái gì, Hồng Tụ liền dâng trà lên, lão thái gia liền bưng uống, tuyệt không kinh ngạc với những chuyện đang xảy ra.

Đúng lúc này Lưu thái y mang bộ dạng hớn hở đi ra, cũng không để ý việc làm lễ ra mắt lão tướng gia, chỉ quay sang đối với Cẩm Nương nói: “Tứ cô nương thật là thần kì, lại có thể nghĩ tới đem hai thứ đồ này hòa chung một chỗ liền có thể sinh ra độc tính, hạ quan đã nghiệm qua, Tứ di nương do thứ thuốc tê trong trà, cộng với việc ngửi huân hương, mới có thể trúng độc.”

Cẩm Nương cuối cùng đã thở phào nhẹ nhõm, suy đoán là một việc, nhưng chủ yếu vẫn phải được chứng nhận thì suy đó mới có thể trở thành sự thật.

Lão thái gia nghe lời nói của Lưu thái y …, ánh mắt liếc nhìn về phía Cẩm Nương thật lâu, thấy Cẩm Nương rất biết lễ phép khiêm nhường mấy câu, liền khẽ gật đầu tán thành.

Mười mấy người nô tỳ quỳ bên dưới mang sắc mặt khác nhau, có người hờ hững có người nhìn có chút hả hê, có mặt xám như tro tàn, lão thái thái cũng lười từng bước thẩm nữa, trực tiếp đối với các nàng nói, “Điều tra một chút, nói đi, còn có ai đồng lõa cùng nàng ta? Tự mình đi ra ngoài thú tội, thì chẳng qua bị đánh năm mươi roi, nếu để cho ta điều tra ra, vậy cả nhà của người đó mỗi người đều ăn năm mươi roi.”

Người ở phía dưới tám chín phần đều là vì sinh tử của gia đình, khi nghe thấy lời của lão thái thái nói lập tức bị làm cho sợ đến toàn bộ cúi thấp đầu, bà vú thấy cuối cùng cũng không tránh khỏi, liền quỳ bò đi ra ngoài.

Lão thái thái vừa thấy, tức giận tới mức run run “Ngươi. . . . . . Ngươi là người ta đích thân chọn lựa, không ngờ lại là ngươi?”

Bà vú bị làm cho sợ đến dập đầu thình thình, nửa câu cũng không dám nói nhiều.

“Nói đi, là người nào sai khiến ngươi.” Lão thái thái là muốn làm cho các nàng làm trò thừa nhận trước mặt Lão thái gia.

“Là Đại phu nhân, Đại phu nhân uy hiếp nô tỳ, nếu không làm theo, sẽ đem nhi tử của nô tỳ dìm chết đuối, nô tỳ chỉ có một nam tử thôi, nên nô tỳ không thể không làm.”

Lão thái gia nghe thấy sắc mặt rốt cục chìm xuống , quay sang lão gia nói: “Đi gọi lão bà của ngươi tới đây, thường ngày ta vẫn nói với ngươi, phải Chấn phu cương, xem đi, nàng bây giờ đem ngươi cho là quả hồng mềm rồi, dung túng nhiều năm như vậy, cuối cùng càng ngày càng không thể tưởng tượng được.”

Lão gia nghe thấy gương mặt liền xấu hổ, nhưng cũng không thể làm gì liền nói: “Cùng lắm thì bỏ nàng?”

Lão thái gia vừa nghe thấy cả giận nói: “Hồ nháo! Lão thái sư còn ở đây, em vợ của ngươi cũng không phải là dễ trêu chọc, tương lai ngươi đi biên quan, hắn sẽ ở sau lưng ngươi thọc cho ngươi một dao, chỉ cần lương thảo đưa chậm mấy ngày thôi, cũng đủ để ngươi mất mạng , ngươi điên rồi sao?”

Lão gia nghe thấy liền cười khổ, đau lòng khó nhịn, nhưng cũng không hề nhát gan như lúc trước nữa, cũng rất trực tiếp địa đối với Lão thái gia mở miệng nói: “Nhi tử ngày mai vào triều liền hướng Thánh thượng thượng tấu, nhi tử muốn thăng vị cho Tố Tâm, hôm nay ở trong phủ cũng chỉ có một mình Hiên ca nhi, nàng đã. . . . . . ngay cả Hiên ca nhi nàng cũng chịu không được, nếu còn để cho Tố Tâm làm thiếp, vậy mẫu tử Tố Tâm chỉ có nước bị nàng hại chết.”

Lão thái gia nghe thấy liền thở dài một hơi, đối với lão thái thái nói: “Ngươi đồng ý?”

Lão thái thái gật đầu, “Tướng gia, hôm nay quan trọng nhất là Hiên ca nhi, gia nghiệp lớn hơn nữa, nếu không có con cháu thừa kế, dù có rực rỡ hơn nữa thì cũng có tác dụng gì đâu?”

Gương mặt Lão thái gia lập tức nghiêm trọng lên: “Vậy thì theo ý An nhi đi, chẳng qua là. . . . . . Thân gia nơi đó. . . . . . Sợ là chẳng dễ ứng phó.”

Lão thái thái vừa nghe thấy liền nổi lửa lên, cả giận nói: “Nàng ta phạm phải sai lầm lớn như thế, Tôn gia cũng không có đem nàng ta trừng phạt, nếu chuyện này mà căn cứ theo luật xử lý, dù có bỏ nàng cũng không quá đáng, nàng hạ thủ chính là con nói dõi duy nhất của Tôn gia.”

Lão thái gia liền phất tay một cái, đối với mười mấy người đang quỳ nói: “Người phạm tội, kéo ra ngoài chịu roi đánh, người không có phạm tội mỗi người bị khấu trừ một tháng bạc chi tiêu, một hồi để cho tất cả nô tài tới đây xem hình, người đâu, lôi hai người kia đi xuống.” Nói xong lại nói, “Đúng rồi, đi mời Đại phu nhân cùng đến xem hình.”

Linh Nhi cùng bà vú của Hiên ca nhi liền bị bốn bà Tử thô kệch thân thể cường tráng tiến lên kéo xuống, lão thái thái thân thể không có tốt lắm, lại bị mệt mỏi lâu như vậy, liền được Hồng Tụ phụng bồi, đi vào bên trong phòng nghỉ ngơi, Tứ di nương cũng bị dìu đi xuống dùng thuốc.

Những người còn lại, tất cả đều đi đến mảnh đất trống trong vườn, Cẩm Nương vừa đi vừa suy tư, Lão thái gia vừa tiến đến cũng không có hỏi là chuyện gì, sau khi nghe thấy lời của bà vú liền hiểu ra chuyện từ đầu đến cuối, xem ra, Lão thái gia cũng không phải hoàn toàn bất kể chuyện trong phủ, chẳng qua hắn chỉ mắt nhắm mắt mở mà thôi.

Trong vườn lớn, Linh Nhi cùng bà vú lột bớt y phục, bị bà Tử thô kệch đặt ở trên ghế dài, trong miệng đút một cái khăn vải thối, Đại phu nhân đã bị người kêu đến, Hồng Mai cùng Tử Anh vẫn đi theo bên người nàng, lúc trước khi nàng nghe thấy vốn không muốn đến, nhưng sau đó nha hoàn kia nói là Lão thái gia phân phó, nên phải đến xem.

Lúc ấy Đại phu nhân cũng chỉ nghe nha đầu kia nói là người trong viện của Tứ di nương phạm lỗi, nên bị đánh nàng cũng có hỏi nguyên nhân, nhưng nha đầu kia khôn khéo quanh co, một hồi lâu cũng không nói đến trọng điểm, nên Đại phu nhân cũng không nghĩ tới là bọn người Linh Nhi, nên mang lòng xem náo nhiệt mà tới, vừa đến nơi này, thì nhìn thấy Lão thái gia cùng lão gia đều ở đây, trong lòng có chút nghi ngờ, vừa quay đầu nhìn lại người bị đặt ở giữa vòng người, sắc mặt nàng cứng lại, hai tay trong ống tay áo nắm chặc thành quyền, móng tay thật dài bấm vào trong thịt mà không biết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »