Thứ Nữ

Lượt đọc: 12061 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Cũng đúng, nếu chế độ phong kiến đáng chết này làm ình bị khi dễ, vậy thì nghĩ biện pháp dùng cái chế độ này làm ình có cơ hội tung mình, để bảo vệ mình và bảo vệ người thân của mình. (TT: ta rất thích cách nghĩ này của nàng ^.^)

“Tú cô, ta muôn đi xem Tứ di nương.” Cẩm Nương đột nhiên đứng lên nói.

Tú cô nghe thấy liền sửng sốt, cô nương không phải là mới đi thăm Tứ di nương sao? Hôm nay lại muốn đi nữa, tại sao a? Vì bị ủy khuất nên muốn làm nũng à? Sẽ không sợ Tứ di nương lo lắng thương tâm sao?

“Cô nương, mặt của ngươi. . . . . .” Tú cô chần chờ khuyên nhủ.

“Không sao, vì muốn đi để cho Tứ di nương nhìn.” Cẩm Nương thong dong đáp, có một số việc, sau cơn đau sẽ có kết quả tốt, vì thế cứ làm cho nó đau hơn.

Nhìn thái độ cô nương kiên quyết, Tú cô cũng không nói gì nữa, vén rèm lên đi ra ngoài trước.

Đến bên ngoài Hà Hương viện, bà Tử giữ viện đang vừa ăn hạt dưa vừa nói chuyện phiếm: “Nghe nói Đại lão gia đã trở lại, còn lập công lớn nữa, trong phủ nhất định sẽ phải náo nhiệt một trận cho xem.”

“Cũng đúng, nói không chừng mọi người cũng sẽ được khen thưởng nữa, nghe nói là cứu đương kim thái tử gia, xem ra quan chức của lão gia khẳng định sẽ bay lên, hai người chúng ta lại có rượu ngon ăn. . . . . . Di, Tứ cô nương lại tới làm cái gì thế?”

“Đừng có đắc tội nàng, lão gia đã trở lại, không chừng cái vị trong nhà này lại sẽ được sủng ái.” bà Tử lúc trước nói chuyện đã hạ thấp thanh âm nhỏ đi rất nhiều.

Cẩm Nương đi đến gần, hai bà Tử kia liền mỉm cười đứng lên: “Tứ cô nương thật đúng là hiếu thuận, lại tới thăm Tứ di nương rồi?”

Cẩm Nương cười nhạt gật gật đầu, xem ra, mình không có tới sai, những thứ hạ nhân này cũng biết sau khi lão gia trở về, Tứ di nương sẽ lại được sủng ái.

“Cô nương, lão nô đi bẩm báo cho ngài nhé.” Một bà Tử ân cần nói.

“Vậy làm phiền ma ma.” Cẩm Nương mỉm cười nói, nàng sẽ không cự tuyệt nhiệt tình của người ta, có những người càng ở trước mặt nàng làm ra bộ dạng cao ngạo khinh thường, nàng càng ra sức nịnh bợ nịnh nọt ngươi, đúng là trời sanh tính thích bị coi thường mà.

Bà Tử kia lập tức hấp tấp địa đi vào, Tú cô lấy làm kỳ quái nhìn đưa mắt Cẩm Nương, không biết hôm nay cô nương nhà nàng tại sao lại không giống với ngày thường vậy, nhìn giống như là kiên cường hơn một chút.

Cẩm Nương thẳng lưng ngẩn cao đầy, hai tay khoanh ở trước ngực, mỗi một bước đi không quá nửa thước, tận lực khiến cho tư thái bước đi của mình phù hợp với quy củ của nơi này, càng giống thục nữ một chút.

Đông Nhi nghe nói Tứ cô nương lại tới nữa , liền cảm thấy kỳ quái, bận rộn ra đón, nhưng đập vào mắt nàng là gương bị đánh đến sưng đỏ của Tứ cô nương, trong lòng không khỏi căng thẳng, ánh mắt ngưng lại, thở dài, ai! Đã bao nhiêu năm rồi, mỗi Tứ cô nương bị khi dễ đều không có tới hướng Tứ di nương khóc lóc kể lể qua?

Mười năm? Mười hai năm? Tóm lại khi nàng còn bé bị Nhị cô nương bức tóc đánh một lần đã tới tìm Tứ di nương, Tứ di nương ôm Tứ cô nương khóc xong một trận, còn mạnh mẽ lôi kéo nàng đi đến chỗ Đại phu nhân nhận tội, từ đó về sau, Tứ cô nương mỗi lần bị đánh, bị khi dễ sẽ không đến tìm Tứ di nương nữa.

Ngày hôm nay làm sao lại. . . . . .

“Di nương nghe nói Tứ cô nương lại tới thăm nàng, đang rất cao hứng đó, đến giờ cơm rồi, hay là Tứ cô nương ở lại dùng cơm nhé.” Đông Nhi bắt buộc mình làm như không nhìn thấy đả thương trên mặt của Tứ cô nương, nhiệt tình chào hỏi, chuyện như vậy, vẫn nên để các chủ tử tự mình giải quyết mới tốt, một nô tỳ như nàng trừ thở dài ra, thật đúng là cái gì cũng không dám nói.

Tứ di nương nghe được Tứ cô nương chỉ trong một ngày sang thăm mình lần thứ hai, thì trong lòng rất là kinh ngạc, đã bao nhiêu năm rồi, đứa bé này đã sớm không còn gần gũi mình, hôm nay sáng sớm đã tới tìm, nàng đã cảm thấy Tứ cô nương hiện giờ đã thay đổi, so sánh với trước kia thông tình đạt lý hơn, cũng so sánh với trước kia thông minh hơn, nhìn lại Đại thiếu gia trong tã lót, nghĩ tới Tứ cô nương sắp đi vào, lần đầu tiên Tứ di nương cảm thấy con cái song toàn quả thật rất hạnh phúc.

Cẩm Nương đi vào, đúng lúc nhìn thấy trên mặt Tứ di nương đang mỉm cười hạnh phúc, trong lòng liền căng thẳng, đột nhiên có chút ít hối hận, cần gì phải để cho nữ nhân đáng thương này vì mình mà lo lắng đây.

Quả nhiên Tứ di nương nhìn thấy vết thương trên mặt của Cẩm Nương, chỉ trong chớp mắt, sắc mặt lập tức ảm đạm xuống, sau đó vành mắt cũng đỏ luôn “Tứ cô nương ngươi. . . . . .”

Cẩm Nương lỗ mũi đau xót, ánh mắt cũng ướt theo, cái này gọi là cốt nhục sao? Rốt cuộc vẫn là mẫu thân ruột thịt của mình, vừa nhìn mình thấy bị ủy khuất sẽ thương tâm.

“Di nương ——” Cẩm Nương kéo dài thanh âm nhào vào trong ngực Tứ di nương , ô ô khóc lên. (TT: ta vừa edit vừa khóc theo )

“Sao vậy, hài tử, sao vậy?” thanh âm cùa Tứ di nương cũng nghẹn ngào, đau lòng vuốt đầu Cẩm Nương, luôn miệng hỏi.

“Không có gì, chỉ là nhớ di nương thôi, nên lại đến nữa.” Cẩm Nương đem đầu chôn ở trong ngực Tứ di nương, không cáo trạng, tựa hồ rất không muốn cho Tứ di nương thấy rõ vết thương trên mặt mình.

“Ngươi. . . . . . Sau này hãy ít đi ra bên ngoài, cứ ngoan ngoãn sống ở trong viện của mình, cũng đều là thân nhân với nhau, nên đừng giống như lúc còn bé nha.” Tứ di nương nâng gương mặt đang khóc sướt mướt của Cẩm Nương, thở dài khuyên nhủ.

Lúc này, Linh Nhi vén rèm tiến vào, nhìn thấy Cẩm Nương đang ở trong nhà khóc đến thương tâm, thì ngây ra một lúc, muốn nói cái gì đó nhưng nhịn lại được, rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Đông Nhi thấy thế cũng chìm mặt, cùng đi theo ra ngoài. Nhìn thấy Linh Nhi quả nhiên đang hướng ra phía ngoài viện mà đi, Đông Nhi liền gọi nàng lại nói: “Linh Nhi, ai nha, ngươi hôm qua nói muốn đôi giày có kiểu dáng giống trong cung phải không, ngươi xem trí nhớ của ta thật là, mau tới đây, ta có một đôi có kiểu giống trong cung nè.” Vừa nói vừa thân mật kéo tay Linh Nhi đi ra phía trước, không một tiếng động đem nàng đi về phòng của mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »