Thứ Nữ

Lượt đọc: 12063 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 52

❊ ❊ ❊

Trong lời nói của Lão thái thái mang theo sắc lệ sâu sắc, đem lời nói của đại phu nhân ngăn cản lại, Đại phu nhân thật vất vả mới đè xuống lửa giận lại một lần nữa bùng lên, trợn mắt tàn bạo nhìn Nhị phu nhân đang núp ở một bên gạt lệ, những uất ức ở trong lòng nhiều ngày không cách tiêu tan rốt cục đã bộc phát, Đại phu nhân ủy khuất khóc ròng nói: “Không có nương gật đầu, lão gia hắn sao lại dâng tấu chương lên trên xin cưới Bình vợ chứ, nếu như cưới con nhà gia thế hiển hách một chút, thân phận cao quý một chút, thì trong lòng con dâu đâu có tức giận, tại sao là nàng ta. . . . . . kẻ nô tỳ hạ tiện này đây chứ.”

“Con dâu! Không nên mở mồm thì mắng tiện nhân nô tỳ như thế, Tố Tâm nàng hôm nay cũng là phu nhân đứng đắn ở trong phủ này rồi, đừng thấy bởi vì nàng tính tình tốt thì tùy ý khi dễ, bản thân ngươi vốn xuất thân là đại gia khuê phòng, nhưng nói chuyện lại thô tục du côn như thế, thử nói xem người ta sẽ nghĩ như thế nào? Chẳng lẽ muốn cho hạ nhân toàn bộ quý phủ nói ngươi nhân phẩm còn không bằng Tố Tâm sao?” Lão thái thái thật sự là nghe không vô lời nói của Đại phu nhân nữa rồi, nên phẫn nộ quát.

Đại phu nhân nghe thấy vậy liền tức giận, sắc mặt lão thái thái cũng có chút trắng bệch, Cẩm Nương đứng ở một bên nhìn thấy cũng có chút lo lắng, bệnh của lão thái thái cũng chỉ vừa mới tốt một chút thôi, nhưng ngàn vạn lần đừng nóng nảy nhiều đối với sức khỏe sẽ không tốt, vì vậy nàng nhanh chóng đi tới vuốt lưng cho lão thái thái, đồng thời cũng xoa bóp huyệt đạo nơi đầu.

Lão thái thái cảm giác khá hơn một chút, quay đầu lại trìu mến nhìn Cẩm Nương một cái, cũng lười để ý đến Đại phu nhân nữa, bà chỉ nhìn Tôn mụ mụ cùng Hồng Tụ nói: “Đi, mang người đến, cầm theo danh sách sính lễ kiểm tra lại, rồi đem đồ của Tứ cô nương mang đi ra ngoài, đặt vào ở trong kho mà cất giữ đi.” Vừa nói vừa nhìn về phía ngoài cửa.

Bạch tổng quản đang xuôi tay đứng ở cửa, chờ lão thái thái triệu kiến. Thấy lão thái thái nhìn sang, hắn liền bước mấy bước đi vào, run rẩy quỳ xuống: “Lão thái thái. . . . . . Ngài. . . . . . Trách phạt lão nô đi.”

“Bạch lão đầu, ngươi đi xuống đi, ta biết không phải là lỗi của ngươi.” Lão thái thái liền thở dài một hơi, “Ngươi cũng là một trong mấy lão nhân lâu năm, ta còn không hiểu rõ ngươi sao? Chẳng qua, tuy nói đều là chuyện do chủ tử phân phó, nhưng cũng phải xem một chút thị phi khúc chiết trong đó, có một số việc, không phải là ngươi giúp nàng, mà đang hại nàng đấy.”

Bạch tổng quản nghe được nét mặt già nua bỗng đỏ bừng, ngẩn đầu lên rồi dập đầu: “Tạ lão thái thái tha thứ, Tạ lão thái thái, lão nô. . . . . . Thật đáng chết a.”

“Được rồi, mau đứng dậy đi, một thân già lọm khọm rồi, không chịu nổi được mấy cái dập đầu đâu, đi, tìm mấy người khỏe mạnh có sức lực đến, đem đồ vật mang trở về là được.” Lão thái thái khoát khoát tay, Tôn mụ mụ liền đi đến đở Bạch tổng quản.

Bạch tổng quản xấu hổ không chịu nổi từ dưới đất đứng dậy đi ra ngoài, lúc này Đại phu nhân giận đến ngăn trở Tôn mụ mụ đang muốn mang đống sính lễ ra ngoài, đối với lão thái thái nói: “Nương, vì sao phải mang đi ra ngoài? Cẩm Nương là tôn nữ của ngài, chẳng lẽ Vân Nương không phải sao? Nếu Thân gia (sui gia) đã tặng lễ vào cửa, vậy thì lễ vật phải do chúng ta xử trí không phải sao? Con dâu bất quá chỉ là đem sính lễ của hai cô nương đổi một … ít … thôi, có gì không thể chứ? Đáng giá để Nương hưng sư động chúng như thế sao?”

Lão thái thái nghe thấy tức giận đến bậc cười lên, giọng nói có chút phát run: “Tốt, tốt, tốt, ngươi thật đúng là có phong phạm đương gia xử lý công việc a, đã làm ra chuyện bỉ ổi như thế, mà còn có thể mạnh miệng cưỡng từ đoạt lí.” Lão thái thái nói xong, một chưởng vỗ vào trên bàn: “Ta thật muốn hỏi bà thông gia xem, ban đầu làm như thế nào để dạy dỗ ngươi.”

“Tôn mụ mụ, đi lấy thiệp mời của ta, ngay bây giờ ta sẽ đi đến phủ thái sư gặp bà thông gia, để cho nàng xem một chút cô nãi nãi nhà nàng làm như thế nào xử lý công việc của một nhà.” Lão thái thái đứng lên, không hề nhìn đại phu nhân một lần nào nữa, phất tay áo xong liền hướng phía ngoài mà đi.

Nhị phu nhân cùng Cẩm Nương vội vã đến đỡ nàng.

Bên kia, Đại phu nhân vừa nghe nói muốn đến gặp Nương của nàng, thì bị làm cho sợ đến sắc mặt cũng thay đổi, thoáng một cái thanh âm đã mềm nhũn, liền nhảy qua một bước quỳ ở trước mặt Lão thái thái : “Nương, đây bất quá chỉ là chút ít chuyện nhà, cần gì mời mẫu thân của ta . . . . . .”

Lão thái thái không để ý tới nàng, vòng qua người nàng tiếp tục đi về phía trước, Đại phu nhân thấy vậy thì nóng nảy lên, quỳ xuống nắm tay áo của lão thái thái: “Nương. . . . . . Nương, ta. . . . . . Ta sai lầm rồi.”

Lão thái thái lúc này mới dừng bước lại, mắt lạnh nhìn nàng: “Sai? Ngươi mà cũng biết sai?”

Đại phu nhân bị lão thái thái nhìn như vậy, liền cắn răng nói: “Con dâu sai rồi, con dâu là đương gia không nên có lòng riêng tư, Cẩm Nương Vân Nương cũng đều là cô nương của Tôn gia , con dâu. . . . . . Không nên chỉ nghĩ đến ruột thịt của mình.” Thanh âm càng nói càng nhỏ, bộ dạng đang phục tùng kia chỉ trong nháy mắt liền tàn bạo nhìn Cẩm Nương cùng Nhị phu nhân một cái.

dù sao hiện tại nàng cũng là đương gia chủ mẫu của Tôn gia, lão thái thái cũng không muốn làm quá, thấy tốt thì nên biết tự thu: “Nếu như biết sai lầm rồi, vậy thì đứng lên đi, chẳng qua là. . . . . .” Lão thái thái dừng lại một chút.

Đại phu nhân thấy mình hơi nhúng nhường một chút, thì lão thái thái đã nới lỏng miệng, nên âm thầm cao hứng, nhưng bị câu ‘ chẳng qua là ’ của lão thái thái làm tim đập mạnh, liền nhanh chóng giương mắt nhìn lão thái thái.

“Chẳng qua là, hiện tại thân thể của ta cũng không có tốt như trước nữa rồi, cái nhà này một mình ngươi quản lý quả thật quá vất vả, cũng cực khổ nữa, như vậy đi, từ đây về sau, Tố Tâm sẽ làm trợ thủ giúp ngươi, hiệp trợ ngươi xử lý công việc, mọi việc cứ thương lượng mà làm, mấy ngày ngươi bị bệnh, ta cũng biết được, Tố Tâm tuy là tính tình mềm yếu, nhưng cũng may nàng biết chuyện, đầu óc lại linh hoạt, là một người được việc, có nàng giúp đở, ngươi xử lý việc cũng ít sai sót hơn.” Lão thái thái không nhanh không chậm nói.

Đại phu nhân làm việc ích kỷ, thủ đoạn lại độc ác, ỷ vào nhà mẹ đẻ gia thế lớn, muốn làm gì thì làm, mà ở trong phủ cũng không chỉ có Cẩm Nương là một thứ nữ, mình thân thể lại không tốt, nếu không tìm người trông coi, chỉ sợ sẽ còn có những cháu gái bị nàng ngược đãi nữa, hiếm khi nàng chịu nhận lội, lại có khuyết điểm bị mình nắm lấy, vì vậy phải nhân cơ hội này đặt ra điều kiện mới được.

Đại phu nhân nghe thấy thì chấn động, nhanh chóng đứng dậy, chỉ vào lỗ mũi Nhị phu nhân nói: “Nương muốn ta cùng. . . . . . Nàng cùng nhau xử lý công việc? Không được, ta quyết không đáp ứng!” Lời nói ra như đinh đóng cột, còn bộ dạng một bộ một bước cũng không nhường .

Lão thái thái liền nghiêng mắt nhìn nàng, cười lạnh nói: “Không biết khi bà thông gia phân phó chị dâu của ngươi làm việc, chị dâu ngươi cũng có thái độ đối đãi với bà thông gia như thế hay không?”

Đại phu nhân nghe vậy cổ họng liền nghẹn, lại muốn cãi, nhưng lão thái thái liền giống lẩm bẩm nói thầm: “Ai, sáng mai phải đi đến chỗ bà thông gia để học hỏi kinh nghiệm mới được, xem bà ấy làm cách nào mà dạy con dâu, còn nữ giới kia bà ấy hình như không có dạy cô nãi nãi của mình.”

Đại phu nhân càng nghe càng kinh hãi, nhưng vẫn nhịn không phát hỏa, chỉ hung hăng nhìn chằm chằm Nhị phu nhân, như muốn đem nàng xé ra trăm mảnh.

Lão thái thái cười lạnh nói: “Ta còn không có chết đâu, ở trong phủ này, lời của ta nói mới là đúng đắn, ngươi đã chẳng biết tiến thối, lại không biết hối cải, vậy thì bắt đầu từ hôm nay, ngươi cứ ở bên trong phật đường đọc một tháng phổ thiện kinh, để tu tâm dưỡng tính tốt đi.”

Đây là Cẩm Nương lần đầu tiên nghe rõ thấy rõ lão thái thái ngay mặt mà phạt Đại phu nhân, ban đầu khi mình vạch trần Đại phu nhân độc hại Nhị phu nhân cùng Hiên ca nhi, lão thái thái cũng không có phạt nàng, lúc mình bị Đại phu nhân hành hạ đến hôn mê, lão thái thái cũng chỉ là nhắm một mắt mở một mắt, hôm nay lại vì đồ cưới của mình mà phạt Đại phu nhân . . . . . .

Nàng không khỏi nhìn về phía Nhị phu nhân mẹ ruột của mình, chỉ thấy nàng đang rất ngoan ngoãn vịn lão thái thái, vẻ mặt khó xử không đành lòng, làm như là mình hại Đại phu nhân vậy, cái loại vẻ mặt này, lọt vào trong mắt lão thái thái, sợ là bà càng thêm thích, bởi vì Đại phu nhân từ trước đến giờ quá mức cường thế, lại không có đem lão thái thái để vào trong mắt, hôm nay thì khác, mọi chuyện Nhị phu nhân đều nghe theo lão thái thái, vừa biết nói lời dịu dàng để phân ưu, trong mấy ngày nay, e là nàng đã rất được lòng của lão thái thái.

Nàng đang suy nghĩ, thì thấy Nhị phu nhân khẽ nháy mắt với mình, trong đáy mắt mang theo tia giảo hoạt, Cẩm Nương không khỏi buồn cười, rồi lại không dám cười, chỉ phải cố nén lại, rồi nhanh chóng cúi thấp đầu, đem mặt giấu vào hõm vai lão thái thái, một hồi lâu cũng không ngẩng đầu lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »