Thứ Nữ

Lượt đọc: 12212 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 45

❊ ❊ ❊

“Đại ca. . . . . .” Lãnh uyển bộ dạng muốn khóc rồi, ca ca chẳng lẽ không nhìn thấy Thái Tử Phi sao? Nàng liều mạng đối với đại ca nháy mắt.

Nam tử kia chính là Trữ vương thế tử Lãnh Trác Nhiên, lúc trước hắn đang ở trong nhà chơi đến cao hứng, thì không ngờ phía ngoài có nói tiếng, nghe kỹ giống như là thanh âm muội tử của nhà mình, nơi này vốn là chỗ hắn cùng vài người bạn tốt chơi đùa, ngay cả nha hoàn trong phủ, cũng không thể tùy tiện vào, muội muội sao có thể không hiểu chuyện như thế, khiến hắn nổi đóa lên, từ trong nhà vọt ra, nhất thời không nhìn thấy Thái Tử Phi, lúc này được muội muội nhắc nhở, nên mới thấy được.

“Vi thần ra mắt Thái Tử Phi.” Lãnh Trác Nhiên hất trường bào quỳ xuống.

“Nhiên ca ca không cần đa lễ, điện hạ đang ở chỗ này sao?” Thái Tử Phi thấy Trữ vương thế tử đi ra, cũng không dám mạnh mẽ xông vào, dù sao trong nhà đã náo thành hình dạng nào, nàng cũng không biết, nàng đường đường là Thái Tử Phi, nếu trong nhà có nam tử xấu xa. . . . . . Khi đó, sẽ làm thái tử mất thể diện, mà mình cũng lúng túng.

“Hồi Thái Tử Phi, điện hạ không tới đây a, nơi này cũng chỉ có Trác Nhiên và vài người bạn tốt ở chung một chỗ uống rượu chơi đùa mà thôi.” gánh nặng trong lòng Lãnh Trác Nhiên liền được giải khai, thái tử thật sự không có ở đây, chẳng qua là Lãnh Hoa Đường đi nơi nào rồi? Lúc trước chỉ nghe phía ngoài có chút ồn ào, hắn cho là Hoa Đường đang đùa giỡn thôi, hiện tại thì ngàn vạn lần đừng có ra đây mới tốt a.

Thái Tử Phi làm như không quá tin tưởng lời mà Lãnh Trác Nhiên nói…, đang suy nghĩ có nên sai người vào xem một chút hay không, thì lúc này đã nghe thấy bên kia Sương phòng truyền đến tiếng đổ vỡ.

Thái Tử Phi vừa nghe thấy, đôi mi thanh tú nhăn lại, nhấc chân liền hướng viện kia mà đi vào.

Lãnh uyển cùng Lãnh Trác Nhiên cũng rất là kinh ngạc, Lãnh uyển nhìn ca ca nói đến thái tử, bộ dạng rất thản nhiên, nghĩ đến chắc thái tử không có ở đây, cho nên, nàng cũng không quá lo lắng.

Lãnh Trác Nhiên tim bị giật thót lên cao, liền vọt vào trong phòng trước Thái Tử Phi một bước.

Tim Cẩm Nương cũng nhảy lên theo, lúc trước mình bị người phía sau bắt đi, chỉ mơ hồ nghe được trong nhà còn có tiếng ồn ào, nhưng sau khi Thái Tử Phi đến, thanh âm liền không có nữa, xem ra, Lãnh Hoa Đường dường như không muốn để cho người khác hiểu lầm, đích thị cũng giống như người ở phía sau mình, lôi kéo Tôn Ngọc Nương cùng nhau nấp đi.

Lúc này Thái Tử Phi đi vào. . . . . . Trời, hiểu lầm sẽ biến thành bắt kẻ thông dâm, nàng đang âm thầm lo lắng, đã nghe Thái Tử Phi quát lên: “Ngươi. . . . . . Thì ra là ngươi, Hoa Đường?”

Ngay sau đó đã nghe Lãnh Hoa Đường bối rối giải thích: “Điện hạ, ngài hiểu lầm.”

“Tận mắt nhìn thấy còn hiểu lầm? Hoa đường, ngươi thật quá mức, Mai Nhi làm gì có lỗi với ngươi, ngươi lại. . . . . . lại núp ở nơi này cùng người tư tình?” Thái Tử Phi giận đến thanh âm đều phát run.

Cẩm Nương có chút nghi ngờ, nghe giọng nói kia, Mai Nhi hẳn là thê tử của Lãnh Hoa Đường rồi, không biết cùng Thái Tử Phi có phải . . . . .

“Tiểu Mai là muội muội của Thái Tử Phi.” nam tử phía sau làm như biết nghi hoặc trong nội tâm nàng, đột nhiên nhỏ giọng nói.

“Thái Tử Phi là ngươi hiến kế mời tới à.” trong giọng nói Cẩm Nương mang theo chút mỉa mai, hắn bảo cho nàng xem kịch vui, không nghĩ tới là như vậy, người này rõ ràng là không có lòng tốt, có chủ tâm cùng ca ca hắn gây sự.

Trong lòng vẫn là có chút bận tâm Tôn Ngọc Nương, dù Ngọc Nương thích Lãnh Hoa Đường như thế nào, thì theo tình hình trước mặt bị mọi người bắt được, thật sự sẽ làm nhục danh tiết, danh tiết nữ tử còn lớn hơn trời, không biết sau khi trở về , lão thái thái cùng Lão thái gia biết được sẽ tức giận thành cái dạng gì.

“Ta bất quá chỉ thành toàn cho bọn họ thôi, Nhị tỷ tỷ của ngươi không phải là rất thích người kia sao, hiện tại đúng lúc làm thỏa mãn tâm nguyện của nàng, người kia cho dù không muốn kết hôn, sợ cũng khó khăn, Nhị tỷ ngươi là trưởng nữ Tôn gia đó.” Ngụ ý, danh tiếng của một trưởng nữ đã bị hắn phá hủy, vì để cho Tôn gia một câu trả lời thỏa đáng, Lãnh Hoa Đường không muốn cưới cũng phải cưới.

Tiếng nói của hắn vốn thuần hậu như rượu, hiện tại còn nở nụ cười nhìn có chút hả hê , vừa có một loại khoái ý sau khi trả thù .

Cẩm Nương lại nghĩ đến, Giản thân vương vốn muốn hắn cùng với Ngọc Nương nghị hôn , nhưng Tôn gia ghét bỏ chân hắn tàn tật, cho nên mới đổi thành mình, người này thì ra là đang trả thù Tôn gia sao, thật đúng là lòng dạ hẹp hòi.

“Ngươi. . . . . . Là bởi vì ăn không được nho, cho nên muốn. . . . . .”

“Dẹp đi, cái loại nữ tử như vậy, tặng cho ta, ta cũng không cần.” Cẩm Nương còn chưa nói hết lời, thì người phía sau liền ngắt lời nàng.

Cẩm Nương không nhịn được nở nụ cười, nói: “Quả nhiên là ngươi!”

Lãnh Hoa Đình một trận ảo não trong lòng, hắn thật sự là chán ghét Tôn Ngọc Nương kia, khi nghe Cẩm Nương nói hắn thế, nên không có suy nghĩ nhiều, mới thốt ra một câu như vậy, không nghĩ tới nha đầu này tinh quái, thế nhưng gài bẫy hắn, như vậy lúc trước chắc nàng đã đoán được một chút, cho nên, mới. . . . . .

“Ngươi còn nói nhảm nữa, ta liền xô ngươi rơi xuống.” Lời này có chút thẹn quá thành giận.

Cẩm Nương cũng không muốn làm cho hắn giận quá, nên chỉ cười mà không hề lên tiếng nữa.

Lúc này lại nghe trong nhà phát ra một tiếng thét kinh hãi của Lãnh Uyển: “Tôn gia Nhị tỷ tỷ, thế nào lại là ngươi?”

“Quận chúa, ngươi cần phải làm chủ cho ta a, ta vôn tới đây nghỉ ngơi một chút, không ngờ tới thế tử uống rượu quá nhiều, hắn. . . . . . Hắn. . . . . .” Nói chưa hết câu đã nghe Tôn Ngọc Nương bi thiết khóc lên.

“Ngươi chớ có nói nhảm, bổn thế tử chỉ uống chút ít rượu, cũng không có say, càng sẽ không say rượu mà mất lý trí.” Lãnh Hoa Đường nói xong thì nghiến răng nghiến lợi, nghe thanh âm kia giống như là muốn đem Tôn Ngọc Nương cắt thành từng miếng thịt mới hả giận.

“Hoa đường, ngươi quá làm cho ta thất vọng.” Thái Tử Phi giận đến phất tay áo đi ra khỏi gian phòng.

Bên kia Lãnh Hoa Đường vội vàng cũng đuổi theo “Điện hạ, ngài nghe ta giải thích.”

“Còn muốn giải thích như thế nào, tận mắt nhìn thấy, còn có giả sao?” Thái Tử Phi nhìn Lãnh Hoa Đường một thân quần áo trong còn không có chỉnh tề, vẻ mặt khinh miệt, hừ lạnh một tiếng, mang theo cung nhân giận dữ tiêu sái rời đi

Lãnh Hoa Đường thở hỗn hển muốn chạy theo, lại cúi đầu thấy mình chỉ mặc quần áo trong, nên không thể làm gì khác hơn là quay vào trong nhà.

Tôn Ngọc Nương đang nhỏ giọng khóc nức nở, thấy hắn đi vào, thanh âm lại lớn hơn chút ít, Lãnh Trác Nhiên nhìn thấy liền nhíu lông mày, đối với Tôn Ngọc Nương nói: “Nhị muội muội, ngươi hãy thu thập xong đi, một lát ta đưa ngươi trở về phủ trước, chuyện này. . . . . . sẽ để cho thế tử Gia cho ngươi một câu trả lời thỏa đáng”

Tôn Vân Nương là thê tử chưa xuất giá của hắn, hôm nay em vợ ở chỗ hắn mà xảy ra việc này, dù thế nào hắn cũng phải giúp đở, bất quá, Hoa Đường cũng là bạn tốt chí giao của hắn, nhìn dáng dấp Hoa đường rất không thích Tôn gia Nhị cô nương, nhưng chuyện đã đến nước này rồi, cho dù không thích, danh tiếng con gái nhà người ta đã bị phá hủy, bất quá có thể cưới về làm tiểu thiếp, dù sao lớn lên cũng không kém, khuyên nhủ một chút, Hoa Đường hẳn sẽ đồng ý.

Vì vậy liền nhìn Lãnh Uyển liếc mắt một cái, chờ Lãnh Hoa Đường ăn mặc chỉnh tề xong, liền cùng Lãnh Hoa Đường đi ra ngoài.

Kịch xem đến đây cũng coi như xong, Cẩm Nương đối với nam tử phía sau nói: “Có thể buông rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »