Thứ Nữ

Lượt đọc: 12056 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

Nghe Quận chúa tán dương, các vị tiểu thư có chút không tin, liền đi sang đây xem, trong đó một vị đại cô nương Lưu Tử Linh của nhà Trung cần, lớn lên thanh lệ xinh xắn, vóc người cao gầy, khí chất thanh u Như Lan, rất là mỹ lện, chỉ là có chút cao ngạo tự đắc, nàng là người không…đem Cẩm Nương để vào trong mắt nhất, lúc này lại thấy chữ cùng thơ của Cẩm Nương, một đôi mắt đẹp trong như nước liền có chút ít bội phục, cầm thơ của mình đưa cho Cẩm Nương nói: “Tôn gia muội muội, ngươi quả nhiên không hổ là tài danh, Thơ làm ra quả thật rất tốt, đây là do ngu tỷ sáng tác, xin muội muội chỉ điểm cho.”

Cẩm Nương đọc hai lần bài thơ của nàng, bất quá là cô bé lấy chuyện lý thú ở khuê phòng để làm tài viết thơ, từ ngữ vô cùng hoa lệ, cũng rất có văn thải, Cẩm Nương tự nhiên vui lòng khen tặng, nghe thấy vậy tiểu thư Lưu gia mặt mày hớn hở, tất nhiên sẽ cùng nàng thân cận liền.

Lãnh Uyển tính tình cũng vốn ngay thẳng, hôm nay tận mắt thấy tài hoa của Cẩm Nương, mà Cẩm Nương lại không kiêu ngạo không xiểm nịnh, chỉ trầm tĩnh tự nhiên, lúc mới gặp thì thấy nàng bình thường không có gì lạ, nhưng tiếp xúc lâu, càng cảm thấy vị Tứ cô nương này tính tình trầm ổn nội liễm, như một vò rượu ngon ủ lâu năm, nồng đậm thuần ngọt, càng ngửi càng thơm, hơn nữa biết nàng đã cùng Nhị công tử của Giản thân vương nghị hôn, lại càng nổi lên tâm tư kết bạn.

Nhất thời, ba vị cô nương trở nên thân mật, nói chuyện cũng tùy tiện nhiều hơn, gần tới cơm trưa, Cẩm Nương liền có chút ít lo lắng Ngọc Nương, Ngọc Nương đi nghỉ ngơi cũng đã mấy canh giờ rồi, sẽ không thật bị bệnh chứ, cũng không phải nàng quan tâm vị trưởng tỷ này nhiều, mà vì cùng nhau đi ra ngoài, nếu như lúc trở về Ngọc Nương xảy ra chuyện gì, nàng sẽ bị Đại phu nhân khiển trách này nọ.

Liền đối với Lãnh Uyển nói: “Nhị tỷ tỷ ta cũng không làm biết sao rồi, ta muốn đi xem nàng một chút, không biết Quận chúa. . . . . .”

Lãnh Uyển cười đến sảng lãng, “Đúng lúc trong nhà ta còn có chút đồ muốn đưa ọi người xem, Lưu gia Đại tỷ tỷ, Tôn gia Tứ tỷ tỷ, mấy tỷ cùng ta đi vào trong nhà nhìn một cái đi, cũng nên chỉ điểm một chút uội muội, trong nhà còn có một cây đàn rất hay, nghe nói tài đánh đàn của các tỷ tỷ cũng rất tốt, không bằng đàn ra một thủ khúc uội muội nghe một chút nhé.”

Lưu Tử Linh vốn nổi lên tâm tư cùng Quận chúa kết giao, lúc này nhìn thấy Quận chúa chịu mời mình đi khuê phòng của nàng, nơi nào còn từ chối, tất nhiên hớn hở cùng đi. Phải biết rằng, khuê phòng của nử tử, nếu không phải bạn trao khăn thì sẽ không tùy ý mời người ta đi vào.

Nơi các nàng tụ hội ở bên trong Trữ vương phủ là Noãn Minh các, nơi này cách khuê phòng Lãnh Uyển phải đi qua một hồ nước, ba người cười cười nói nói đi dọc theo đường đá xanh bên cạnh hồ nhân tạo, vừa đi vừa nhìn cảnh sắc trong viện.

Phía trước cách đó không xa có một hai tiểu viện nhỏ, trên cửa viện treo ba chữ Cảnh Minh Hiên, tọa lạc ở nơi thanh u bên hồ, rất là nhã trí, Lưu Tử Linh liền hỏi: “Đây là khuê phòng của Quận chúa sao?”

Lãnh Uyển sắc mặt khẽ biến thành ảm đạm, tăng nhanh bước đi, nói: “Một cái viện trống thôi, phòng của ta không có ở đây nơi này.” Tựa hồ rất muốn nói đến cái viện kia vậy.

Cẩm Nương nghe liền nhìn lại viện kia một cái, chỉ thấy bên trong hoa quế đang mở, hương thơm bốn phía, Thúy trúc u nhã, chỗ ở nhã trí như thế, sao lại là một cái viện trống đây, bất quá, nàng từ trước đến giờ không phải là người nhiều chuyện , người ta không muốn nói, nàng tất nhiên sẽ không hỏi.

Đang đi tới, thì phía sau có người đang gọi, “Quận chúa, Quận chúa.”

Ba người dừng bước, chỉ thấy một nha đầu vội vàng bận rộn chạy tới, thở hổn hển gấp gáp nói, “Thái tử. . . . . . Thái Tử Phi tới, Vương Phi mời ngài đi phía trước gặp khách đấy.”

Lãnh Uyển nghe thấy ánh mắt liền sáng lên: “Là Lan tỷ tỷ tới sao?” bộ dạng rất là mừng rỡ, quay đầu lại có chút ngại ngùng khi nhìn Cẩm Nương.

“Quận chúa mau đi đi, cũng không thể chậm trễ thái tử phi điện hạ, ngài không cần phải để ý đến ta, bảo nha đầu mang ta đi nhìn Nhị tỷ tỷ là được.” Cẩm Nương nói gấp.

Lãnh Uyển ngại ngùng cười cười, “Tỷ tỷ một mình được không? vậy tỷ tỷ từ đi đi, một hồi ta gặp Lan tỷ tỷ xong sẽ trở lại cùng ngươi.” Rồi nhìn về phía Lưu Tử linh.

Tử Linh trong ánh mắt hàm chứa mong đợi, nàng vốn muốn kết giao với Trữ vương Quận chúa, không nghĩ tới còn có cơ hội nhìn thấy Thái Tử Phi, tất nhiên rất muốn đi theo Lãnh Uyển ra phía trước, rồi lại ngại không nói ra, nên không thể làm gì khác hơn là đối với Cẩm Nương nói: “Tôn muội muội, Quận chúa có việc. . . . . .”

Cẩm Nương dĩ nhiên hiểu tâm tư của nàng, bất quá, hiện tại nàng lo lắng cho Ngọc Nương đầu tiên, thứ hai là đối với việc gặp người quyền quý thật không có hứng thú, liền cười nói: “Lưu tỷ tỷ thiếp thân nha hoàn của ngươi đâu rồi, mới vừa rồi không có đi theo, lúc này chỉ sợ là đang tìm tỷ, tỷ tỷ mau đi phía trước, nếu không các nàng sẽ nóng lòng.”

Thật ra thì ba người cũng không để cho thiếp thân nha đầu đi theo, lúc này Cẩm Nương bất quá cho Tử linh cùng Quận chúa một cái cớ mà thôi.

Lãnh Uyển nguyên chính là chủ nhân, tất nhiên sẽ bận tâm ý nguyện của khách nhân, chẳng qua nàng cảm thấy để Cẩm Nương một mình ở lại thì không yên lòng, Cẩm Nương cười nói: “Có nha hoàn bà Tử đi theo mà, Quận chúa chẳng lẻ sợ ta một mình trộm đồ tốt của ngươi sao?”

Lãnh Uyển nghe lời này thì cười lên ha hả: “Tỷ tỷ coi thường muội muội phải không, hôm nay cùng tỷ tỷ tương giao, chính là chuyện vui nhất của Uyển Nhi, món đồ kia của ta, chỉ sợ tỷ tỷ ngươi không nhìn vào mắt đâu.” Nói xong, còn ranh mãnh kề sát vào tai Cẩm Nương nói: “Muội muội ta nghe nói, Giản thân vương phủ tặng không ít tốt bảo bối cho tỷ đâu.”

Cẩm Nương nghe được đỏ mặt lên, làm bộ muốn đánh nàng, Lãnh Uyển cười kéo Tử linh bỏ chạy liễu.

Đợi các nàng đi rồi, Cẩm Nương liền đi theo một tiểu nha đầu tiếp tục hướng phía trước, mới vừa đi mấy bước, liền nghe được một nam tử kinh hãi quát lên: “Ngươi. . . . . . Làm sao ngươi ở chỗ này?”

Cẩm Nương nghe được thì sửng sốt, đang muốn đi lên, lại nghe thấy một cô gái kinh khóc ròng nói: “Ta. . . . . . Ta tới nơi này nghỉ ngơi, ngươi. . . . . . Làm sao ngươi lại ở chỗ này?” Thanh âm kia chính là Tôn Ngọc Nương , Cẩm Nương lúc này đã nhìn lại, giương mắt nhìn nha đầu dẫn đường, chỉ thấy nha đầu kia vẻ mặt hồng lên, một bộ bộ dạng muốn đi mau.

Trong lòng không khỏi nghi ngờ hơn, lúc này lại nghe trong viện kia truyền tới thanh âm của vật bị ngã xuống, Cẩm Nương không kịp suy nghĩ nhiều, nhấc chân đi vào.

Nha đầu kia lạigắt gao túm ở nàng: “Tôn gia cô nương, nơi đó. . . . . . Nơi đó không vào được.”

“Tại sao chứ?” Cẩm Nương nghe nàng nói như thế, lại càng lo lắng an nguy của Ngọc Nương, Tôn Ngọc Nương sẽ không ở bên trong gặp chuyện gì không may chứ, khi trở về, cho dù không phải là lỗi của mình, cũng tuyệt đối không thoát được liên quan, Đại phu nhân là một người không nói đạo lý đến cở nào, nàng đã sớm lãnh giáo rồi.

Nha đầu kia sắc mặt càng thêm khó coi: “Nô tỳ cũng không thể nhiều lời, tóm lại cô nương không nên vào đó là đúng rồi.”

Cẩm Nương dùng sức hất tay nàng đi, nói: “Ngươi đi trước đi, không cần phải để ý đến ta, một lát ta chỉ nói chính mình đi vào trong nhà Quận chúa là được.”

Nha đầu kia vừa nghe, như nhặt được đại xá, bỏ lại Cẩm Nương mà chạy, Cẩm Nương nhặt lên một tảng đá trên mặt đất, đối với nha đầu kia gọi lại: “Ngươi rớt bạc kìa.”

Nha đầu kia nghe vậy liền ngừng lại: “Ở đâu?”

“Nhìn xem, bên chân ngươi đấy.”

Nha đầu cúi đầu đi tìm, Cẩm Nương giơ tảng đá lên hướng về phía phần gáy của nàng đập xuống, lực đạo cũng không lớn, nhưng vừa lúc đem nàng đập hôn mê.

Cẩm Nương không biết Tôn Ngọc Nương đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng có một chuyện nàng khẳng định, đó chính là chuyện này của Ngọc Nương mà bị truyền đi, chắc chắn sẽ hủy hoại danh tiết, cho nên, nàng phải đánh hôn mê nha đầu kia trước rồi hãy nói, phòng ngừa một lát nàng ta đi ra ngoài báo tin, kêu càng nhiều người đến.

Cẩm Nương lặng lẽ đi vào sân, xuyên qua viện, thấy bên trong có hai gian phòng, một gian giống như có tiếng vọng ra, rất loạn, làm như có nam nữ ở chung một chỗ uống rượu vui đùa, lại như là đang làm. . . . . . Loại chuyện đó, nghe không được rõ lắm, rất mơ hồ.

Cẩm Nương nghe xong có chút sợ hãi, không nghĩ tới đường đường Trữ vương phủ lại có người ở ban ngày mà làm chuyện lung tung như thế, nàng không dám đi vào trong phòng kia xem, chỉ ở trong lòng cầu nguyện Tôn Ngọc Nương không nên ở trong phòng đó là tốt rồi.

Quả nhiên trong một gian… khác, đúng lúc này lại truyền tới thanh âm của Tôn Ngọc Nương: “Ngươi không thể chạy. . . . . . Ngươi. . . . . . phá hư danh tiết của ta, có thể nào bỏ lại ta mà đi chứ?”

“Tôn cô nương, bổn thế tử cũng không có chạm qua ngươi, nói cái gì hủy hoại danh tiết chứ? Buông ra, để cho Gia đi.” Nam tử có chút buồn bực quát.

Cẩm Nương nghe được thanh âm, liền lặng lẽ đứng trước phòng, nhẹ vén rèm lên, liền thấy Tôn Ngọc Nương quần áo xốc xếch, áo choàng trên người sớm đã bị giẫm dưới đất, áo khoác cùng trường áo vạt áo trước cũng mở ra, lộ ra lớp da trắng mịn dưới cổ, nàng đang gắt gao kéo tay nam tử kia, mà nam tử kia rõ ràng chính là Lãnh Hoa Đường, hắn một thân quần áo trong, ngoại bào đã giắt trên giường hẹp trong nhà, tình hình này thật đúng là muốn bao nhiên ám muội liền có bấy nhiêu ám muội.

Cẩm Nương đang muốn nhấc chân đi vào, thì đột nhiên có người từ sau bưng bịt kín miệng mũi của nàng, ngay sau đó, cả người bị ôm lấy, bay lên trên không, Cẩm Nương một trận đầu váng mắt hoa, đột nhiên xảy ra tình huống này làm cho nàng không có nửa điểm phản ứng, tim bị làm cho sợ đến sắp nhảy ra miệng, ngay cả kêu cũng kêu không ra tiếng.

Nhưng rất nhanh thân thể liền bị người ôm vào trong lòng, cái tư thế kia giống như là ngồi ở trên ghế.

Không có cảm giác đầu váng mắt hoa nữa, Cẩm Nương liền ra sức giảy dụa, bốn chân đá lung tung.

“Đừng động, ngươi muốn gả cho người trong nhà kia sao?” Thanh âm thuần hậu như ca, tựa như đàn vi-ô-lông-xen đang hòa tấu, mang theo mùi vị hài hước cùng không cho kháng cự, trong mũi ngửi thấy được một luồng cỏ xanh nhàn nhạt, sạch sẻ mà tinh khiết, Như U Lan nở rộ trong thâm cốc, làm người ta say mê.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang