Thịnh Sủng

Lượt đọc: 5915 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36 Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69 Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94 Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119. Chương 120 Chương 121. Chương 122 Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Ngoại Truyện 1.1: Định Hôn. Ngoại Truyện 2.1: Trời Quang. Ngoại Truyện 2.2: Thành Thân. Ngoại Truyện 3.1: Kỳ Duyên 18/11/2017. Ngoại Truyện 3.2: Ngậm Châu. Ngoại Truyện 4.1: Phúc Khí. Ngoại Truyện 4.2: Bà Vú. Ngoại Truyện 5.1: Đầy Tháng. Chương 136 Ngoại Truyện 5.3: Ân Ái.
Tiến »
Chương 53.

❊ ❊ ❊

"Vương gia, vương gia..." Gian ngoài, Phương ngự y cùng Tô Lương gõ cửa gọi lớn.

Nghe thấy giọng nói của Phương ngự y, Hạ Trọng Phương hơi tỉnh táo lại, cắn mạnh môi một cái, dùng tay đẩy Trầm Tử Trai ra, nói nhỏ giọng: "Vương gia, mau buông tôi ra, Phương ngự y đến rồi kìa!"

Thiếu chút nữa là Trầm Tử Trai cầm giữ không được, lúc này bị Hạ Trọng Phương đẩy ra, lại nghe tiếng gõ cửa bên ngoài, cũng hơi thanh tỉnh, nhất thời buông Hạ Trọng Phương ra, thở gấp nói: "Tiểu yêu tinh, thiếu chút nữa bị nàng phá thân rồi!"

Mặt Hạ Trọng Phương đỏ bừng, dùng tay che mặt nói: "Vương gia ăn hiếp tôi." Giọng nàng vừa kiều vừa mị, đầy ắp hơi nước, như nhộn nhạo trong nước.

Trầm Tử Trai nghe, một lần nữa trong đầu lại ngứa lên, hận không thể ôm nàng vào lòng, nhưng nhớ lại lời dặn của Phương ngự y, gắng gượng nhéo nhéo cơ thể vài cái, chú ý xiêm y, đợi Hạ Trọng Phương cũng chỉnh lại xiêm y xong, hắn mới đi mở cửa.

Phương ngự y cùng Tô Lương vừa tiến vào, âm thầm quan sát chung quanh một lần, cả hai người thấy không có chuyện gì, thầm thở phào một hơi.

Tô Lương chờ khi Phương ngự y đưa thuốc cho Hạ Trọng Phương uống, liền nói thầm với Trầm Tử Trai: "Vương gia, Phương ngự y nói, hiện giờ người không thể gần nữ sắc, nếu gần một lần sẽ giảm mười năm thọ đấy!"

Lúc này Trầm Tử Trai vừa mở cửa sổ ra, gió thổi nhẹ qua, cơn nóng bỏng lúc nãy đã được thổi tan đi không ít, nhất thời hắn nói: "Phương ngự y nhắc mãi mà, bổn vương biết rồi."

Chỉ sợ vương gia hiểu rõ mà vẫn tự nguyện dấn thân kìa! Tô Lương trộm nhìn Hạ Trọng Phương một chút, thấy nàng đà nhan diễm sắc, mị nhãn như tơ, vội vàng chuyển đầu sang hướng khác, thầm thấy sợ hãi, tư sắc như vậy, vương gia ở gần có cầm giữ được không đây?

Phương ngự y nhìn Hạ Trọng Phương uống thuốc xong, mắt thấy nàng kiều nhan như hoa, hắn cũng run sợ, vương gia có thể giữ thân được không? Mà vị thuốc kia lại là chủ chốt, hắn không thể giảm phân lượng xuống được. Nếu không giảm, Hạ cô nương vẫn tiếp tục uống, dung nhan ngày càng kiều mị, càng quyến rũ, mà nếu như vậy thật, nam tử ắt bị khiêu khích đến không thể chịu được! Hắn phải làm thế nào cho phải đây?

Phương ngự y cân nhắc mọi bề, nhất thời nghĩ đến việc Hạ Trọng Phương là tiểu thư của Giản phủ, hiện giờ

ngoại trừ đến Vương phủ cho sữa, nàng cũng không thường gặp khách nam, càng không có nam tử nào dám bén mảng đến dụ hoặc nàng, trong khoảng thời gian ngắn, hẳn là không có việc gì. Để hắn nghiên cứu phương thuốc nào khác, xem có cách gì giải quyết không, sau đó hẵng bàn tiếp.

Đến tận giờ này, Phương ngự y đã hiểu, chính vị thuốc giải độc, cùng tác dụng của Thôi Tình Tố, nên sau khi Trầm Tử Trai uống sữa, mới bị nghiện, trong khoảng thời gian ngắn, hắn không thể xa Hạ Trọng Phương được.

Đêm nay khi Trầm Tử Trai uống sữa, vì có Phương ngự y và Tô Lương đứng ngoài bình phong nghe ngóng, nên hắn yên tĩnh hơn nhiều, không lộn xộn như khi nãy nữa.

Nhất thời hút sữa xong, Hạ Trọng Phương chỉnh lại y phục rồi rời giường, ra khỏi phòng.

Nơi đó Thanh Trúc, đến giúp nàng đi vào phòng để tắm rửa, nghe Giản Mộc Huyền tới đón Hạ Trọng Phương, thu dọn một phen, liền dìu Hạ Trọng Phương đi ra ngoài.

Hạ Trọng Phương theo tay dìu của Thanh Trúc đi một đoạn, thì gặp phải Qúy Minh Xuân chặn đường.

Đèn lồng được thắp sáng trên hành lang, chiếu lên mặt Hạ Trọng Phương khiến nàng càng thêm diễm lệ khác thường, mày cong môi hồng, thập phần quyến rũ.

"Phương nương!" Qúy Minh Xuân dừng bước chân, ánh mắt không rời, chỉ e ngại Thanh Trúc đứng bên cạnh, không tiện làm việc càn quấy chỉ hỏi: "Nghe nói dưỡng phụ dưỡng mẫu nàng lên kinh thành, đã làm chứng thân phận cho nàng rồi ư?"

"Ừm!" Hạ Trọng Phương lên tiếng, nàng muốn vòng qua người Qúy Minh Xuân đi tiếp về phía trước.

Qúy Minh Xuân lui ra sau hai bước, vô tình cố ý ngăn Hạ Trọng Phương lại, cười nói: "Nghe dưỡng phụ dưỡng mẫu nàng lên kinh, cha mẹ ta muốn gặp bọn họ, mọi người ôn chuyện một lúc. Vả lại bọn họ đến kinh thành một chuyến không dễ dàng gì, mà cha mẹ ta ở kinh thành một thời gian, cũng đã quen một vài nơi, muốn dẫn họ đi thăm thú một vài nơi, làm một người chủ hiếu khách."

Hạ Trọng Phương cười lạnh nói: "Nói chuyện cũ gì? Các người là tri âm tri kỷ à?"

Qúy Minh Xuân lại lui thêm bước nữa, ánh mắt vẫn đảo quanh trên mặt Hạ Trọng Phương, trong lòng thầm hối hận mình không nhìn ra bảo vật, mỹ nhân như thê này sao năm đó lại ngu khờ hưu nàng?

Thanh Trúc cũng thầm nhíu mày, rất sợ có người thấy Qúy Minh Xuân nói chuyện với Hạ Trọng Phương, nhỡ rơi vào tai Trầm Ngọc Tiên trong, rước phải tội oan, nên nàng ta nói: "Quận mã gia, trời cũng không sớm gì nữa, Phương nương phải vội đi về rồi, nếu chỉ có chút chuyện này, ngày mai nói sau cũng được.

Qúy Minh Xuân biết Thanh Trúc là người của Tô Lương, nếu Thanh Trúc lén nói với Tô Lương, rồi nhỡ rơi vào tai Trầm Tử Trai cũng bất lợi cho mình, nên hắn liền tránh ra.

Hạ Trọng Phương thầm nhổ một ngụm nước bọt, rồi chạy trối chết.

Nơi này Qúy Minh Xuân nhìn chằm chằm dáng người yểu điệu của Hạ Trọng Phương, lại hơi thất thần.

Khi Hạ Trọng Phương trở về Giản phủ, hỏi đến Hạ mẫu nghe cũng coi như an tĩnh, nàng mới yên lòng đi nghỉ ngơi.

Lòng của Hạ mẫu vẫn tính toán, muốn tìm cách ở lại kinh thành mãi không đi. Nhưng bà khó lòng nói rõ với Hạ Trọng Phương, người Giản gia lại khinh thường bà là bà tử ở nông thôn mới lên, thì ra muốn ở lại, thực là không dễ.

Hạ phụ cũng suy nghĩ, dưỡng nữ là quý nữ Giản gia, dẫn theo Tiền bà tử mặc kim mang ngân, cả người khí phái, chẳng lẽ không thể giữ họ lại ư?

Hai lão hợp kế lại, nhớ tới Qúy phụ Qúy mẫu cũng ở kinh thành, tuy là trước kia vì chuyện Qúy Minh Xuân hưu thê, mà hai nhà xem như có xích mích với nhau. Nhưng bây giờ Qúy Minh Xuân là quận mã, còn con gái nuôi của mình lại là nhũ mẫu của Vương gia, sau này không chừng có thể trở thành trắc phi, một lần nữa thành thân thích với bên Qúy gia. Những người khác hai ông bà trèo không lên, nhưng Qúy phụ Qúy mẫu cũng đều là người của trấn Thạch Long ở Giang Nam, mọi người là đồng hương, chẳng lẽ không nắm được tay nhau?

Sáng sớm ngày hôm sau, có bà tử đến bẩm với Hạ mẫu: "Tào đại nương, ở Vương phủ có một vị bà tử đến đây, nói là cha mẹ của quận mã gia muốn gặp bà một lần, mọi người tự ôn chuyện, vì vậy mời người sang Vương phủ một chuyến!"

"Hả?" Hạ mẫu vui mừng quá đỗi, nhất thời vội vàng đi nói lại với Hạ phụ, hai người nhanh chóng chuẩn bị một lát, không hề nói gì với Hạ Trọng Phương, tự ý ra phu, theo bà tử Qúy Minh Xuân phái tới đến vương phủ.

Qúy phụ Qúy mẫu ở trong vương phủ buồn não ruột, thấy Hạ phụ Hạ mẫu đến, lật đật đứng lên nói: "A, thân gia đến rồi, mau ngồi đi mau ngồi đi!"

Bọn họ hồn nhiên quên mất, Qúy Minh Xuân đã từng hưu Hạ Trọng Phương, hai nhà sớm đã không phải là thân gia.

Lần lên kinh này của Hạ phụ Hạ mẫu, vì thân phận thấp kém, nên không được ai coi trọng, giờ thấy Qúy phụ Qúy mẫu nhiệt tình, vả lại là đồng hương, nhất thời đừng nói tới tình cảm, chỉ noi đến tình hình mọi người trong trấn gần đây, nói được một phen náo nhiệt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36 Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69 Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94 Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119. Chương 120 Chương 121. Chương 122 Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Ngoại Truyện 1.1: Định Hôn. Ngoại Truyện 2.1: Trời Quang. Ngoại Truyện 2.2: Thành Thân. Ngoại Truyện 3.1: Kỳ Duyên 18/11/2017. Ngoại Truyện 3.2: Ngậm Châu. Ngoại Truyện 4.1: Phúc Khí. Ngoại Truyện 4.2: Bà Vú. Ngoại Truyện 5.1: Đầy Tháng. Chương 136 Ngoại Truyện 5.3: Ân Ái.
Tiến »