Cô ấy cười một hồi rồi đưa ra gợi ý: "Nếu anh đổi cách nói, có lẽ sẽ diễn đạt trôi chảy hơn đấy. Đạo lý anh giảng rất rõ ràng, chỉ là... về cách dùng từ, cảm giác hơi... lòng vòng?"
"Ha ha, cô nói đúng điểm rồi đấy. Ngôn ngữ là điểm yếu của tôi, nên năm xưa tôi mới chọn khối tự nhiên. Dù sao cô cũng nghe hiểu rồi, hay là cô dùng lời của cô, diễn đạt lại một lần nữa đi, để tôi học hỏi chút." Tôi chân thành thỉnh giáo cô ấy.
"Này, việc này sao tôi làm được chứ! Thực khách biết chê món ăn, chưa chắc đã là một đầu bếp giỏi đâu nhé!" Cô ấy vui vẻ cười, "Trước đây tôi còn tưởng anh là đại sư xem bói đấy! Xem ra, anh không phải rồi!"
"Tất nhiên là tôi không phải!"
Tôi luôn nhớ lời sư phụ dặn: "Đừng đi xem bói cho người khác".
Xem bói, về cơ bản đều là lừa tiền. Khác biệt chẳng qua chỉ là: nói lời cát tường để lừa tiền, hay dựa vào việc dọa nạt người khác để lừa tiền mà thôi.
Trong mắt sư phụ tôi, "xem bói" giống như một từ mang nghĩa tiêu cực hơn.
Hai chữ này, quả thực đã bị người đời làm cho vấy bẩn.
"Vậy anh định vị bản thân thế nào?" Tiểu Hi hỏi.
"Tôi vẫn chưa nghĩ quá nhiều. Tôi chỉ biết mình không muốn làm gì, còn làm gì thì vẫn chưa nghĩ thông suốt." Tôi thành thật trả lời.
"Ừm, anh đúng là không hợp làm đại sư xem bói, anh không biết lừa phỉnh người khác là không được đâu." Tiểu Hi cười hì hì vạch ra kế hoạch cho tôi, "Làm chuyên gia chữa lành tâm hồn thì được."
"Chuyên gia chữa lành tâm hồn? Cô chọn khéo thật đấy. Đây là ngành nghề đầy tiềm năng đấy."
"Thật sao? Nói thế nào?" Cô ấy hỏi.
"Từ năm 2024 trở đi, chúng ta sẽ chính thức bước vào vận thứ chín của Tam Nguyên Cửu Vận - Ly Hỏa Vận. Vận khí tiên thiên đã bắt đầu từ năm 2017 rồi. (Xem hình)
Dòng cuối cùng chính là Cửu Vận.
Ly Hỏa Vận mang đặc tính của Hỏa. Hỏa, đặc điểm nổi bật nhất chính là ở giữa thì hư không.
Tâm, ngũ hành thuộc Hỏa. Ly trung hư, trong lòng sẽ cảm thấy trống rỗng. Người bị trầm cảm, lo âu, bạo lực, mắc các vấn đề tâm lý khác nhau đang ngày càng nhiều lên.
"Hư" cũng đại diện cho sự hư ảo, giả dối. Trong mọi ngành nghề, sẽ xuất hiện rất nhiều kẻ lừa đảo.
Nếu không giữ chặt túi tiền của mình, các vấn đề tâm lý sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.
Người không có tiền thì không vui.
Người có tiền cũng chẳng vui vẻ gì.
Tiếp sức tâm lý, lắng nghe tâm hồn, chữa lành cảm xúc, đó là xu thế tất yếu.
Tuy nhiên, kẻ lừa đảo trong ngành này cũng sẽ không ít đâu! Tôi lại chẳng biết khéo miệng, liệu có làm nổi không?"
Tiểu Hi rất phóng khoáng nói: "Chuyện này đơn giản mà! Cùng lắm thì anh đợi xong việc rồi hãy lấy tiền! Đợi người ta thấy hiệu quả rồi, anh hẵng thu tiền."
"Hừm, đúng là một ý hay." Tôi thuận miệng khách sáo đáp.
Tiểu Hi nghe ra sự qua loa của tôi, liền tâm tình với tôi: "Lúc nãy anh nói, người có mệnh tốt kiếm tiền cũng phải chịu áp lực, về lý trí thì tôi chấp nhận. Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy thiếu hụt một chỗ nào đó.
Tôi vẫn chưa mua được hy vọng.
Dù tôi biết, thứ hy vọng đó giống như uống rượu độc giải khát, nhưng vẫn cứ mong chờ.
Chính là cái cảm giác mà anh nói đó, trong lòng trống rỗng.
Cho đến khi anh nói, uống nước không thể cải mệnh, nhưng không uống nước thì sẽ chết. Tôi lập tức thông suốt, trong lòng có ánh sáng chiếu vào. Tôi cảm thấy mình không cần thứ hy vọng giả tạo đó nữa.
Một người có vui vẻ hay không, tự trong lòng họ biết rất rõ. Chỉ cần không tự lừa dối chính mình, thì bản thân họ có được chữa lành hay không, chính họ sẽ có cảm nhận rõ ràng nhất.
Tôi hy vọng, khi tôi bị bóng tối nuốt chửng một lần nữa, có thể mua được ánh sáng từ chỗ anh."
"Tôi hy vọng, chính cô sẽ hóa thành một tia sáng, mãi mãi sống trong ánh sáng." Tôi chân thành chúc phúc.
Cô ấy bật cười khúc khích: "Sắp bị anh làm cho cảm động rồi đấy!"
"Trời đất chứng giám, tấm lòng tôi chân thành biết bao!"
"Chỉ có người từng trải qua bóng tối, mới biết ánh sáng đáng quý nhường nào." Tiểu Hi cảm thán.
Tôi không đáp lời.
Cô ấy tự trấn an mình một lúc rồi hỏi: "Nếu anh rảnh, tâm sự với tôi về xem bói đi? Xem bói có thể đoán chính xác, đúng không?"