Tôi cũng không biết cuối cùng, Tinh Thần có giải thích rõ ràng hay không.
Dù sao sau đó, cô ấy tìm Hải ca nhờ anh ấy lấy giúp một ống keo bọt, cứ thế tỉ mỉ trám đi trám lại cái khe hở nhỏ kia.
Cô ấy không cần phải ngày nào cũng mang cái chóp mũi đỏ hỏn đó nữa.
Để cảm ơn chúng tôi, cô ấy mời mọi người cùng đi ăn tối.
Tôi là người đưa ra ý tưởng, Hải ca phụ trách thực thi, còn Đỗ Lạc thì nhờ sai sót ngẫu nhiên mà giúp chúng tôi tìm ra nguyên nhân. Thế nên, cả ba chúng tôi đều được mời.
Có lẽ vì là con gái mà phải đi ăn cùng ba gã đàn ông nên cô ấy thấy ngại, vì vậy cô ấy đã mời thêm Liên tỷ và Kỳ Nhi.
"Chị đã có hẹn rồi, là với một người em đồng hương. Nếu các em không phiền, chị sẽ dẫn cậu ấy đi cùng." Liên tỷ không câu nệ nói.
"Được ạ, tụi mình tụ tập đông đủ một bữa cũng tốt mà. Có thêm một người bạn mới cũng hay." Tinh Thần là người phóng khoáng.
Lúc đó, cô ấy tuyệt đối không ngờ rằng quyết định này của mình lại gây ra biết bao rắc rối về sau.
Tôi cũng rất tò mò về Liên tỷ, muốn xem cái vòng tròn quan hệ của chị ta rốt cuộc ngày nào cũng bận rộn làm những chuyện gì.
Khi đi ăn, chúng tôi đến trước, ngồi trò chuyện với nhau.
Liên tỷ dẫn bạn của chị ta đến muộn.
"Đây là A Cường, đồng hương của chị." Liên tỷ giới thiệu, "Còn đây là các bạn cùng phòng của chị. Ngồi đi."
Liên tỷ thậm chí còn chẳng buồn giới thiệu tên chúng tôi.
A Cường trông đen đúa gầy gò, chiều cao tầm hơn mét sáu một chút.
Trán cậu ta hẹp, lại còn nhiều nếp nhăn. Làn da vốn đã đen sạm, ở những chỗ nếp nhăn lại càng trông đen hơn.
Trong nhân tướng học, phần trán gọi là Thượng Đình, cũng gọi là Thiên Đình.
Nó đại diện cho tổ tiên, trưởng bối và thời niên thiếu.
Nó cũng đại diện cho chỉ số thông minh (IQ) và chỉ số cảm xúc (EQ).
(Có người còn chia nhỏ trán thành Thiên Trung, Thiên Đình, Tư Không, Trung Chính.)
Thiên Đình đầy đặn mới là tốt.
Nếu lõm xuống hoặc hẹp, nghĩa là vận thế thời niên thiếu kém, không được cha mẹ yêu thương, IQ thấp, tính cách thật thà, EQ thấp, lại còn rất cố chấp.
Tính cách của A Cường trông rất hướng nội, lúc nào cũng rụt rè sợ sệt, khi ăn cơm thậm chí không dám gắp thức ăn, chỉ ăn đĩa ở gần mình nhất.
Kỳ Nhi thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng, bĩu môi, chẳng hề che giấu sự ghét bỏ.
Dường như việc ngồi cùng bàn ăn với A Cường là một chuyện vô cùng mất mặt.
Những người khác thì không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ là mọi người đều ngầm hiểu mà chọn cách im lặng.
Nếu chúng tôi trò chuyện rôm rả thì A Cường lại càng trở nên lạc lõng.
Thế nhưng khi mọi người đều không nói gì, bầu không khí lại trở nên kỳ quái bất thường.
Bữa cơm này ăn thật gượng gạo và lạnh lẽo.
Liên tỷ thì mặt mày dửng dưng, ăn gần xong, chị ta đặt đũa xuống rồi nói: "Tối nay chị còn hẹn bạn khác đi uống rượu, cũng sắp đến giờ rồi, chị đi trước đây."
"Lúc các em về, tiện đường thì đưa A Cường ra ga tàu điện ngầm giúp chị nhé."
"Không vấn đề gì, dù sao bọn em cũng tiện đường, chị cứ yên tâm." Tinh Thần đáp lời.
"Đi đây, bye~" Liên tỷ vẫy tay, cứ thế thản nhiên rời đi.
Từ đầu đến cuối, A Cường không nói lấy một câu.
Liên tỷ vừa đi, Kỳ Nhi lập tức đứng dậy, cứ như thể ngồi thêm một giây thôi cũng đủ khiến cô ta buồn nôn.
Cô ta đi thẳng ra ngoài trước.
Ba thằng đàn ông chúng tôi không hiểu nổi tình cảnh của mấy người phụ nữ này, càng không dám thở mạnh, chỉ biết lẳng lặng theo sau bước ra ngoài.
Cũng may Tinh Thần vẫn rất đáng tin, cô ấy quan tâm đến cảm xúc của A Cường: "A Cường đúng không, chúng ta đi thôi."
"À à, được." A Cường không hề có chút thái độ gì, ngoan ngoãn đi theo Tinh Thần, lủi thủi ở phía sau cùng.
Còn cách ga tàu điện ngầm vài bước chân, có lẽ vì sợ A Cường ngại, Tinh Thần tìm đại câu chuyện để nói: "Anh quen Liên tỷ thế nào vậy?"
Tôi cũng vô thức chậm lại hai bước, lặng lẽ vểnh tai nghe ngóng.
Cũng không thể trách tôi nhiều chuyện. Liên tỷ và gã A Cường này trông chẳng giống người cùng một thế giới, huống hồ còn dẫn đi ăn cùng mọi người được.
A Cường đáp: "À, bọn tôi có hội đồng hương, quen nhau trong một lần tụ họp."
"Anh với Liên tỷ quan hệ tốt lắm nhỉ?" Tinh Thần cố gắng bắt chuyện để tránh không khí im lặng.
"Ừm, chúng tôi là người yêu của nhau." A Cường trả lời rất tự nhiên.
"Hả?" Tôi không nhịn được quay đầu lại nhìn, thấy Tinh Thần cũng đang đờ người ra vì kinh ngạc.
Hai đứa tôi nhìn nhau, sợ đến mức không biết phải nói gì.
May là A Cường tính cách hướng nội, cậu ta cứ quen thói cúi đầu nên không thấy biểu cảm khác thường của chúng tôi.
Tôi nhân lúc cậu ta không phát hiện, vội vàng quay mặt đi, giả vờ như không nghe thấy gì, cứ thế bình thản bước tiếp.
Còn cách ga tàu điện ngầm một đoạn ngắn nữa.
Tinh Thần có lẽ sợ bầu không khí gượng gạo, lại tiếp tục tìm chủ đề để nói: "Tính cách của anh với Liên tỷ trông khác biệt quá, sao hai người lại đến với nhau được vậy?"
"Tìm gái làm tiền (gái mại dâm) thì tốn kém, cho nên có bạn gái vẫn là tiết kiệm hơn." A Cường giải thích rất nghiêm túc.
Tôi không dám quay đầu lại nữa, trong lòng như có hàng ngàn con thú chạy qua.
Trong không khí, một bầu không khí quái dị rõ rệt dấy lên.
Tinh Thần không dám tìm thêm chủ đề nào nữa.
Mặc dù vẫn chưa đến ga tàu điện ngầm, nhưng thà cứ gượng gạo còn hơn là nghe những lời kinh thiên động địa kia.
Suốt dọc đường không ai nói một lời, lặng lẽ chia tay.
Ngoài câu "tạm biệt", nói thêm một chữ thôi cũng sợ sẽ rước lấy nguy hiểm gì đó.