Thất Thân Làm Thiếp

Lượt đọc: 11573 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 41
da mặt dày hắn

❊ ❊ ❊

Thất Thân Làm Thiếp

Vãn Thanh tức giận dùng sức đẩy hắn, ánh mắt trừng trừng phóng ra.

Kỳ thật nàng không muốn như thế nhưng do thẹn quá. Hắn vừa mới vì nàng mà bị thương, tình nguyện ngã trên mặt đất để nàng an toàn.

Người làm được như vậy chắc chắn không nhiều.

Cho dù là người có nghĩa hiệp thế nào nhưng nguyện ý cứu người khác như thế thật không nhiều người làm được.

Hơn nữa, xét cho cùng thật buồn cười, là kẻ bắt cóc và người bị bắt cóc.

Huống hồ hắn đối với nàng cũng không cố ý khinh bạc, xem hành vi vừa xong thì nàng không thể nào nhỏ nhen so đo với hắn.

Nhưng nếu cứ để yên như vậy thì hai người không tự nhiên chút nào.

“Ta không phải cố ý.” Tà Phong nhất thời luống cuống, mặt ửng hồng, nói năng lung tung, bộ dạng thập phần ủy khuất.

Hắn cho là Vãn Thanh tưởng nhầm hắn khinh bạc người, là do hắn vô tình mạo phạm nàng, hắn chỉ là vừa mới … ôm nàng, tự nhiên …, theo bản năng trời sanh, hốt nhiên quên mất nam nữ thụ thụ bất thân.

Nhưng… thật sự là hắn không có cố ý!!! (nam nhân này dễ thương qá qá. Mún bẹo má cho chit J) )

Ánh mắt vô tội nhìn nàng.

Vãn Thanh thấy bộ dạng của hắn như vậy trong lòng muốn cười nhưng không lộ ra, chỉ nhìn hắn, vẫn duy trì vẻ lạnh lùng: “Làm chuyện như thế lại còn nói là không cố ý sao?”

“Ta chỉ là… vô tình!!” Hắn vội vàng biện minh.

“Được rồi! Ta coi như là ngươi vô tình vậy.”

Còn tưởng rằng phải một hồi thanh minh mới có thể khiến Vãn Thanh tha thứ, ai ngờ hắn chỉ vừa nói một câu, Vãn Thanh liền tha thứ cho hắn.

Nhất thời, hắn có chút kinh ngạc, ánh mắt mở lớn nhìn nàng.

Vãn Thanh nhìn về phía hắn, cố ý nói tiếp: “Làm sao vậy? Chẳng lẽ không đúng là vô tình?”

“Không phải, không phải! Ta thật sự vô tình!” Hắn vừa nghe vội vàng tả hữu khoát tay, đưa tay loạn xạ chỉ sợ chậm một chút sẽ khiến hắn thành kẻ cố ý vậy.

Vãn Thanh cười một tiếng, đứng lên: “Ngươi là do vô tình thì ra cũng không trách.”

Nói xong tay đưa lên vuốt một vài sợi tóc bị xõa ra, bởi vì không có gương nên nàng không thể coi rõ được, chỉ có thể vuốt mấy sợi tóc rối ra phía sau rồi búi lên.

Khuôn mặt trắng hồng, khóe miệng cười yếu ớt, liễu mi thật dài, đôi mắt trong suốt ngời sáng, cái mũi nhỏ xinh đẹp, lại đôi môi chúm chím.

Nhìn vẻ đẹp này của nàng, Tà Phong hốt nhiên phất hiện nhìn nàng lúc này hắn có vài phần ý tình mê loạn.

Kỳ thật nàng không phải mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, chỉ có thể coi là thanh tú giai nhân, nhưng là không biết vì sao, đi theo chung một chỗ với nàng luôn cho hắn cảm giác vô cùng thoải mái.

Nhìn miệng nàng cười, chút tâm tình buồn bực cũng tan biến hết.

Vuốt tóc xong, Vãn Thanh nhìn về phía Tà Phong, thấy hắn hai mắt đăm đăm thẳng nhìn chăm chú nàng, lại suy nghĩ gì sao, vì vậy nàng hỏi: “Làm sao vậy?”

Tà Phong thất thần nghe nàng hỏi, tay không bất giác gãi tai, có điểm không tự nhiên, là hắn vừa mới có ý tà mị.

Không dám ngẫm nghĩ, hắn cười ha hả một tiếng: “Không có gì a!”

Vãn Thanh nhìn vẻ mặt đang cười của hắn thật khả nghi, không thể tin tưởng được, nhưng tả hữu không có chuyện gì xảy ra, vẻ mặt hắn che giấu không có ý gì là nói ra, chính vì vậy không hỏi nữa.

Nhìn quanh một chút, căn bản là không thấy bất cứ ai đuổi theo tung tích nàng, nàng biến mất như thế mà bọn họ không hề hay biết, giống như xe ngựa thiếu một ngọn cờ, là chuyện bình thường.

Rõ ràng nghĩ đến thế trong lòng không khỏi sầu não.

Tà Phong nhìn vẻ mặt nàng liền nói: “Người của bọn họ không có theo tới, hơn nữa nếu có tới kịp, phải đánh nhau ta tất chiếm được thượng phong, nói về khinh công, không phải khoe khoang, trên đời số người có thể vượt qua không nhiều.”

Tà Phong nói xong có điểm kiêu ngạo, bất quá hắn cũng có cơ sở để kiêu ngạo, đệ nhất thiên hạ thần trộm không phải là hư danh. (lần nào gặp anh này cũng tự kiêu ác, đúng là tinh thần xì tin.)

“Ngươi đúng là đồ mặt dày, nói không hề đỏ mặt!” Vãn Thanh cười trừ nói.

“Không phải vậy, ta không phải kẻ mặt dày, mà là ta chưa bao giờ nói láo, ta chỉ nói sự thực thôi.” Hắn trịnh trọng tuyên bố.

Vãn Thanh cười một tiếng.

Tựa hồ chỉ cần cùng hắn chung một chỗ, đều có thể thoải mái cười. Chỉ tiếc, hắn không cùng kiếp với hắn, nếu không, có thể cùng hắn xông xáo giang hồ thì tốt a.

Trong lòng nàng hốt nhiên sinh ra một ý nghĩ điên cuồng như thế.

Nghĩ đến điều đó, nàng sẽ chờ, chờ một ngày nào đó, một cô hội nào đó có thể bước ra bên ngoài thiên hạ.

“Thật sao?” Nàng nhíu mày, cố tình cười nhạt hắn.

“Tất nhiên! Trong chốn giang hồ chẳng ai không biết tới khinh công Tà Phong ta? Ai không nghe tới ta: Tà Phong khinh công đột phá?” Nghe được Vãn Thanh nói như vậy, hắn càng ngửa cao đầu, vẻ mặt kiêu ngạo. (sắp thủng trời rồi.:-j)

“Ta vừa biết nhưng sẽ có người không biết!” Vãn Thanh cười một tiếng, cố ý nói tiếp.

“Người phương nào?” Tà Phong nghe thấy nhảy dựng lên. Nhưng nhìn thấy đôi mắt hàm chứa ánh cười của Vãn Thanh mới biết trúng mưu nàng.

Chợt thấy nàng nói nhỏ: “Ta không biết người ta nói khinh công của người đột phá như thế nào nhưng chưa nhìn qua sao ta có thể khẳng định được.”

Nói xong cười một tiếng nhìn về phía hắn.

Tà Phong nhìn về phía nàng rồi sau đó nói: “Ngươi thông minh như thế, qua ba lần rồi lẽ nào còn nói không biết sao? Chẳng lẽ vừa rồi không phải là….” Hắn nói xong, khóe miệng đắc ý nhìn Vãn Thanh.

Nói đến ba lần, Vãn Thanh đã mơ hồ nghĩ qua, liền lãnh thanh nói: “Cái gì mà trải qua ba lần, ta chưa thấy được khinh công của ngươi khá ở điểm nào!!”

“Chưa rõ sao?” Tà Phong vừa nghe, trên mặt tức thì bất mãn, đưa tay kéo tay trái nàng rồi sau đó nói: “Nắm chặt, để cho ngươi hội rõ khinh công ta.”

Thân thể Vãn Thanh đột nhiên cảm thấy nhẹ bỗng, cả người được hắn mang lên giữa không trung, hắn vận nhẹ công, nhún chân lên thân cây, thật là dọa người khác chết ngất.

Vãn Thanh không khỏi muốn kêu lên, nhược là bị hắn ôm trong ngực. không sợ hãi, lúc này nhượng hắn lôi kéo một tay, giống như bản thân đang đi trên một ngọn cây, dù biết sẽ không té xuống nhưng nhìn độ cao thế này, lại gió vù vù bên tai không thể không sợ hãi.

May mắn là hắn chỉ chứng minh thoáng cái, sau đó tốc độ chậm lại, chuyển đầu hỏi: “Thế nào?”

Vãn Thanh trừng mắt, sắc mặt sợ tới tái nhợt: “Tà Phong đại hiệp khinh công lợi hại!” Người này thật cố chấp quá đi, thật không muốn đấu tới cùng.

Không có biện pháp nào đấu với hắn a!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »