Thất Thân Làm Thiếp

Lượt đọc: 11507 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 13
mộ dung kiềm

❊ ❊ ❊

Thất Thân Làm Thiếp

Không ai có thể nghĩ tới nam nhân ôn hoà như ngọc kia lại có thể là Minh chủ võ lâm Mộ Dung Kiềm.

Nghĩ đến khiến cho nguời ta giật mình kinh hãi.

Qủa thật bốn chữ: tuổi trẻ tài cao để nói về Phuợng Cô không ngoa, hắn còn trẻ mà đã có sự nghiệp như thế. Nhưng Mộ Dung Kiềm càng khiến cho nguời ta ngạc nhiên hơn. Hắn thập phần đột phá.

Lúc này một thân bạch y, vẻ mặt ôn nhuận làm cho người ta có cảm giác hắn vô cùng nho nhã, lại có phần khí chất của nguời trong giang hồ, khíên cho nguời ta bội phần khâm phục.

Quả thật đúng như câu: nhìn người không thể chỉ nhìn mặt.

Tựa hồ cảm nhận được ánh nhìn của Vãn Thanh, Mộ Dung Kiềm liền quay đầu lại nhìn nàng, ôn nhu cuời một tiếng: “Vị tiểu thư này có phải chăng là Tài nữ Vân Quốc Thuợng Quan Vãn Thanh?”

Mặc dù hắn mặt mũi cũng khôi ngô, tiếng nói ôn nhu nhưng không hiểu sao Vãn Thanh lại có cảm giác loại người này rất nham hiểm, không hề đơn giản. Nhưng không biết nói rõ loại người này như thế nào.

“Mộ Dung công tử quá khen rồi.” Nàng khiêm nhường đối lại hắn, liền sau không nói thêm một lời nào nữa.

Nàng dĩ nhiên nhìn ra được ánh mắt căm phẫn của Phượng Cô dành cho Mộ Dung Kiềm, có điều nàng không hiểu được nguyên nhân vì sao?

“Kiềm công tử nói đúng, tiểu thư đây chính là Thượng Quan Vãn Thanh nổi danh Vân Quốc, không ai không biết danh tiếng của nàng!”

“Mộ dung minh chủ, chúng ta muốn ăn.” Phượng Cô cũng không cho Vãn Thanh cơ hội mở miệng, ngay lập tức ngắt đoạn dối thoại giữa 2 người bọn họ, hơn nữa cũng không khách khí nói lời đuổi Mộ Dung đi.

Vãn Thanh có điểm không đồng ý với cách cư xử của Phượng Cô, nàng vốn dĩ đã không định nói gì cùng Mộ Dung, không hiểu sao Phượng Cô lại có thể nói ra lời như thế.

”Tại hạ cũng không quấy rầy 2 người dùng bữa, hi vọng sau này chúng ta có cơ hội hàn huyên.”. Mộ Dung Kiềm nói, sau đó lại không quên tái thêm một câu: ”À, ta nghe nói lần này có phải Phượng trang chủ cũng đi tham gia tranh đấu võ lâm minh chủ phải không?”

Phượng Cô không đáp lời hắn, chỉ liếc mắt nhìn qua.

Mộ Dung Kiềm tựa hồ cũng không chờ Phượng Cô trả lời, hắn tiếp tục nói: ”Nếu không ngại, mời hai vị ghé qua Mộ Dung Sơn Trang, Nguyệt Nhi vẫn luôn mong nhớ Phượng trang chủ.”

Nghe thấy hai chữ Nguyệt nhi, Vãn Thanh kinh ngạc liền ngẩng đầu lên.

Thoáng nhìn thấy nụ cười thâm hiểm của Mộ Dung Kiềm, hình như hắn đang cố ý nói thêm gì.

Nguyệt Nhi vẫn luôn nhớ mong Phượng trang chủ, liệu có phải là Nguyệt nhi mà Phượng Cô thương nhớ không?

Chắc hẳn là như thế. Nếu không tại sao Phượng Cô trông thấy Mộ Dung Kiềm lại phẫn hận đến thế.

Nguyệt nhi vì sao lại quên Phượng Cô đi tìm người khác như thê? Phải chăng vì mấy năm trước thân thế Phượng Cô không sánh bằng Mộ Dung Kiềm?

Dù sao thì hắn tuổi trẻ mà đã làm được minh chủ võ lâm, đủ thấy hắn võ công tâm trí thâm hậu thế nào, lại có phong thái thế này, quả nhiên khiến nữ tử mê muội.

Ánh mắt Phượng Cô tà mị nhìn Mộ Dung Kiềm không hề chớp mắt, khuôn mặt lộ vẻ âm thầm bình thản nhưng ngón tay đã xiết chặt thành nắm đấm.

Nhìn tình hình trước mắt, Vãn Thanh than thầm trong lòng, nàng hận Phượng Cô nhưng khi nhìn thấy hắn như thế bản thân lại không đành lòng.

”Tướng công hãy mau ngồi xuống ăn cơm đi! Nhanh ăn để tranh thủ ngủ một chút giữ gìn sức khỏe, còn việc có hay không đi tới Mộ Dung sơn trang để sau hãy nói! Hơn nữa Mộ Dung công tử cũng chưa chắc thật tâm muốn mời chúng ta đi, nếu là tướng công, tướng công muốn tới nhà một nam nhân thăm thê tử của người ta sao?” Nàng nở nụ cười ôn thiện, âm thanh đều đều, vạch trần tâm tư hai nam nhân trước mặt.

”Thượng Quan tiểu thư nói những lời này phải chăng có phần coi thường tại hạ?” Mộ Dung Kiềm không ngờ rằng Vãn Thanh sẽ nói ra những lời này, hắn có chút chột dạ.

“Mộ Dung công tử nói đùa hay thật! Nam nhân không phải cùng một dạng sao? Mộ Dung công tử thật lòng muốn nam nhân mà thê tử luôn tưởng nhớ tới nhà làm khách” Vãn Thanh nhẹ nhàng cười 1 tiếng, dịu dàng mà lợi hại, ai bảo hắn nói Nguyệt Nhi nhớ Phượng Cô.

”Thượng Quan tiểu thư miệng lưỡi thật lợi hại!” Mộ Dung Kiềm cười phá lên một tiếng không thèm để ý tới mọi người xung quanh.

Vãn Thanh không có ý trả lời. Phượng Cô nhìn qua nàng một cái, sau dó quay sang Mộ Dung Kiềm nói: ”Là nữ nhân của Phượng Cô ta. Có điều gì không vừa ý sao?”

Nói xong liền ôm lấy Vãn Thanh vào lòng, thể hiện ôn nhu thân mật với nàng.

Vãn Thanh nhìn thấy trên khuôn mắt hắn ánh mắt khiêu khích, không nhịn được bất giác bật cười.

Không thể nghĩ tới nam tử luôn lãnh ngạo này lại có lúc diễn một màn hài kịch như thế.

Mộ Dung Kiềm tựa hồ cảm giác được sự việc tiến triển không hay liền vội cáo từ rồi sau đó xoay người bước thẳng.

Hắn vừa quay đi, Vãn Thanh vội vã gạt tay Phượng Cô đứng ra, chẳng quá là hắn đang diễn kịch nhưng thân nàng cảm thấy không được tự nhiên.

Nàng thấy thật bi ai, dù sao đi, đây cũng là phu quân nàng, chẳng qua là vì muốn đối lại với nam nhân kia mới ôm nàng, nhưng… lại thân mật đến thế.

Phượng Cô như đọc được tâm tình của nàng, hắn cũng không hiểu sao lại ôm nàng, trong lòng dâng lên một nỗi phức tạp, đây là thứ cảm xúc gì vậy?..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »