Thất Thân Làm Thiếp

Lượt đọc: 11752 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 63
ngân diện

❊ ❊ ❊

Thất Thân Làm Thiếp

Nơi này tuy hẻo lánh nhưng lại không có rừng cây, vô phương tìm được chút thảo dược hữu hiệu, sợ rằng kéo dài lâu sẽ không hay, Vãn Thanh liền tìm một chút thảo dược bình thường. Có thể cầm máu và giải độc.

Lúc nàng quay trở về đã không thấy bạch y nam tử đâu, trên mặt thoáng vẻ thất vọng, nghĩ đến hắn không đành lòng, sau đó nàng quay gót đi.

Trong lòng khẽ thì thầm: “Xem ra đã đi.”

Nàng trong lòng thập phần ảo não, nàng thậm chí còn quên chưa hỏi tên của hắn, nhìn hắn mang mặt nạ, nhất định là không muốn cho kẻ khác biết thân thế, nhưng ít ra cũng nên hỏi tên tuổi người ta chứ.

“Đã trở về?” Hốt nhiên sau lưng nàng vang lên thanh âm trong suốt, khuôn mặt ảo não của Vãn Thanh hiện lên nụ cười: “Đúng vậy, ngươi đi đâu vậy?”

Hỏi xong nàng mới cảm giác không ổn, bọn họ vừa gặp, vốn dĩ không quen biết, lại hỏi như thế, quá sức lộ liễu, mặt ửng đỏ vội vàng giải thích: “Ý ta là trên người ngươi có thương tích, không nên đi lại như thế.”

“Vừa mới có người đến qua.” Hắn mở miệng nói ra một câu khiến Vãn Thanh suýt chút phản ứng thái quá.

Có người đến? Mục đích của Chu Nguyệt Nhi xem ra không chỉ là muốn để người khác cường bạo nàng đơn giản như vậy, đã sắp đặt kế hoạch rõ ràng, tiếc rằng không ngờ lại thất bại.

“Bọn họ tới là để tìm ngươi.” Hắn lại nói tiếp.

“Không có việc gì, ta sẽ bôi thuốc cho ngươi sau đó sẽ trở về.” Vãn Thanh điềm đạm nói. Tìm nàng! Đúng thật là tìm nàng! Bất quá tìm thấy điểm tử của nàng, nhưng nghĩ mãi không ra, Chu Nguyệt Nhi mưu kế như thế là để đạt mục đích gì đây?

“Ân” Nghe nàng nói những lời lãnh đạm kia, bạch y nam tử không nói gì thêm, chỉ duỗi tay ra, máu từ vết thương lại bắn ra.

Nhìn máu tươi vọt ra, màu đen chuyển qua đỏ, Vãn Thanh vội vàng cầm dược đặt ở miệng vết thương rồi sau đó khẽ lau và băng lại.

“Thảo dược này không có công hiệu lâu dài, nhưng ít nhất cũng có thể giải độc và cầm máu tạm thời.” Nàng vừa xử lý vết thương vừa nói.

“Ân.” Nam tử mặt vẫn tỉnh táo nói, có lẽ hắn rất ưa thích câu nói này.

Nhìn qua trái phải đều không có gì có thể băng bó được, nàng liền xé một mảnh váy lót, không chút do dự vì hắn băng bó.

Xử lý xong tất cả, lúc này nàng mới ngồi xuống một bên, nhàn nhạt nói: “Ta gọi là Thượng Quan Vãn Thanh.”

“Ta gọi là Ngân Diện, hôm nay ngươi giúp ta một lần, ngày khác nếu có việc, hãy cầm khối ngọc bội này đến Tuyết Linh Các gặp ta.” Vãn Thanh vốn không muốn lấy công gì của nam tử này nên mới nói tên cho hắn, chẳng qua muốn cho biết danh tính rồi muốn việc ngày hôm nay nhanh kết thúc.

Cũng không nghĩ bạch y nam tử lại nói tên cho nàng biết, Ngân Diện, xem ra là một biệt hiệu, có lẽ vì mang mặt nạ màu bạc nên gọi Ngân Diện, bất quá, nghe cũng rất thoải mái.

Nàng tựa hồ nhớ, trong chốn giang hồ có một người có tên Ngân Diện, là một sát thủ, đệ nhất thiên hạ sát thủ, chỉ cần hắn muốn giết người, không ai có thể sống, nhưng không phải tất cả mọi người đều có thể thuê hắn làm điều này.

Muốn thuê hắn giết người, phải có tiền, nhưng hắn còn có nguyên tác, hắn giết người vì tiền nhưng người đấy hắn phải cho là đáng chết thì mới giết.

Một quái nhân.

Sát thủ này, lẽ nào là ân nhân của nàng?

Cho nên nói, trên đời này, không có người lương thiện chân chính, cũng không có ác nhân chân chính.

Nàng nhìn ngọc bội một hồi: “Không cần, ta chỉ là do biết chút y thuật thôi, coi như ta không phải vì ngươi mà tìm thảo dược đi, một mình ngươi cũng tự cứu được mình. Một sát thủ, tối thiểu cần phải học được cách tùy thời cơ mà cứu bản thân, mà ngươi cũng đã cứu ta một mạng, cũng có thể coi rằng, ta đáp lại ân tình của ngươi.”

“Ta cũng không muốn phải nợ ân tình ai.” Ngân Diện ôn nhu nói, kỳ thật hắn cũng không biết vì sao hắn lại chờ đợi nàng chữa trị, bởi những thảo dược này hắn đều biết cả, thậm chí còn có thể nói rằng hắn biết rõ hơn nữ tử thanh tú này nhiều.

Chính là lúc nàng chữa thương cho hắn, hắn thật lòng mong muốn nên còn lưu lại nơi này chờ đợi.

Đưa ra ngọc bội chỉ nghĩ rằng là bọn họ có chút ân tình, nhưng có một tâm tình mà hắn không hiểu nổi tồn tại trong tim hắn. ( yêu zồi yêu zồi. =)))

“Cầm, ta cũng không nghĩ là nên nợ nần ân tình.” Hắn cố ý nói.

Nhìn ánh mắt kiên trì của hắn, không đành lòng làm phật ý hắn, Vãn Thanh không đôi co nữa, cầm lấy ngọc bội.

Mặc kệ tương lai có đi tìm hắn hay không, ít nhất nàng sẽ coi đây là tín vật của hắn, coi như là kỉ niệm.

“Ta đưa ngươi về.” Hắn nói, sau đó nhẹ nhàng nhấc nàng, bay vọt đi.

Vãn Thanh không thể tránh được việc tựa lên người hắn, chính là, nàng không cảm giác được nửa phần khó chịu, bởi trong lòng hắn ấm áp, ôn hòa, mang lại cho nàng một cảm giác thân thiết yên tĩnh.

Trên người hắn có mùi Dạ Lai Hương, nhàn nhạt, yếu ớt như Dạ Lai Hương nở về đêm ( Kún đoán là hoa quỳnh.) giống như mang theo một loại cảm giác thần bí. Nam tử sử dụng mùi hoa, luôn làm cho người ra cảm thấy quái dị, thậm chí là phản cảm. Nhưng trên người hắn, cảm giác không hề khó chịu, ngược lại hương Dạ Lại này lại cho hắn hương khí đặc biệt.

Nhìn Mộ Dung sơn trang trước mắt, lúc này nàng mới nhớ ra, nàng chưa có nói cho hắn nàng ở đâu, hắn làm thế nào biết?

Muốn hỏi hắn nhưng hắn đã nhanh đặt nàng xuống đất, không nói nửa câu, xoay người một cái đã bay rất xa. Chỉ để lại một bóng trắng dài, còn có hương thơm nhàn nhạt của Dạ Lai, chờn vờn xung quanh rồi sau đó cùng với gió dần dần tán đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »