Thất Thân Làm Thiếp

Lượt đọc: 11533 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 34
đối mặt

❊ ❊ ❊

Thất Thân Làm Thiếp

Bữa cơm thật vô vị, nghĩ tới việc ăn xong sẽ phải trở về Phượng Các đối mặt với nam nhân kia, nàng không ăn nổi.

Cầm đôi đũa trong tay, không thể nào tập trung ăn cho được, cuối cùng nàng đành để đôi đũa xuống. Bình sinh nàng ăn uống đã ít, hôm nay lại càng khó ăn, trong lòng chất đầy suy nghĩ.

Hồng Thư đứng một bên trong lòng lo lắng, khuyên nhủ: “Nhị phu nhân, nên ăn nhiều một chút. Mặc kệ chuyện gì, cũng nên ăn thêm đi.” Gia cùng Nhị phu nhân vừa xảy ra chuyện, bản thân nàng chứng kiến nhưng thật sự là nàng bó tay không làm gì được.

Nàng có thể chiếu cố Nhị phu nhân, chăm sóc Nhị phu nhân bình an trên đường đi, nhưng nàng không được làm bất cứ điều gì chống lại Gia, cho nên những lời Song nhi hôm nay hỏi nàng, nàng không biết trả lời thế nào.

Bốn người bọn nàng Hồng Thư – Hoàng Kỳ – Lục Cầm – Lam Họa – đều là người của Gia, các nàng đã từng thề sẽ chỉ trung thành với mình Gia, ngay cả khi Gia chết, cũng sẽ nguyện chết theo Gia.

Kỳ thật, bản tính Gia không phải là kẻ lãnh khốc như thế, là do chuyện năm đó khiến cho hắn trở thành như vậy, có đôi khi, chỉ vì một chuyện gì đó mà khiến cho người ta trở nên cực kỳ tàn nhẫn.

“Không ăn, ta thực sự không ăn nổi, các ngươi ăn đi, sau đó thu dọn đi.” Vãn Thanh đứng lên, thật sự là ăn uống không vào.

Kỳ thật có một số việc bắt buộc phải đối mặt -, hắn là ma cũng được, là quỷ cũng được, đều không sao cả.

Nàng đã nhận được rất lâu, thật lòng vẫn muốn nhẫn nhịn trốn tránh, nhưng thực sự là không có tác dụng.

Rốt cục, cũng phải đối mặt.

Nàng vừa kéo váy đứng lên, đã nghe thấy thanh âm nức nở của Vãn Thanh: “Tiểu thư…”

Âm thanh nghe vô cùng thống khổ, khiến nàng phải quay đầu lại.

Vãn Thanh quay đầu lại, đưa tay lên đầu, cười an ủi Song nhi “Có chuyện gì mà bộ dạng như thế, khiến ta nổi hết da gà.”

Song nhi vẫn đứng im đằng xa, không nhúc nhích, nước mắt tuôn mỗi lúc một nhiều, từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất, thanh âm càng lúc càng lớn.

Tách… tách… chảy tràn trong tâm mỗi người,

Vãn Thanh thật sự không dám nhìn Song nhi, nhìn thấy nha đầu kia bộ dạng khổ sở như thế, lòng nàng dâng lên một nỗi đau.

Không muốn làm Song nhi lo lắng, cũng là muốn động viên mình, Vãn Thanh khẽ cười: “Đừng khóc, binh tới thì tướng đỡ, nước đến thì đắp đê, chưa từng có chuyện gì ta không kiểm soát được, phải tin tưởng ta.”

Nàng nói xong nhìn Song nhi.

Chỉ thấy Song nhi lau nước mắt, nhất thời có vẻ kiên cường, trưởng thành hơn: “Tiểu thư, người không được nhẫn nhịn như thế nữa, người cũng phải nghĩ đến bản thân mình chứ. Mặc kệ người quyết định như thế nào, Song nhi sẽ vĩnh viễn đi theo người.” Song nhi nói như thề.

Không cần nhẫn nhịn nữa?

Đúng là Song nhi luôn hiểu rõ nàng, nàng trước giờ một mực nhẫn nhịn, từ nhỏ cho tới giờ, vẫn luôn nhẫn nhịn người khác.

Tựa hồ, thói quen nhường nhịn, không cùng người khác so đo, đã ăn sâu trong tiềm thức nàng, trở thành một thói quen.

“Yên tâm đi, ta sẽ có cách giải quyết.” Vãn Thanh đẩy cửa ra, hướng về phia Phượng Các mà bước. Có lẽ có một ngày, nàng sẽ sẽ thay đổi, nhưng hiện tại, nàng thật là chưa dứt bỏ được.

♣ ♣ ♣

Phượng Các. Phượng Cô đang ngồi uống rượu, ngón tay thon dài cầm cái chén bạch ngọc rót đầy rượu, trong đôi bàn tay của hắn, tựa hồ chiếc chén lại càng thêm phần đẹp mặt, hắn khẽ ngửa cô, uống từng chén từng chén.

Vãn Thanh đi vào, hắn cũng không có để ý, chỉ thoáng qua một chút rồi tiếp tục uống rượu, tư thế tao nhã dưới ánh trăng.

Vãn Thanh cũng không nói chuyện, liền tìm một cái ghế ngồi xuống, sau đó một mực trầm tĩnh chờ hắn nổi thịnh nộ.

“Uống một chén?” Hắn hốt nhiên quay đầu lại, rót rượu, nâng một chén lên cho nàng.

“Không được, Vãn Thanh không uống được”. Vãn Thanh nói nhỏ, nhìn hắn, biết rõ là hắn căn bản không mời nàng mà là đang quát.

“Không uống sẽ tiếc đấy, rượu này chính là loại thượng hạng a!” Hắn vừa nói, vừa để chén rượu sát mũi, ngửi một hơi, sau đó khẽ buông một tiếng thở dài.

Mi gian buông xuống, ánh mắt khép hờ, bộ dáng hắn say mê tự đắc, phảng phất rượu này đích thực là loại rượu ngon.

Chỉ là Vãn Thanh rõ ràng thấy ánh mắt hắn không giống như lời hắn nói. Nàng cũng không mở miệng, lẳng lặng nhìn hắn, đến tột cùng là hắn muốn làm cái gì.

Một hồi lâu sau, hắn mở mắt, vẻ mặt thô bạo, thần sắc thay đổi, tiếng nói hướng về Vãn Thanh: “Ngươi trái lại rất can đảm!”

Nàng trong lòng hơi loạn, hai tay khẽ nắm chặt, song trên mặt lại càng lạnh hơn, yên lặng theo dõi hắn: “Vãn Thanh không rõ ý tứ của Gia?”

Biết rõ còn cố giả vờ!

Phượng Cô trên mặt cười nhạt, lạnh giá: “Ngươi thông minh như vậy lẽ nào không biết ý của ta? Không cần phải khiêm nhường đến mức ấy đâu! Ngươi còn là Tài nữ của Vân Quốc mà! Tài nghệ vô song!”

“Gia quá khen! Trước mặt người, Vãn Thanh sao dám xưng danh tài nữ, thật quá hổ thẹn.” Nàng lẳng lặng nói, trên mặt bình tĩnh.

Nhưng kì thực trong lòng nàng sớm đã rối một mớ tơ vò.

Danh hiệu tài nữa kia, bản thân nàng không hề muốn.

“Miệng lưỡi thật sắc bén, mau lại đây hầu hạ ta.” Hắn hốt nhiên trong lúc nhất thời lại hòa hoãn, khóe miệng khẽ cười, tựa hồ nụ cười lạnh căm kia cùng hành động thô bạo của hắn đều là nàng hoa mắt nhìn nhầm.

Vãn Thanh không hiểu rõ hắn rốt cục muốn hành hạ nàng như thế nào, nhưng nàng cảm giác là nguy hiểm đang đến gần, nàng thật sự không muốn phải đối diện với nó.

Vẫn giữ khoảng cách với hắn, mặc dù khoảng cách này kỳ thật không có bất cứ tác dụng gì, nhưng nàng cùng cảm giác được một chút an toàn. Chợt nàng cảm nhận được chút ít cảm giác an toàn cũng hoàn toàn biến mất.

Nhưng chỉ là bất đắc dĩ, bản thân sống qua ngày, hắn cấp cho cuộc sống sung túc thật là tốt, lấy loại người lãnh khốc vô tình cá tính như hắn, nàng không cảm thấy hắn có thể tùy ý với nàng, nhưng chỉ sợ nàng không đi so với đi càng thảm nhiều lắm.

Thức thời mới là anh hùng tuấn kiệt, cái… này nàng hiểu được, vì vậy bước tới một bước, ưỡn thẳng lưng một cách chính trực, tựa hồ là chứng minh nàng cũng không sợ hãi thông thường.

Bước tới trước bàn, nàng nhẹ nhàng cầm bình rượu, cũng can đảm chiến đấu tâm lý vì hắn rót rượu.

Là rượu thượng hạng, trúc diệp thanh, nhìn rượu trong bình mà lục vàng mà rót ra chén ngọc lại trắng tuyết, sắc thái mê người, thanh lệ kiều diễm.

Tay nàng khẽ run, có vài rọt rượu suýt rớt ra bàn.

May mà ko rơi ra, không thì hắn không biết phải bắt đầu câu chuyện như thế nào

Phượng Cô cầm lấy chén rượu, tinh tế đưa lên miệng, nhưng không hề mở miệng nói lời gì.

Hắn có một thú vui, đó là người khác trước mặt hắn thất kinh, không hiểu được hắn nghĩ gì, càng sợ hãi hắn càng thích thú.

Người ta sống trên đời có thể phải đối diện với tất cả mọi chuyện, vô luận thống khổ đến mức nào, nhưng chính là sợ hãi mà không thể tỏ ra mình không sợ hãi.

Rất nhiều người quay mặt về phía nguy hiểm nhưng mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng thì dậy sống sụp đổ.

Đây mới là phương pháp hành hạ nhân tâm thượng hảo nhất. (sống không pằng chết a… T_T)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »