Thất Thân Làm Thiếp

Lượt đọc: 11533 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 53
tà phong dạ phóng (2)

❊ ❊ ❊

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh

Cuốn Phản Kháng

Tà Phong cũng hiểu được bản thân quá kích động, nhưng vừa nghĩ tới cái tên Phượng Cô đối đãi với Vãn Thanh như thế hắn không có nhịn được!

Hít một hơi sâu, hồi lâu lửa giận trong hắn mới từ từ dịu xuống.

“Vãn Thanh, ngươi rời hắn đi! Hắn là một kẻ tàn nhẫn vô tình, ngươi là một nữ tử nhu nhược đi bên hắn, ta không yên lòng!” Tà Phong vẻ mặt đau lòng nói.

“Vấn đề này, ta sẽ nghĩ lại!” Vãn Thanh gật đầu đáp. Nàng sẽ suy nghĩ chuyện rời đi này, chỉ là rời đi như thế nào mới có thể tránh sự truy đuổi của hắn, muốn cho vẹn toàn cho cả mẫu thân ở nhà.

Mấy vấn đề này, nàng đều phải chuẩn bị thật tốt-, bởi vì con người Phượng Cô -, ngay cả khi hắn không thích nàng, cũng sẽ không cho nàng chạy trốn-, bởi vì…chuyện này đối với hắn mà nói, khiến hắn mất mặt vô cùng.

“Còn nghĩ ngợi gì nữa! Nhớ nhung gì chứ, nam nhân như vậy ngươi còn lưu luyến hắn sao?” Tà Phong cho là Vãn Thanh trong lòng còn do dự nên sinh nghi nói thế.

“Ta không phải lưu luyến hắn, chỉ bất quá, rời khỏi hắn ta còn nhiều chuyện phải chuẩn bị, hắn địa vị cao, quyền lực lớn, ta phải đề phong hắn tróc nã về.”

Nàng còn chưa nói xong, Tà Phong liền cướp lời: “Nguyên lai ngươi vì điều này mà lo lắng a! Ngươi không cần phải lo lắng, chỉ cần ngươi rời khỏi hắn, ta sẽ vì người mà an bài tốt đường chạy. Hắn tuyệt đối không tìm được ngươi.”

Người này… tính hết rồi sao. Vãn Thanh trợn mặt liếc hắn: “Ta còn chưa nói hết a!”

“Sao… ngươi cứ nói.” Tà Phong hiểu được bản thân có điểm vội vàng, vì vậy ý tứ nói.

“Ta không phải chỉ có một thân một mình, ta còn cha mẹ, nếu như chọc giận Phượng Cô, khó bảo toàn rằng hắn sẽ không hạ thủ, cho nên, ta muốn chính là Phượng Cô không đến tìm ta nữa, như vậy mới là phương pháp tốt nhất.” Vãn Thanh trầm tư nói, trên tay khẽ giật nhẹ, cơn đau tràn đến.

Thân thể bị kéo theo cơn đau, cả người khẽ di động.

Tà Phong mặc dù vui đùa ầm ĩ nhưng cũng quan sát nàng kĩ lượng, thấy mặt nàng biến sắc biết là tay đau nên nhíu mày hỏi: “Rất đau sao?”

“Ưm” Vãn Thanh không giấu diếm.

“Có muốn ăn cái gì không? Thông thường ăn đồ ngon vào sẽ đỡ đau một chút.” Hắn đề nghị, chủ yếu muốn phân tán tư tưởng này, không nghĩ tới vết thương nữa.

“Ăn cái gì?” Vãn Thanh nghe xong lắc đầu, nàng không phải người hay ăn, thường ngày ăn rất ít, cũng ít đồ ăn mà nàng thích. Hơn nữa nửa đêm phải nhớ món mình thích, cũng không rõ là thích gì.

“Không thích ăn gì sao?” Tà Phong kinh ngạc hỏi, hắn rất hay ăn, luôn đii tìm đồ ăn ngon.

Trong lòng hắn quan niệm rằng ăn uống là một chuyện rất quan trọng.

Bỗng nhiên có một người lại không nghĩ ra cái mình thích ăn là gì sao.

“Không có.” Vãn Thanh thành thật nói.

Tà Phong thở dài nói: “Khó trách ngươi nhìn gầy yếu như thế, đồ ăn thích nhất mà cũng không có a!” Nói xong tựa hồ nghĩ đến điều gì liền vỗ gáy nói: “Ai nha, ta nghĩ nên tìm đồ ngọt, ngươi sẽ thích, chờ chút ta đi chuẩn bị.”

Vừa nói xong không để Vãn Thanh đáp lại, nhanh như chớp biến mất.

Còn lại Vãn Thanh đang vô cùng kinh ngạc, trong lòng thoáng cảm động, nàng khẽ mỉm cười.

Nửa canh giờ sau, tuấn nhan vui cười của hắn lại xuất hiện trước mặt nàng. Trong tay hắn dè dặt cầm một chén nhỏ, khóe miệng nở nụ cười thỏa mãn.

Vãn Thanh rất tò mò, rút cục là cái gì chứ? Hắn ca ngợi như thế. giương mắt nhìn lến, chỉ thấy chiếc chén trắng như tuyết, trong chén một mảnh đỏ tươi lóng lánh mê hoặc đầu lưỡi người.

Không thể đoán được ra món gì, trước đến giờ nàng chưa có gặp qua món ăn như thế này.

Tà Phong cố tình thần bí đưa chén trước mặt nàng: “Đẹp mắt sao?”

Vãn Thanh gật đầu: “Đẹp mắt.”

Tà Phong đắc ý nói: “Cái này không chỉ đẹp mắt mà ăn còn rất ngon nữa kia!” Vừa nói vừa cầm thìa hướng ra phía nàng.

Vãn Thanh hơi đỏ mặt, tay trái giơ ra: “Để tự ta làm tốt hơn.” Nói như thế nào thì nàng cũng là một nữ tử, để một nam nhân đút ăn, không hay cho lắm.

“Sao…” Tà Phong cũng không nói gì, đưa thìa cho nàng.

Vãn Thanh trên mặt lộ vẻ vui cười: “Là quả sơn tra ướp đường phải không, ngọt, ngon miệng lắm.”

Nàng không nghĩ tới, quả sơn tra có thể làm được như vậy, chẳng những rất ngon mà màu sắc lại còn diễm lệ, làm cho người ta thích thú.

“Đúng vậy, cái này là quả sơn tra, cách làm đơn giản, dùng sơn tra chế với mật hoa mà thành, mùi vị ngon miệng, có thể nâng cao tinh thần, dung để khai vị, không tệ chứ?” Tà Phong tranh công nói.

Nàng lại ăn thêm một miếng, bộ dạng thích thú, vẻ mặt ngây thơ liên tục gật đầu: “Mặc dù cách làm đơn giản nhưng món ăn này thật sự ngon miệng, mùi vị hảo hạng, màu sắc cũng rất đẹp, có thể gọi là món ngon nhất a.!”

“Ngon là tốt rồi, tự ta xuống bếp làm đó.” Tà Phong đắc ý nói.

“Đại hiệp Tà Phong của chúng ta không chỉ giỏi trộm đồ mà còn tài nấu nướng cũng tốt nữa.” Nàng thích thú nói.

“Đó là…” nói được nửa, mặt hắn bỗng trở nên nghiêm túc, thanh âm thấp xuống: “Có người đến, ta đi trước.” Vừa nói vừa đưa bát cho nàng, sau đó vù một cái cả người đã biến mất sau cửa sổ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »