Thất Thân Làm Thiếp

Lượt đọc: 11520 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 17
nhất tiếu mạt

❊ ❊ ❊

Thất Thân Làm Thiếp

Giữa trưa ngày hôm sau Vãn Thanh mới trở mình tỉnh dậy.

Suốt hai ngày ngủ mê mệt vừa tỉnh dậy không hiểu chuyện đang xảy ra liền hỏi Song nhi: “Chúng ta lên xe ngựa khi nào vậy, sao ta không hề hay biết gì?”

Song nhi vừa thấy nàng tỉnh lại, hai mắt dỏ hoe, từng giọt nước mắt thi nhau lăn xuống. Bởi vì Phượng Cô nói nàng bất quá chỉ ngủ một ngày vậy mà Vãn Thanh liền một lúc ngủ gân hai ngày. Song nhi bản thân không biết phải làm thé nào cho phải, muốn tìm Phượng Cô để hỏi nhưng hắn cơ bản là không để ý tới nàng. Nàng sợ tiểu thư không tỉnh lại nữa. Nàng lại tới hỏi Hồng Thư nhưng Hồng Thư cũng không biết gì nhiều nhặn hơn.

Nàng không biết nên làm gì, suy nghĩ rối loạn, khóc lóc cả ngày, vừa hay Vãn Thanh tỉnh lại nàng cũng như được hồi sinh.

“Tiểu thư, tiểu thư, người rốt cục đã tỉnh lại, nếu người không tinh lại thì Song nhi biết phải làm sao đây!!”

“Ta làm sao vậy?” Vãn Thanh hỏi.

Song nhi liền kể lại mọi việc xảy ra cho nàng nghe.

Vãn Thanh càng nghe càng sợ, nàng cũng là người biết qua chút y thuật, tuy ít dùng đến nhưng cũng đã nghe qua loại chất độc này.

Trong lòng nàng biết được loại chất độc này cực kì hiếm, người bình thường về cơ bản không thể sở hữu được nó. Một năm gàn đây loại chất độc này cực ít xuất hiện, nghe nói là trước đây một nữ tử giang hồ vi thống hận người yêu quá phong lưu nghiên cứu chế tạo ra một thoại chất độc, bề ngoài có vẻ là vô hại nhưng thực sự là thập phần nguy hiểm.

Nghe xong chuyện nàng đã hiểu vì sao bản thân lại không nhớ gì, ngủ dậy cơ thể mệt mỏi. Đầu óc hỗn loạn, lộn xộn, thật giả lẫn lộn.

Nàng nhẹ nhàng ôm Song nhi: « Ngoan nào, đừng khóc, ta chẳng phải là đã không sao rồi đúng không? »

« Huhu, Song nhi tưởng rằng,… huhu. Tiểu thư sẽ không tỉnh lại nữa…. » Song nhi vừa nói vừa khóc nức nở, âm thanh đứt quãng nghẹn ngào.

Vãn Thanh lặng im, chỉ biết ôm Song nhi chặt hơn, nàng hiểu rằng mình đã khiến cho tiểu nha đầu này sợ hãi như thế nào.

Trong lòng nàng dâng lên một niềm xúc động, chỉ có một người là lo lắng cho nàng đến vậy.

Đang lúc này, rèm cửa sổ bị một người vén lên, là Hồng thư đang ngó đầu vào dò ét, ánh mắt ban đầu kinh ngạc, rồi sau đó một tay vỗ vỗ ngực: « Ta còn tưởng rằng có chuyện đại sự gì chứ. Song nhi, ngươi thật kỳ lạ, Nhị phu nhân đã tỉnh, ngươi còn khóc cái gì. Hại ta hết hồn. »

« Tiểu thư ngủ lâu như vậy. ta thật sự lo lắng nên mới khóc, ai giống như ngươi vô tâm thế. » Song nhi ngay lập tức đấu lại với Hồng Thư, coi bộ cũng không kém cạnh.

« Ta mà vô tâm a, ngươi không có được nói ta như vậy nha. » Hồng Thư thấy Vãn Thanh đã tỉnh, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, lại ngay lập tức luôn miệng với Song nhi.

« Nào, nào, hai người cứ cãi qua cãi lại như thế làm ta đau đầu đó. » Vãn Thanh cười cười nói: « Ta thật sự là rất đói bụng, 2 người mau tìm giúp ta ít đồ ăn đi. »

Hồng Thư gặp chút khó khăn về việc này, Vãn Thanh vừa mới tỉnh lại, cần phai ăn một chút đồ dễ tiêu hóa mà lại đủ dinh dưỡng, nàng ngập ngừng nói: « Xem ra phía trước không hề thấy thôn hay khách điếm nào cả, mà chi còn một ít lương khô… »

« Xuất môn tại ngoại mà còn nghĩ đến điều đó a. Còn thứ gi ăn được hãy mang a, ta thật sự là đói bụng a, coi như là ta hiện tại là một con heo đi ( nguyên văn: trư ), đồ ăn khó ăn thế nào ta cũng có thể ăn được. « Vãn Thanh hài hước nói, nàng không muốn làm khó cho 2 nô tỳ.

Đường đi còn gian nan, nàng không thể làm khó cho 2 nàng được.

Huống hồ nàng cũng chưa thật sự là đói lắm.

« Vâng, để Hồng Thư lấy tạm đồ cho người dùng. » Hồng Thư vừa nghe vội vàng nhảy xuống xe đi lấy đồ ăn.

Trông chốc lát đã bê lên hơn mười túi đồ ăn, to có, nhỏ có, chất đống trong chỗ Vãn Thanh ngồi.

« Nhị phu nhân, người mau ăn đi. Nô tỳ giúp người gọt vỏ chút hoa quả này, đều là mới hái trên đường đi, sẽ giải khát rất mau. »

Vãn Thanh cười một tiếng rồi bắt đầu ăn, nàng ăn rt ngon miệng, trước khi ở trong phủ nàng từng ăn qua những đồ ăn này rồi, những món lần này là do Phượng Cô cố tình bảo nhà bếp làm theo mang đi, mùi vị thật háp dẫn, nàng ăn một lúc 2 đĩa thịt xào thập cẩm mới thấy đỡ cơn đói.

Nhìn bên ngoài, thời tiết rất tốt vì vậy nàng liền kéo màn che xe lên, vừa thoáng lại vừa có thể ngắm nhìn khung cảnh tươi đẹp.

Từ tháng 5, rừng cây bắt đầu thay lá xanh biết một màu, bầu trời trong xanh không một gợn mây,từng tia nắng chiếu xuống làm người cũng như trong vắt. Bên tai ríu tít tiếng chim, du dương thánh thót.

Vãn Thanh khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi sảng khoái nói: « Trong rừng không khí thật thanh khiết. »

Trước mắt Hồng thư đang đưa cho nàng một quả sơn tra.

“Trái cây mới hái, người nhất định phải ăn!”

Vãn Thanh giơ tay đón lên, vô tư cắn một miếng lớn. ai ngờ được.

Cả khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng nhăn mặt kêu lên: « Chua quá đi…. » ( như này nè >_

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »