Thất Thân Làm Thiếp

Lượt đọc: 11580 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 48
nhận (1)

❊ ❊ ❊

Thất Thân Làm Thiếp

“Đi.” Phượng Cô đột nhiên quát một tiếng.

Vãn Thanh ngẩng đầu nhìn về phía hắn, mới biết được là hắn gọi nàng.

Đang muốn đứng lên, thanh âm kiều giòn mềm nhẹ của nữ tử xinh đẹp như tiên nữ vang lên: “Phượng….. phượng ca, ở lại đây mấy ngày được không?”

Phượng Cô nghe được thanh âm của Nguyệt Nhi, như sét đánh bên tai, thân thể như bị điểm huyệt, cứng đờ đứng đấy, không chút nhúc nhích.

Bởi vì hắn quay lưng về phía Vãn Thanh,, Vãn Thanh không thấy được mặt hắn, nhưng dễ dàng đoán được, vẻ mặt của hắn bây giờ nhất định là pha trộn của đau khổ, nhớ thương cùng lưu luyến.

Chu Nguyệt nhi thấy hắn không trả lời, vì vậy lại bồi thêm một câu: “Nhiều năm không gặp, lần này nếu thuận đường, huynh ở lại đây mấy ngày đi?”

Nhất thời bầu không khí như ngừng lại, tất cả mọi người lẳng lặng chờ câu trả lời của Phượng Cô.

Không biết vì sao, Vãn Thanh nhất định biết, Phượng Cô chắn chắn sẽ ở lại -.

Quả nhiên nàng đoán không sai, Phượng Cô nhanh chóng đáp: “Được.”

Nàng cúi đầu, không dây dưa lâu với hắn.

Không cần ngẩng đầu nhìn, Vãn Thanh cũng có thể tưởng tượng ra, Chu Nguyệt nhi giờ phút này trong mắt đang lóe lên một tia đắc ý -.

Nàng vẫn như trước cười nhạt lơ đãng, cầm đũa gắp miếng thịt vịt, chăm chú thưởng thức mùi vị. Như thể những chuyện vừa xảy ra không chút liên quan đến nàng.

Vốn dĩ chuyện nàng đi hay ở, tất cả đều là dựa vào một câu nói của người khác, nếu nhân gia quyết định để lại, nàng sẽ hảo hảo mà lấp đầy bụng của mình.

Tà Phong ngồi cạnh nhìn nàng bằng ánh mắt nghi hoặc, nhất định là nghĩ không ra, vì sao vào lúc này, nàng có thể như thế lạnh nhạt bình tĩnh đối diện mọi chuyện.

Đúng vậy, Tà Phong nhất định không rõ vì sao lòng dạ Vãn Thanh lại rộng lượng vậy, có thể trơ mắt nhìn Phượng Cô liếc mắt đưa tình với người cũ (có tý chém ). Bất quá, hắn lại thấy vui vẻ, bởi vì, lòng dạ Vãn Thanh rộng rãi phóng khoáng như vậy, hắn mới thích nàng, còn nữa, nàng không cần Phượng Cô, hắn càng cao hứng không thôi.

Kỳ thật, trời mới biết, lòng dạ Vãn Thanh không liên quan ở đây, chỉ là nàng biết, có bực tức cũng chả giải quyết được vấn đề gì, chỉ khiến bản thân ấm ức không vui, đã như vậy, chi bằng coi như chẳng có gì là xong.

Nhân sinh khổ đoản (cuộc đời ngắn ngủi), không biết vui vẻ mà sống cũng thôi đi, tội gì phải đâm đầu vào phiền não!

Phượng Cô xoay người ngồi xuống, thấy Vãn Thanh hoàn toàn không thèm để ý, trong lòng mơ hồ tức giận, mặc dù hắn không thích nàng, nhưng hắn là phu quân của nàng, nàng cần phải coi hắn là trời, lấy hắn làm trung tâm, vậy mà nàng dĩ nhiên coi như không có việc gì, dửng dưng ngồi đó!!

“Đi lấy cơm.” Hắn lạnh lùng nói.

“Ta lấy cơm cho huynh!” Chu Nguyệt nhi ôn nhu nói.

Phượng Cô lạnh lùng đáp: “Không cần ngươi đi, chuyện thấp hèn như vậy, chỉ có nàng mới xứng đáng làm!” Nói xong chỉ vào Vãn Thanh.

Biết là hắn cố ý làm khó dễ, dù không nói đi cùng hắn có nhiều thị nữ như vậy, nhất định Mộ Dung sơn trang, cũng không thiếu người lấy cơm. Nhưng lại dùng tới hai chữ thấp hèn, rõ ràng muốn làm nhục nàng. Nàng dìm lửa giận trong lòng, vì nàng biết, giờ phút này không thể bực tức, không thể phát hỏa, con người Phượng Cô, nếu chọc hắn nổi giận, chỉ sợ sau nàng sẽ khó sống. Hít một hơi thật sâu, đè cơn giận xuống, từ từ nén đến cõi lòng sâu nhất.

Rồi Vãn Thanh ngẩng đầu cười trong suốt, bình thản đứng lên, xoay người cầm bát trong tay nô tỳ, đi lấy cơm.

Vãn Thanh bên này tuy không phát hỏa, nhưng Tà Phong ngồi bên kia thì tức muốn đầy cả bụng, hắn nhìn thấy Vãn Thanh bị Phượng Cô khó dễ làm nhục như vậy, chỉ hận không thể đánh Phượng Cô một chưởng, vì Vãn Thanh giải nạn.

Nhưng hắn chưa mất đi lý trí, vẫn còn khả năng phân tích tình huống, biết lúc này không thể hành động theo cảm tính. Dù sao cũng là việc nhà người ta, hắn nhúng tay, sẽ chỉ làm Vãn Thanh càng khó xử -.

Nhưng hắn không đè được cơn giận, nhìn Vãn Thanh chịu sự hành hạ của tên độc ác này, hắn liền cảm giác được trong lòng khó chịu không thôi.

Đặt bát cơm trước mặt hắn, Vãn Thanh nhẹ nhàng cười một tiếng: “Gia nhanh ăn đi! Đồ ăn của Mộ Dung sơn trang rất ngon! Sau này còn phải bôn ba vất vả nhiều, nên ăn nhiều một chút!”

Nói xong ngồi xuống cầm lấy đôi đũa, bắt đầu ăn, như thể đó là chuyện rất bình thường, ngược lại những người chứng kiến thì cảm thấy không bình thường chút nào.

Nàng khẽ cúi đầu nhìn một lượt, nhưng trong lòng cười tà ác: các ngươi muốn nhìn chuyện cười của ta, ta cho các ngươi nhìn đến chán thì thôi.

Ngẩng đầu cười một tiếng: “Mọi người ăn đi! Tại sao lại không ăn vậy! Khiến cho ta cũng thấy hổ thẹn!!”

“Ngươi nói như vậy rất không nên! Tuy trước khi thành hôn Phượng thiếu phu nhân gặp chuyện không may, nhưng không phải là nàng nguyện ý! Có cô gái nào muốn trước ngày thành thân bị **?!! Tốt xấu gì phượng Thiếu phu nhân cũng xuất thân nhà quan, cũng là danh môn nữ tử, tại sao ngươi lại dùng hai chữ thấp hèn!” Chu Nguyệt nhi hơi giận nói với Phượng Cô, ra vẻ chủ trì công đạo giùm Vãn Thanh.

Xem ra, Nguyệt Nhi là một thiên lương nữ tử cơ đấy.

Nhưng Vãn Thanh không phải người ngu, nàng đã làm cho mọi chuyện bình ổn, Nguyệt Nhi còn cố tình khơi lên, tựa hồ như sợ người khác không biết chuyện nàng bị cưỡng gian trước ngày xuất giá. (thế là bắn súng vào mặt hồ đang yên ả ah??)

Vừa mới khó khăn đè xuống sự tức giận, Chu Nguyệt nhi lại muốn xới lên, còn nói khó nghe như vậy, ra vẻ là muốn giúp nàng, thật ra là muốn nàng không thể toàn thấy bước ra khỏi Mộ Dung sơn trang. Cuối cùng đoạn thời gian khuất nhục trong lòng nàng trào ra.

Trong nháy mắt, vẻ trong trẻo trong mắt nàng biến mất, đôi mắt biến lạnh, ngẩng đầu lên nói: “Không nhọc Mộ Dung phu nhân nói nhiều! Cái…này không có người đối chất, trắng hay đen không ai nói được, người khác đối đãi với Thượng Quan Vãn Thanh ta như thế nào, ta không quan tâm, chỉ cần chính mình biết bản thân không thấp hèn là được!!”

Nàng nói xong, giống như chưa nguôi cơn giận, nói tiếp: “Không giống một số người, miệng nam mô bụng một bồ dao găm, người như vậy, dù cho người xung quanh nói tốt thế nào, vĩnh viễn là đen như mực -!!”

Chợt Phượng Cô quát lớn: “Nói bừa, còn không hướng Nguyệt nhi xin lỗi! Người ta có lòng nói tốt cho ngươi, ngươi lại tỏ thái độ như vậy!!”

Vãn Thanh không để ý tới, chỉ lạnh lùng nhìn qua gương mặt đang trưng ra vẻ mặt tốt đẹp của Nguyệt Nhi, lạnh lùng cười một tiếng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »