Công Chúa Thành Vương Phi

Lượt đọc: 5701 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »
Chương 130
-2: phu thê ngọt ngào trong thư phòng, lung nguyệt ra mặt giúp tiểu mã (2)

❊ ❊ ❊

Chợt nghe tiếng thông báo của gã sai vặt ở ngoài cửa, có quan viên cầu kiến.

Biết Bùi Nguyên Tu còn phải bàn chính sự, Lung Nguyệt nhún người một cái, bước ra ngoài từ cánh cửa bên hông, trở về Bích Thương viện.

Vào tới chái hiên rồi, nàng bảo Tẩy Bích đi nghỉ, sau đó gọi đám người Hoán Ngọc tới, hỏi bọn họ xem giữa nàng ta và Lưu Hải có gì đó kỳ lạ hay không, tại sao nàng ta vừa gặp hắn mà đã tránh như tránh tà vậy.

Hoán Ngọc cười nói một hồi, kể lại chuyện trên đường trở về Bắc Cương, Tẩy Bích bị dọa ngất. Lung Nguyệt nghe xong liền nở nụ cười, nói, “Hóa ra là oan gia, nhưng mà sao ta lại không biết có chuyện này?”

Hoán Ngọc đáp, “Mấy hôm đó, chủ tử bị ốm, Vương gia coi người như bảo bối, bọn nô tỳ nào có cơ hội để kể cho người nghe chứ!”

Lung Nguyệt gật đầu, kể cho đám người Hoán Ngọc nghe về chuyện xảy ra ngày hôm nay ở bên ngoài thư phòng. Bọn họ cười tới mức chảy cả nước mắt, suýt nữa là bật ngửa xuống đất, “Quả thực là một đôi oan gia mà!”

Trong một ngày này, đám người Hoán Ngọc vừa thấy Tẩy Bích liền nhịn không được mà muốn cười một trận.

Rốt cuộc thì Tẩy Bích cũng chịu không nổi, bĩu môi với Lung Nguyệt. Không cần nghĩ cũng biết, nhất định là chủ tử đã kể chuyện xấu ngày hôm nay của nàng ta cho đám nha đầu kia nghe, được dịp chê cười rồi.

Lại nói tới chuyện ở bên ngoài thư phòng.

Bùi Nguyên Tu đuổi khéo viên quan kia đi, sau đó gọi Tiểu Mã tiên sinh và Bùi Tiểu vào trong, nói, “Bùi Tiểu, nói với binh sĩ đang đi tuần rằng không cần để ý tới sân viện ở góc phố Nam nữa!”

"Dạ!" Bùi Tiểu hiếm khi trả lời dứt khoát thế này.

"Khoan đã... Vương gia...” Tiểu Mã tiên sinh nghe xong, do dự đứng lên, “Vương gia, Mạt Nương chỉ là một nữ tử, lại sống một mình ở trong viện... Chuyện này, sợ là không được ổn lắm!”

"Có gì không ổn?" Bùi Nguyên Tu nhíu mày.

"Tàn dư của phản vương vừa được diệt trừ, sợ rằng còn có những con cá chưa sa lưới...”

Không đợi Tiểu Mã tiên sinh nói xong, Bùi Nguyên Tu đã xua tay, “Nàng ta cùng lắm chỉ là thiếp trong phủ quan lúc trước, bây giờ lại thay đổi thân phận, có mấy ai sẽ chú ý?”

"Nhưng nàng ấy mở cửa lập nhà...” Tiểu Mã tiên sinh lại nói.

"Ngay cả bản thân nàng ta cũng chẳng thấy không ổn, ngươi gấp cái gì?” Thấy Bùi Nguyên Tu nhíu mày căng thẳng, Bùi Tiểu biết gia của mình sắp nổi giận. Gia đã hạ quyết định, không muốn nhiều lời thêm. Bùi Tiểu lên tiếng, "Nếu như nàng ta tự thấy mình là nữ nhân, mở cửa lập nhà sẽ không ổn, tại sao nàng ta lại cự tuyệt lời cầu hôn của Tiểu Mã tiên sinh?”

"Có thể là vì...”

Tiểu Mã tiên sinh còn định nói thêm, Bùi Nguyên Tu đã cắt ngang, “Đây là chủ ý của Vương phi, không phải hôm nay ngươi tới trước mặt Vương phi cầu xin à?”

"Đúng vậy!" Tiểu Mã tiên sinh nghe vậy, ánh mắt liền trở nên sáng ngời. Vương gia nói thể, xem ra cũng không phải là phủi tay mặc kệ.

"Ừ! Vậy là ngươi hiểu rồi đấy, đừng tìm gặp Trầm Mạt Nương nữa, qua một thời gian, nàng ta sẽ tự khắc tới tìm ngươi.”

"Khoan đã... Ý của Vương phi là...” Dù sao thì Tiểu Mã tiên sinh cũng là người chuyên hiến kế, bày mưu, Bùi Nguyên Tu không nói rõ ra hết, hắn cũng tự hiểu được bảy tám phần.

"Được rồi, các ngươi lui xuống đi!"

Bùi Nguyên Tu giao việc xong xuôi, định bảo bọn họ lui, nào ngờ Bùi Tiểu lại nói, “Nếu đã như thế, không bằng chúng ta thêm một trận lửa, tìm vài người, bảo họ giả dạng lưu manh đi gây sự? Như thế thì chẳng phải Tiểu Mã tiên sinh sẽ sớm ngày ôm được mỹ nhân về tay sao?”

"Con khỉ con nhà ngươi!” Bùi Nguyên Tu nghe xong, vừa mắng vừa cười.

Tiểu Mã tiên sinh vội vàng xua tay, nói, "Không ổn, không ổn! Mạt Nương là người thông tuệ, như vậy giả lắm, nàng ấy sẽ nhìn ra, vẫn là thuận theo tự nhiên đi! Chỉ là... nếu như vậy sẽ khiến nàng ấy búi tóc, chuyển tới am ni cô mất!”

"Nàng ta sẽ làm vậy sao?" Bùi Nguyên Tu hỏi lại.

"Chuyện này..," Tiểu Mã tiên sinh có hơi dao động. Với trí tuệ của Trầm Mạt Nương, nàng ta tuyệt đối sẽ không.

Bảo Tiểu Mã tiên sinh và Bùi Tiểu lui xuống, xử lý thêm mấy phần công văn, đọc tin tức được đưa tới một hồi, Bùi Nguyên Tu mới thong thả, ung dung trở về Bích Thương viện.

Hắn chỉ thấy Lung Nguyệt đang cắt cái gì đó ở dưới chái hiên, bước lại gần mới nhìn rõ, hóa ra nàng đang cắt may y phục.

Ngó qua kích cỡ, thì ra là y phục may cho mình.

Bùi Nguyên Tu vui vẻ trong lòng, nhắc đi nhắc lại, “Trời nóng quá, cử động một cái liền đổ mồ hôi đầy người, đợi mấy tháng nữa, thời tiết mát mẻ hãy làm cũng không muộn, đâu phải không mặc.”

"Có đâu mà mặc!” Lung Nguyệt nhìn Bùi Nguyên Tu, ánh mắt lộ vẻ đau lòng.

Trước khi thành thân, dựa theo phong tục của Đại Chiêu, tân nương sẽ dựa theo kích cỡ mà may cho phu quân của mình hai bộ y phục. Lung Nguyệt may theo bốn mùa, mỗi quý (ba tháng) sẽ may hai bộ cho Bùi Nguyên Tu.

Từ khi thành thân tới mấy tháng nay, nội y và trung y của Bùi Nguyên Tu đều do Lung Nguyệt may cho.

Ba ngày mưa mùa hạ đã qua, hôm nay trời quang đãng, sợ đồ bằng tơ lụa bị ẩm ướt, sờn màu, Hoán Ngọc và Địch Thúy liền lấy y phục trong rương ra hong khô.

Khi phơi y phục lên, Lung Nguyệt mới hiểu. Trước khi thành thân, phần lớn nội y, trung y của Bùi Nguyên Tu đều là vải bông, nhưng lại không phải là thứ vải mịn. Loại vải bông này thấm hút mồ hôi, rất bền, mặc vào lúc hành quân đánh giặc sẽ rất tiện. Thế nhưng, số lượng y phục nhiều như vậy, chỉ sợ ngày thường, phu quân của nàng cũng mặc đồ may bằng thứ vải ấy.

Chất liệu may áo của người cổ đại, dựa theo thân phận sẽ chia thành Tam Lục Cửu Đẳng. Do đó, “Tuân Tử Đại lược” có câu, "Người tài đức xưa, bần tiện vì áo vải, nghèo túng vì vô học.”

Mà lúc trước, Bùi Nguyên Tu là đích công tử của Bùi gia – Bùi Tướng quân, bây giờ đã thành Tĩnh Bắc vương...

Ngẫm lại, lúc nàng tới vương phủ, người hầu bên trong ít đến đáng thương, ngay cả một nha hoàn cẩn thận cũng không có. Việc ăn, mặc, ở, đi lại của phu quân nàng hoàn toàn dựa vào sự sắp xếp, quản lý của hai huynh đệ Bùi Đại, Bùi Tiểu...

Lung Nguyệt nhịn không được, sống mũi cay cay.

Bùi Nguyên Tu không có cha mẹ, mười mấy năm qua đã sống thế nào!

Đau lòng, khổ sở.

Lung Nguyệt lệnh cho Hoán Ngọc lấy hai cuộn lụa tơ tằm trong của hồi môn của mình, sau đó, nàng ngồi dưới chái hiên, cắt may một bộ trung y cho Bùi Nguyên Tu.

Thấy thê tử ngẩng đầu nhìn mình, hai mắt ửng đỏ, Bùi Nguyên Tu mới nhìn qua hai bộ trung y làm bằng vải bông ở bên cạnh, cười gượng hai tiếng, nói, “Tơ lụa trong rắn chắc như vải bông, lúc hành quân đánh giặc, giao đấu sẽ rất phiền toái. Hơn nữa, ta da dày thịt béo, mặc không khéo sẽ khiến chúng bị hỏng mất...”

Nói xong, hắn vuốt ve mái tóc Lung Nguyệt. Thê tử đau lòng vì hắn, trong lòng hắn lại cực kỳ bình tĩnh, không nói câu nào, chỉ ngồi yên tĩnh ở một bên, vừa uống trà, vừa nhìn thê tử vì mình mà bận rộn

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »