Công Chúa Thành Vương Phi

Lượt đọc: 5705 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »
Chương 147
lung nguyệt có thai hai tháng – bùi vương gia mắc hội chứng làm cha

❊ ❊ ❊

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Quốc Vương Kim quốc vì chuyện của Trác Nhã Công chúa mà gửi thư thần phục Đại Chiêu, kết thúc bằng việc hàng năm đều phải tiến cống.

Nữ nhi Lưu Tú Nhi của Lưu ma ma rốt cuộc cũng không tìm thấy.

Một tháng sau, Tĩnh Bắc Vương phủ cho mời lang y vào bắt mạch cho Vương phi, chẩn đoán chính xác Tĩnh Bắc Vương phi đã có thai hai tháng. (MTLTH.dđlqđ)

Tuy nói đã biết tiểu thê tử hẳn là có thai, thế nhưng được lang y thông báo có hỉ, biểu hiện của Bùi Nguyên Tu có chút….

Ách, trong mắt của Lung Nguyệt nhìn thì có vẻ như hắn đã biến thành ngốc tử, dĩ nhiên còn có chút lo lắng và nóng nảy, nói chính xác thì có vẻ giống như mắc hội chứng làm cha.

Bùi Nguyên Tu nuốt một ngụm nước bọt, nhìn chằm chằm lang y: “Thật sao?”

“Chuyện này….” Lang y bị nhìn mà sợ hãi, quả nhiên lại run rẩy vươn tay ra bắt mạch lại cho Vương phi: “ Mạch tượng lưu loát, trơn tru tựa như tiếng trân châu lăm trong khay ngọc.”

“Ngươi chỉ cần nói có phải hỉ mạch hay không?” Bùi Nguyên Tu không để ý đến mấy từ ngữ chuyên môn của y dược, hắn chỉ cần một đáp án duy nhất.

“Đúng, đúng, đúng là hỉ mạch.” Lang y vội vàng gật đầu trả lời.

“Ha ha! Tốt! Tốt! Thưởng! Tất cả đều có thưởng!” Bùi Nguyên Tu đột nhiên cười to, không chỉ một mình lang y mà tất cả mọi người trong phòng đều bị giọng cười của hắn làm cho giật mình: “ Bùi Tiểu, truyền lời ta nói, hai tháng tới mọi người trong phủ đều được tăng thêm hai lượng bạc.”

“Ai ai, Bùi Tiểu thay mặt mọi người cảm tạ Vương gia ban thưởng! Chúc mừng Vương gia được làm cha!” Bùi Tiểu khom người, mặt mày cười tíu tít.

Mọi người cũng đồng nhất với Bùi Tiểu: “ Chúc mừng Vương gia! Chúc mừng Vương gia!”

Bùi Nguyên Tu mừng rỡ, khoát khoát tay ý nói lui xuống. Rồi sau đó cười khúc khích lôi kéo tay Lung Nguyệt, nhắc đi nhắc lại: “ Cửu nhi, Cửu nhi, ta lên làm cha, nàng đã có thai! Ha ha…”

Bàn tay xoa xoa nhẹ vùng bụng vẫn còn bằng phẳng của Lung Nguyệt, cực kỳ cẩn thận hết xoa lại sờ, thật giống như đang sờ trân bảo.

Hắn nói thầm: “ Ăn uống chớ tham lạnh, cua cũng không được ăn nữa. Lang y đã nói rồi, thức ăn có tính hàn có hại với thai nhi, nhẫn mấy tháng này là ổn rồi. Hồng dại trên núi kia cũng không được ăn, hồng trong vườn cũng không được phép đụng đến. Nếu nàng thèm chua, cứ sai người đi mua ô mai về. Cũng không được leo leo trèo trèo nữa, mấy dây nho cùng giàn bầu của nàng, ta sẽ cho người chăm sóc cẩn thận. Đi bộ trong hoa viên phải bảo Hoán Ngọc đỡ, nếu như có chuyện phải xuất phủ, phải nói với ta một tiếng, ta cùng nàng đi dạo bên ngoài. Đi bộ nhớ phải đi chậm, không được khom lưng, vươn tay, cẩn thận….”

Nói tóm lại, chỉ cần nàng ăn với ngủ trong khoảng thời gian này là được. (MTLTH.dđlqđ)

Lung Nguyệt nghe giọng nói trầm thấp từ tính của hắn niệm bên tai, hai mắt không chống đỡ được cứ sụp xuống dần, mơ mơ màng màng cọ cọ vào ngực hắn.

Đợi Bùi Nguyên Tu nhắc nhở xong xuôi, nhìn mèo con ngủ say trong lòng mình, nhất thời dở khóc dở cười.

Hắn dịu dàng đỡ nàng nằm lên giường, phân phó Hoán Ngọc canh chừng. Hắn nhanh chóng đi thư phòng xử lý công vụ, đợi đến khi nàng tỉnh lại hắn lại quay lại bồi nàng.

Tính toán hết mọi việc trong đầu, hắn mặt mày rạng rỡ ra khỏi phòng.

Vừa bước vào cửa viện, tiên sinh cùng thân vệ phàm gặp được hắn đều tiến lên chúc mừng.

Bùi Nguyên Tu hào hừng gật đầu, sai nhà bếp tăng thêm món ăn trưa cho mọi người trong phủ.

Buổi tối, tiểu Mã tiên sinh được Vương gia thưởng bạc, vui vui vẻ vẻ về nhà. Trong lòng âm thầm tính toán, xuân cũng đã đến, hắn sẽ mua cho Mạt Nương nhà hắn hai kiện y phục và một số trang sức. Nhìn Vương phi được Vương gia cưng chiều mà càng ngày càng xinh đẹp yêu kiều, lại nhìn nương tử mình, thật là quá mức giản dị.

Vào cửa nhà, hắn nói suy nghĩ của mình cho Thẩm Mạt Nương. Nhưng không ngờ nàng không có chút vui mừng nào, chỉ thản nhiên nói: “ Tuy nói người ba phần diện mạo, bảy phần ăn mặc. Nhưng khí chất phú quý trời sinh dù trâm gỗ mộc mạc, quần áo giản dị cũng không che dấu được. Nếu không dù có trâm ngọc áo gấm cũng không có chút gì gọi là thư hương thanh tú.”

Tiểu Mã tiên sinh nghe xong, sờ sờ mũi một cái, lại nói: “ Vương phi có tin vui, ngày mai nàng nhớ đến Vương phủ chúc mừng Vương phi.”

Thẩm MạtNnương nghe, hơi dừng lại một chút rồi mới gật đầu: “Đây là việc phải làm, không thể thất lễ.”

“Đúng.” Tiểu Mã tiên sinh cười nói: “Mạt Nương nàng không biết, hôm nay Vương gia biết Vương phi có hỉ, bộ dáng vui sướng này khác hẳn ngày thường. Đúng là khó có được một lần Vương gia vui mừng như vậy.”

“Đây là điều tất nhiên. Tuổi Vương gia cũng không nhỏ, bây giờ mới được lên làm cha.” Thẩm Mạt Nương cười nhạt: “Vương phi gả cho Vương gia cũng đã một năm mới có thai, cũng có chút chậm.”

Tiểu Mã tiên sinh nghe vậy, cười nhẹ một tiếng, không đáp lại, tuổi hắn cũng đâu còn nhỏ nữa, cũng muốn có một đứa bé.

Hôm sau, Thẩm Mạt Nương thu thập một chút, cùng tiểu Mã tiên sinh vào Vương phủ, trên đường gặp được Lục phu nhân đỡ nương tử Tranh Nương của Mạnh Thạch cũng muốn vào Tĩnh Bắc Vương phủ. (MTLTH.dđlqđ)

Tiểu Mã tiên sinh chắp tay thi lễ, Thẩm Mạt Nương chỉ khẽ gật đầu vuốt cằm, không muốn có giao tiếp cao sâu gì.

Lục phu nhân cùng Tranh Nương thấy Thẩm Mạt Nương cao ngạo, cũng chỉ hơi gật đầu.

Tranh Nương có thai, đi rất chậm rãi, liền để cho Mạt Nương cùng tiểu Mã tiên sinh đi trước.

Vừa đi không xa, Thẩm Mạt Nương mới nhẹ nhàng lên tiếng: “ Mạnh gia nương tử ngươi có mang, thân thể Vương phi hiện tại cũng không tiện, chính là lúc thai nhi đang yếu ớt nhất, nhớ nên cẩn thận đó! Nếu muốn lấy lòng thì thôi bỏ đi.”

“Ngươi!” Tranh Nương giận đến tái mặt.

Mà lúc này, Thẩm Mạt Nương đã đi theo Tiểu Mã tiên sinh đi cách một quãng xa.

“Thôi nào, muội đang có thai, so đo với nàng ta cái gì? Tính tình nàng ta chính là có chút thanh cao thế đó.” Lục phu nhân khuyên nhủ.

“Những điều nay tất nhiên muội biết, nhưng là…. Lục gia tẩu, tẩu xem đi, nàng ta lại đi lấy thủ đoạn tiểu thiếp tranh thủ tình cảm trong hậu viện để đối phó với muội, muội…” Tranh Nương nghẹn lời, hai thị thiếp trong nhà mẹ đẻ nàng cũng vậy, suốt ngày ăn chua uống giấm của nhau.

“Nào nào, muội cũng không phải không biết ban đầu nàng ta là….” Lời đến đây, Lục phu nhân cũng không tiện nói nữa, nàng là một người phúc hậu, tất nhiên không muốn đề cập đến quá khứ của người khác.

Tranh Nương bĩu môi một cái, nhẹ giọng hỏi: “Vậy chúng ta có đi nữa không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »