Thời gian cập nhật: 17-04-2012
Sở Dao đã tỉnh, Hứa Nặc tự nhiên cũng yên tâm. Hứa Nặc không nhận ra Sở Dao đã có chút khác biệt so với ngày thường, cô trở nên trầm lặng hơn hẳn. Không còn nhảy nhót tung tăng như trước, mà chỉ lặng lẽ ở bên cạnh Hứa Nặc.
"Nặc, anh có yêu em không?" Sở Dao ngả vào lòng Hứa Nặc, bàn tay móc lấy cổ anh, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
"Đồ ngốc." Hứa Nặc cười nói. Câu hỏi này của Sở Dao thật sự quá dư thừa. Anh không yêu cô ư? Chẳng lẽ cô không cảm nhận được tình yêu của anh sao?
"Nói đi mà! Anh có yêu em không? Em muốn tận tai nghe anh nói." Sở Dao lắc lắc cổ Hứa Nặc, làm nũng.
Dáng vẻ của Sở Dao đẹp đến mê người, đôi môi đỏ mọng cứ lượn lờ trước mắt Hứa Nặc. Làn da mịn màng không ngừng kích thích sự kiên nhẫn của anh. Chứng kiến cảnh tượng động lòng này, Hứa Nặc cảm thấy ngọn lửa trong lòng đang cháy hừng hực.
Dường như có một luồng sức mạnh muốn thoát ra khỏi cơ thể, khiến anh cảm thấy tràn trề năng lượng. Hứa Nặc thấy hơi lạ, trước đây khi ở bên Sở Dao, chưa từng có tình trạng này xảy ra. Dạo này rốt cuộc là bị làm sao vậy?
"Yêu, đương nhiên là yêu rồi." Hứa Nặc đè lên người Sở Dao, dịu dàng nói.
Khẽ hôn lên đôi môi đỏ, Hứa Nặc tự tay cởi bỏ lớp áo mỏng trên người Sở Dao. Dù đã vô số lần thẳng thắn đối mặt, Hứa Nặc vẫn không thể kháng cự lại cô.
Ngọn lửa trong cơ thể ngày càng bùng cháy. Hứa Nặc nuốt nước bọt. Hôm nay Sở Dao chủ động hơn hẳn ngày thường, đôi bàn tay mềm mại không ngừng vuốt ve khắp người anh.
"Nặc, yêu em đi, được không?" Sở Dao khẽ mở đôi môi đỏ, ánh mắt mơ màng, chờ đợi được hái lượm.
Hứa Nặc gật đầu, anh cũng đã sớm không thể kiềm chế được nữa. Cảm giác như bị lửa thiêu đốt thật không dễ chịu chút nào, dục vọng của Hứa Nặc mãnh liệt hơn hẳn mọi khi. Anh không biết nguyên nhân nằm ở đâu, liền cúi xuống hôn lấy Sở Dao.
Một luồng sương đen từ trong cơ thể Sở Dao chậm rãi chảy ra rồi tiến vào cơ thể Hứa Nặc. Hai điểm sau lưng Hứa Nặc lúc ẩn lúc hiện, như thể không tồn tại.
Sau màn mây mưa, Hứa Nặc đẫm mồ hôi ôm lấy Sở Dao. Không biết hôm nay bị làm sao, dục vọng đối với Sở Dao lại đặc biệt mãnh liệt, cơ thể dường như không còn nằm trong tầm kiểm soát của chính mình.
Vừa rồi, Hứa Nặc giống như một loài cỏ khô lâu ngày gặp mưa, vừa thấy giọt nước liền không ngừng hút lấy, không ngừng hấp thụ.
"Nặc." Sở Dao nằm trong lòng Hứa Nặc, khẽ gọi. Nụ cười hạnh phúc nở trên môi, ngón tay cô cứ vẽ những vòng tròn trên ngực anh.
Hứa Nặc nghe vậy liền ôm chặt lấy Sở Dao, nói: "Dao Dao, sau này anh nhất định sẽ không để em bị thương nữa."
"Vâng." Sở Dao mỉm cười đáp. Hứa Nặc muốn bảo vệ cô, cô sẽ ngoan ngoãn ở sau lưng anh, không để anh phải lo lắng nữa.
"Dũ Tuyết, cơ thể cô đã ổn chưa?" Hứa Nặc hỏi, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng. Hai ngày nay anh bận chăm sóc Sở Dao nên đã lơ là Dũ Tuyết.
Dũ Tuyết đã cứu Sở Dao, Hứa Nặc thật lòng cảm kích cô. Nhưng vì Sở Dao mà Dũ Tuyết đã dùng hết sức lực của mình, liệu điều này có ảnh hưởng gì đến cô không?
"Không sao cả." Dũ Tuyết cười nói. Bề ngoài tỏ ra bình thản, nhưng trong lòng cô đang rất khó xử. Sức mạnh vì cứu Sở Dao mà cạn kiệt, bây giờ Dũ Tuyết chẳng khác gì người bình thường.
Nếu có ai tập kích Hứa Nặc, cô sẽ không thể giúp được gì. Dũ Tuyết tránh ánh mắt của Hứa Nặc, sợ bị anh nhìn ra điều gì đó.
Thế nhưng Hứa Nặc đang trong cơn phấn khích, hoàn toàn không để ý đến sự bất thường của Dũ Tuyết. Hiện tại, anh cảm thấy tràn trề sinh lực, sức mạnh dường như lại có bước tiến mới, chỉ cần một cú bật người là có thể bay cao.
"Dũ Tuyết, thanh kiếm của cô, tôi trả lại cho cô đây." Hứa Nặc biến ảo ra "Hư Huyễn" rồi giao cho Dũ Tuyết.
Dũ Tuyết nhận lấy Hư Huyễn, nó liền biến mất trong lòng bàn tay cô. Dũ Tuyết không nói gì thêm. Ban đầu đưa Hư Huyễn cho Hứa Nặc là vì muốn bảo vệ anh, nhưng giờ anh đã không cần nữa thì tự nhiên cô nhận lại. Chẳng còn tác dụng gì cả.
Ánh mắt Dũ Tuyết thoáng chút thất vọng. Bây giờ cô không thể giúp được Hứa Nặc bất cứ điều gì, ngay cả Hư Huyễn anh cũng không dùng tới nữa. Chẳng lẽ đây là định mệnh của cô sao? Trở thành một kẻ phàm trần? Một kẻ vô dụng?
---❊ ❖ ❊---
"Đội trưởng Cao, ông có ý gì đây?" Một giọng nói khó chịu vang lên, vẻ tức giận khiến người ta không khỏi e dè.
"Ông Yamada, xin hãy thứ lỗi cho sự thất lễ của chúng tôi. Chúng tôi cũng chỉ làm việc theo quy tắc, thi hành công vụ mà thôi." Đội trưởng Cao bình thản, nét mặt không chút gợn sóng. Anh chẳng hề sợ lũ quỷ Nhật này.
"Đội trưởng Cao, chẳng lẽ không thể nể mặt tôi một chút sao? Thả mấy người anh em của tôi ra?" Yamada Hùng Nhất hạ thấp thân phận. Cần phải biết rằng đây không phải ở Nhật Bản, mà là ở Hoa Hạ, nơi này phải do người Hoa Hạ quyết định.
Yamada Hùng Nhất, thành viên cốt cán của Yamaguchi-gumi, lần này đến Hoa Hạ là để tìm kiếm bí mật về "Kẹo".
"Ông Yamada, không phải tôi không nể mặt ông, mà là mấy người anh em của ông làm càn quá rồi." Đội trưởng Cao lộ vẻ khó xử, rồi nói với Yamada Hùng Nhất: "Ông Yamada, sự việc lần này ảnh hưởng quá lớn. Nếu là người khác thì còn dễ nói, nhưng đám người của ông lại đắc tội với đại tiểu thư nhà họ Tiêu. Cấp trên đã chỉ thị phải xử lý nghiêm minh. Tôi chỉ là một đội trưởng đồn cảnh sát nhỏ bé, không giúp được gì nhiều cho ông đâu. Xin lỗi nhé."
Đội trưởng Cao tỏ vẻ áy náy. Không phải anh không muốn giúp, mà là thực sự không thể giúp được! Tất nhiên, dù có giúp được, anh cũng chưa chắc đã làm.
Đội trưởng Cao thầm cười trong lòng. Lần này lũ quỷ Nhật kia có khổ sở rồi, dù không làm chết bọn chúng thì cũng phải chiêu đãi thật tốt, như thế mới xứng với truyền thống tốt đẹp của Hoa Hạ, các ông nói xem có phải không?
Yamada Hùng Nhất tức giận quát đám người đang cúi gằm mặt kia: "Mấy thằng ngu các người, nhìn thấy đàn bà là không chịu nổi nữa à? Quên mục đích chúng ta đến Hoa Hạ rồi sao?"
"Xin lỗi, ông Yamada." Mấy tên kia cúi đầu nhận lỗi. Tuy bình thường chúng rất bất mãn với sự hống hách của Yamada Hùng Nhất, nhưng lần này quả thực là do chúng sai trước, cúi đầu cũng là lẽ đương nhiên.
Yamada Hùng Nhất không nổi giận với bọn chúng vì tất cả đều là người do thủ lĩnh Yamaguchi-gumi phái tới. Tuy chúng nghe lệnh hắn, nhưng địa vị thực tế cũng ngang ngửa hắn. Nếu là thuộc hạ của chính hắn phạm sai lầm kiểu này, hắn đã sớm tiễn chúng đi gặp Diêm Vương rồi.
Còn để hắn phải ở đây cầu xin cho chúng ư? Nằm mơ đi!
Đội trưởng Cao đứng bên cạnh thấy khó hiểu, anh không biết tiếng Nhật nên không hiểu Yamada Hùng Nhất đang nói gì. Nhưng nói gì không quan trọng, quan trọng là lần này đã khiến lũ quỷ Nhật kiêu ngạo này phải chịu một vố đau điếng.
"Đội trưởng Cao, việc này còn phải phiền ông quan tâm nhiều hơn." Yamada Hùng Nhất nhét một phong bì dày vào tay Đội trưởng Cao, lấy lòng nói.
Vừa cầm phong bì, Đội trưởng Cao đã cảm thấy nặng trịch. Lũ Nhật lùn này thật biết tiêu tiền. Yamada Hùng Nhất đưa càng nhiều tiền, Đội trưởng Cao càng vui. Không phải vì anh tham tiền, mà vì giá trị của tiền tỉ lệ thuận với giá trị của con người. Yamada Hùng Nhất vừa ra tay đã hào phóng như vậy, chứng tỏ những kẻ anh bắt được đều có giá trị.
Đội trưởng Cao cười hì hì nhận lấy phong bì, nói: "Ông Yamada yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc mấy vị này thật tốt."
Yamada Hùng Nhất vô cùng vui mừng: "Thế thì tốt quá, tốt quá." Không ngờ tiếng Hoa của Yamada Hùng Nhất lại khá tốt. Nếu không phải vì khuôn mặt gian xảo kia, người ta suýt chút nữa đã tưởng hắn là người Hoa Hạ rồi.
"Ông Yamada cứ yên tâm!" Đội trưởng Cao mỉm cười, rồi ra lệnh cho cấp dưới: "Đưa người đi!"
"Rõ, sếp!" Đám cảnh sát chính nghĩa đồng loạt áp giải mấy tên Nhật lên xe cảnh sát.
Đội trưởng Cao nhìn theo tên ngốc Yamada Hùng Nhất, cười lớn: "Ha ha, tên ngốc Yamada Hùng Nhất đó."
"Sếp, chúng em thấy Yamada Hùng Nhất đưa cho sếp một cái phong bì to lắm đấy."
"Đúng đấy! Sếp mời anh em đi ăn một bữa ra trò đi!"
"Đã lâu rồi sếp không cho anh em ăn món mặn rồi."
---❊ ❖ ❊---
Mọi người nhao nhao lên, như thể nếu Đội trưởng Cao không lấy tiền ra thì họ sẽ không bỏ qua.
Đội trưởng Cao lấy từ trong phong bì ra một xấp tiền mới cứng, vỗ vỗ vào tay. Anh nghiêm mặt nhìn cả đám: "Số tiền này các cậu đừng hòng đụng vào, đây là phải nộp lên trên."
"Sếp, đừng mà! Nộp lên trên cũng chỉ bị chia chác thôi, chi bằng anh em mình đi đánh chén một bữa."
"Đúng đó sếp. Chúng em đều biết sếp là người chính trực, nhưng chuyện này có thể linh động một chút mà."
"Chỉ có mấy anh em mình biết thôi, không ai nói ra đâu. Sếp ơi, mình đi ăn một bữa, cũng là thúc đẩy tiêu dùng quốc dân mà!"
---❊ ❖ ❊---
Lại một hồi nhao nhao, ai cũng ra sức khuyên nhủ Đội trưởng Cao. Nộp lên trên thật sự quá đáng tiếc.
"Đủ rồi!" Đội trưởng Cao quát lớn, rồi chỉ tay vào mặt mọi người: "Tôi thường ngày dạy các cậu thế nào hả? Mỗi người một suy nghĩ, chúng ta là cảnh sát nhân dân, phải làm gương cho nhân dân! Sao có thể biết luật phạm luật?"
Mọi người cúi đầu im lặng, họ biết lúc này không nói gì là tốt nhất. Nói thêm chỉ có thảm hơn.
"Sếp, chúng em sai rồi."
"Sếp, lần sau chúng em không dám nữa."
"Sếp, sếp tha cho chúng em lần này đi!"
Khi Đội trưởng Cao dừng lại, mọi người đồng loạt nhận lỗi. Họ biết sếp mình là người tốt, vào nghề mười năm vẫn chỉ là một đội trưởng nhỏ bé. Đội trưởng Cao có vô số cơ hội thăng tiến, nhưng đều bị tên cục trưởng cảnh sát hám lợi cướp mất để đưa cho người khác, vì kẻ đó đã đút tiền cho hắn.
Vì vậy, mỗi khi nhắc đến việc nộp tiền cho tên cục trưởng đạo đức giả kia, mọi người đều thấy buồn nôn. Thà rằng họ tự đi ăn một bữa còn hơn là "dâng thịt vào miệng cọp".
"Thế nào? Tôi nói không sai chứ?" Lâm Vĩ nhìn Hứa Nặc nói.
Lâm Vĩ và Hứa Nặc đã luôn âm thầm quan sát Đội trưởng Cao và đồng bọn. Trên xe cảnh sát, Lâm Vĩ còn gắn cả máy nghe lén, nên mọi lời Đội trưởng Cao vừa nói, họ đều nghe không sót một chữ.
Lâm Vĩ trở về lần này là để hỗ trợ Hứa Nặc thực hiện "Kế hoạch quét sạch Nhật Bản", Bộ An phòng chỉ phái mỗi một mình anh ta, thật là thiếu thiện chí.
Trên mặt không thể làm thì đi đường ngầm gây khó dễ cũng được chứ sao! Sự việc lần này chính là cái bẫy do Lâm Vĩ giăng ra. Một là để kiểm tra xem Đội trưởng Cao có đáng tin hay không. Hai là, khiến lũ quỷ Nhật chịu chút khổ sở cũng tốt.
"Cũng tạm." Hứa Nặc thờ ơ thốt ra ba chữ, dường như không mấy để tâm. Suy nghĩ một chút, anh nói với Lâm Vĩ: "Hay là cất nhắc ông ta lên làm cục trưởng đi, dù sao tên cục trưởng kia cũng đầy vết nhơ rồi."
Lâm Vĩ gật đầu, Hứa Nặc nghĩ cùng một hướng với anh ta. Đúng là anh em tốt!
Cảnh sát luôn là người đến sau cùng, luôn là người chậm trễ nhất. Câu này là ai nói nhỉ? (Lăng Hàn lặng lẽ lướt qua: Câu trước là chính cậu nói đấy. Nặc: Đi chỗ khác chơi!)