Cập nhật: 07/04/2012
"Có lẽ vậy! Bởi vì thần kinh vốn luôn căng như dây đàn đột nhiên thả lỏng, nên nhất thời chưa thích nghi được." Hứa Nặc nheo mắt, tận hưởng sự ân cần của Tiêu Đồng.
"Nhưng được nghỉ ngơi thật tốt, khoảng thời gian này em cứ như "ngựa chạy trước", lúc nào cũng phải tiên phong." Tiêu Đồng cười nói. Đây là giai đoạn cô mệt mỏi nhất, nhưng cũng là lúc thu hoạch được nhiều hạnh phúc nhất.
Hứa Nặc mỉm cười, không nói thêm gì nữa. Nhiều chuyện chỉ là nói cho qua, nghe rồi cũng sẽ trôi đi. Những tiếng cười cũng từ những lời nói như vậy mà sinh ra.
Hứa Nặc đứng một mình giữa bãi đất trống, xung quanh toàn là cây cối rậm rạp. "Thần Trừng" - trụ sở tuyệt vời này là do Hứa Nặc biết được từ chỗ Bá Hổ. Ngay khi nhìn thấy nơi này, cậu đã quyết định đặt trụ sở tại đây.
Hứa Nặc đang chờ đợi, đợi Tiểu Tuyền và Viêm Liệt. Quả nhiên không lâu sau, cậu nhìn thấy một chấm đen xuất hiện trên bầu trời. Nhìn chấm đen đó, Hứa Nặc mỉm cười, dị năng hệ trọng lực thật sự rất tiện lợi! Viêm Liệt ôm Tiểu Tuyền vượt qua các chướng ngại vật trên mặt đất của Thần Trừng. Nếu không phải Hứa Nặc đã dặn dò trước là thấy người trên không trung không được nổ súng, thì có lẽ cả Viêm Liệt và Tiểu Tuyền đều đã bị bắn thành tổ ong rồi.
"Đến nhanh thật đấy." Hứa Nặc cười nói. Dị năng hệ tinh thần của Tiểu Tuyền quả nhiên rất mạnh mẽ. "Dị năng hệ tinh thần đúng là thứ vũ khí gây sát thương chí mạng cho kẻ thù."
"Dò tìm khoảng cách xa tốn rất nhiều tinh lực, nên tôi rất ít khi sử dụng." Để tìm được Hứa Nặc, Tiểu Tuyền đã dùng tinh thần lực xuyên thấu hơn một nửa vùng Hãn Hải.
Hứa Nặc gật đầu, quả thực tinh thần của Tiểu Tuyền không tốt lắm, cô còn đang thở dốc nhẹ. Do sử dụng sức mạnh quá độ rồi! "Nhìn dáng vẻ của cô là biết. Nhưng dù vậy, đây vẫn là thứ vũ khí cực kỳ mạnh mẽ. Cô có năng lực này thì nên biết mình sẽ trở thành mục tiêu săn đuổi đầu tiên của kẻ thù. Nếu là tôi, tôi tuyệt đối sẽ không để cô sống trên đời này, vì năng lực của cô gây ra mối đe dọa quá lớn."
"Vậy cậu làm thế này là có ý gì? Tiểu Tuyền giải phóng tinh thần lực mạnh mẽ như vậy sẽ bị các dị năng giả hệ tinh thần khác cảm nhận được, cậu cố ý sao?" Sắc mặt Viêm Liệt tối sầm lại, lộ rõ địch ý với Hứa Nặc.
"Nếu tôi muốn các người chết, các người tuyệt đối không thể xuất hiện trước mặt tôi được." Hứa Nặc vô cảm nói, ánh mắt khiến người ta sợ hãi.
"Vậy cậu nói cho tôi biết, ý cậu là sao?" Viêm Liệt bị ánh mắt vừa rồi của Hứa Nặc làm cho kinh hãi. Anh có lý do để tin rằng, nếu mình còn nói thêm một câu nữa, Hứa Nặc thực sự sẽ giết anh.
"Chỉ là muốn nhắc nhở các người lúc nào cũng phải giữ lòng cảnh giác!" Hứa Nặc bước về phía tòa nhà chính của Thần Trừng.
"Cậu..." Viêm Liệt chưa kịp nói hết câu đã bị Tiểu Tuyền kéo lại.
Tiểu Tuyền lắc đầu với anh, nhìn theo bóng lưng Hứa Nặc, không biết cô đang suy nghĩ điều gì. Cô biết lúc mới bắt đầu tiếp xúc với Hứa Nặc, cô cũng chẳng để tâm mấy đến cậu. Nhưng giờ thì khác, khí thế của Hứa Nặc khiến cô tin chắc thực lực của cậu không hề đơn giản. Có lẽ tìm đến Hứa Nặc là quyết định đúng đắn.
"Cậu nói đúng, lòng cảnh giác của chúng ta vẫn chưa đủ mạnh." Tiểu Tuyền ngồi trên ghế sofa nói. Bình thường cô cứ nghĩ sẽ chẳng có vấn đề gì nên không mấy đề phòng. Nhưng trên thế giới này, dị năng giả đâu chỉ có mình cô.
"Ừm, dù cô muốn sống một cuộc đời bình thường, nhưng hãy nhớ rằng dù bình thường đến đâu, cô vẫn khác với người thường. Năng lực và sự không bình thường của cô là thứ người thường không có." Hứa Nặc đang dạy cho Tiểu Tuyền một bài học. Cậu tin Tiểu Tuyền có thể hiểu, nhưng với người bên cạnh cô, Hứa Nặc không hy vọng xa vời rằng anh ta sẽ lọt tai.
"Được chỉ giáo, đúng như cậu nói, sau này tôi sẽ chú ý. Nhưng lần này giải phóng tinh thần lực mạnh như vậy, chắc chắn sẽ có người tìm đến tận cửa. Đến lúc đó chỉ sợ sẽ liên lụy đến cậu." Tiểu Tuyền áy náy nói, vì chuyện của cô mà kéo Hứa Nặc vào rắc rối.
"Kẻ thù thì lúc nào và ở đâu cũng có, chỉ là đông hay ít người mà thôi. Tôi đã dẫn dụ cô giải phóng tinh thần lực mạnh như vậy thì tự nhiên tôi đã có cách giải quyết." Hứa Nặc không hề lo lắng về điều Tiểu Tuyền bận tâm, trái lại còn mong chờ nó xảy ra.
"Cậu nói khoác cái gì thế? Đó là dị năng giả, không phải người bình thường!" Viêm Liệt tức đến mức phổi như sắp nổ tung. Sao tên này lại có thể bình chân như vại thế không biết? Lần này đến Hãn Hải chỉ có anh và Tiểu Tuyền, mà anh là người chịu trách nhiệm bảo vệ cô, nếu Tiểu Tuyền xảy ra chuyện gì thì anh biết làm sao?
"Hứa Nặc, cậu có cách gì?" Tiểu Tuyền ngược lại rất tò mò, chẳng lẽ Hứa Nặc thực sự có cách đối phó với dị năng giả?
"Không có gì, đến thì giải quyết là xong." Hứa Nặc thản nhiên nói, cứ như thể đó là chuyện đơn giản lắm vậy!
"Đến toàn là dị năng giả đấy, cậu tưởng là cắt lúa mì đơn giản lắm sao!" Viêm Liệt thực sự muốn bóp chết Hứa Nặc, rõ ràng chẳng biết gì mà còn ở đây làm ra vẻ đại ca!
"Tôi nói là thật, nếu cậu không tin thì tôi cũng chịu." Hứa Nặc cười nói. Trong lúc nói chuyện, mười hai hộ vệ và Lôi Dương cũng đã đến. "Đây là hai dị năng giả tôi đã nói với các người, Tiểu Tuyền và Viêm Liệt."
"Dị năng giả?" Tiểu Quần và Tiểu Hổ đang xoa tay nắm đấm, rất muốn thử sức với dị năng giả.
"Các người đừng có mơ, dựa vào thực lực của các người thì không thắng nổi họ đâu." Hứa Nặc nhìn đám người hiếu chiến đang không yên phận liền vội vàng nhắc nhở.
"Đại ca, dị năng giả thật sự mạnh đến thế sao?" Có người vẫn không phục, thực lực của họ cũng đâu phải dạng vừa.
"Rất mạnh, tôi đã đích thân thử nghiệm rồi, các người có muốn thử không?" Hứa Nặc mỉm cười nói. Thực lực của cậu tăng lên rất nhanh, đã không thua kém họ, nhưng vẫn còn một khoảng cách so với Tiểu Ngư.
"Thôi bỏ đi! Tôi không thử đâu." Đến Hứa Nặc còn không có khả năng thắng, thì cậu ta lên đó chẳng khác nào tìm chết, kẻ ngốc mới làm thế! Lần đối luyện trước cậu ta đã thua Hứa Nặc rồi.
"Lôi Dương thì tôi không giới thiệu nữa, các người đều quen cả rồi. Mười hai người còn lại là mười hai hộ vệ của tôi, thực lực cũng là mạnh nhất ở đây." Hứa Nặc giới thiệu với Tiểu Tuyền.
"Còn có một cô gái nữa." Viêm Liệt không tin cô gái này có thể có năng lực mạnh đến đâu, chắc phần lớn là do khẩu vị của Hứa Nặc thôi! Bởi vì theo điều tra của anh, Hứa Nặc có quan hệ cực kỳ mập mờ với đại tiểu thư Sở Dao của tập đoàn Sở thị, chị gái của Sở Dao là Tiêu Đồng, và cả siêu sao thần tượng Khả Ngôn hiện tại cũng có quan hệ rất mập mờ với cậu.
"Á!" Tay của Viêm Liệt bị Tiểu Ngư chế ngự, không thể động đậy. Tiểu Ngư luôn theo sát bên cạnh Hứa Nặc, đương nhiên cũng nhận được sự chỉ điểm của Dũ Tuyết và Ái Sa, thực lực đã tiến bộ vượt bậc. Dù Viêm Liệt là dị năng giả cũng không thể dễ dàng thoát khỏi lòng bàn tay Tiểu Ngư.
"Yêu nghiệt thật! Thực lực của Tiểu Ngư lại tiến bộ rồi. Trước đây tôi còn miễn cưỡng thấy được bóng dáng lúc Tiểu Ngư ra tay, nhưng giờ thì hoàn toàn không nhìn rõ nữa." Tiểu Hổ cảm thán, tốc độ tiến bộ của Tiểu Ngư quá kinh khủng.
"Ừm, ừm." Lời của Tiểu Hổ nhận được sự đồng tình của mọi người. Vốn dĩ sau đợt huấn luyện đặc biệt, họ rất tự tin vào thực lực của mình, vậy mà trong chớp mắt đã bị thực lực của Tiểu Ngư đè bẹp. Giờ họ càng không dám tìm Tiểu Ngư để đối luyện nữa. Mọi người đều nhìn Viêm Liệt với ánh mắt tiếc nuối.
"Quên chưa nói với anh, Tiểu Ngư là người mạnh nhất trong số chúng tôi." Tiểu Cố tiếc nuối nhìn Viêm Liệt nói. Haizz, muốn chết cũng đâu cần phải vội vã thế!
"Được rồi, Tiểu Ngư thả anh ta ra đi!" Hứa Nặc lên tiếng. Viêm Liệt là tự tìm khổ. Nghe lời Hứa Nặc, Tiểu Ngư buông Viêm Liệt ra. Lần sau nếu còn vô lễ như vậy, Tiểu Ngư sẽ trực tiếp xử lý anh ta.
"Á!" Viêm Liệt đau đớn lắc lắc cổ tay. Vừa rồi anh đã dùng hết sức để vùng vẫy, nhưng đối phương vẫn bất động như núi.
"Đại ca, rốt cuộc cậu dùng phương pháp gì vậy? Tiểu Ngư lại càng trở nên yêu nghiệt hơn rồi." Mọi người thi nhau hỏi.
"Cái này các người hỏi Tiểu Ngư đi!" Chính Hứa Nặc cũng không biết Ái Sa và Dũ Tuyết đã dùng phương pháp gì. Vấn đề này cứ để Tiểu Ngư trả lời vậy.
"Này này! Tiểu Ngư nói cho chúng tôi biết đi!" Họ vừa dứt lời đã thấy biểu cảm của Tiểu Ngư thay đổi. Họ lo lắng hỏi: "Huấn luyện thực sự đáng sợ vậy sao? Ngay cả cô cũng sợ?"
"Ừm ừm." Tiểu Ngư gật đầu. Thứ cô sợ chính là loại nước ép trái cây tươi "không hại, xanh sạch" của Ái Sa! Thật sự là muốn lấy mạng người ta.
Mọi người đồng loạt nuốt nước bọt, đến Tiểu Ngư còn không chịu nổi thì đừng nói đến họ. "Cái này... đại ca, chúng tôi nghĩ lại rồi, chúng tôi vẫn chưa đến mức đó, không vội, không vội."
"Đúng đúng, không vội." Mọi người đồng loạt thoái thác, nếu bị huấn luyện kiểu đó chắc chắn sẽ chết.
Hứa Nặc cười bất lực, đây không phải công lao của cậu, nhưng biết làm sao được? Hình tượng chủ quan đã dựng lên ở đó rồi, cậu cũng lười giải thích. "Các người có việc gì thì cứ liên hệ với Lôi Dương."
"Được, đây là tư liệu của ba tên dị năng giả đó, chúng ta phải nhanh chóng tìm ra họ. Họ đã bị tiêm một loại vật chất, chúng tôi gọi là ys. ys có tác dụng làm người ta mất đi lý trí, một khi dị năng giả bạo tẩu thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng." Tiểu Tuyền phát tư liệu cho họ và nói.
"ys thực sự lợi hại đến thế sao?" Tiểu Cố không phải nghi ngờ, nhưng liệu có thứ gì thực sự đáng sợ đến vậy không?
"Đúng vậy, nhưng nhân tố ys trong cơ thể ba tên dị năng giả này đến nay vẫn không rõ bắt nguồn từ đâu. Có rất nhiều yếu tố, có lẽ là do đột biến gen của dị năng giả gây ra. Vì vậy khi phát hiện ra họ, xin hãy liên lạc kịp thời với chúng tôi, đừng tự mình đối mặt với họ." Tiểu Tuyền lại nhắc nhở, cô thực sự sợ họ tự ý quyết định.
"Ok, không vấn đề gì!" Mọi người đều vỗ ngực cam đoan. "Nhưng trong tình huống khẩn cấp thì chúng tôi cũng đành chịu."
"Điều đó là đương nhiên." Tiểu Tuyền đáp. Có sự giúp đỡ của Hứa Nặc, chắc hẳn việc tìm ra ba tên dị năng giả đó chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng vẫn không thể lơ là. Đây là điều Tiểu Tuyền vừa học được từ chỗ Hứa Nặc. "Tôi xin thay mặt cảm ơn mọi người, trong phạm vi năng lực của mình, tôi nhất định sẽ đáp ứng yêu cầu của các vị."
"Chuyện này không cần quá để tâm, chỉ cần đến lúc đó chịu khó đối luyện với tôi là được. Tôi chưa từng thử đấu với dị năng giả, không biết có thắng nổi không nhỉ?" Tiểu Hổ hào hứng nói.
"Hừ hừ, cậu mà thắng nổi? Thật là chuyện cười lớn nhất thiên hạ, dị năng giả và người thường có sự khác biệt đấy!" Viêm Liệt khinh khỉnh nói. Dáng vẻ tự phụ đó đúng là kẻ thù chung của mọi người, nếu không phải vì Hứa Nặc ở đây, họ đã đá bay anh ta rồi.
"Cậu nói cái gì? Có giỏi thì nói lại lần nữa xem?" Tiểu Hổ khó chịu nhìn Viêm Liệt. Nếu không có Hứa Nặc ở đây, cậu đã dạy cho Viêm Liệt một bài học rồi.
"Nói bao nhiêu lần cũng vậy thôi. Dị năng giả không phải là thứ mà kẻ người thường như cậu có thể so sánh." Viêm Liệt dường như đã quên mất vừa rồi ai là người khiến anh phải chịu khổ?
Thực lực của Tiểu Hổ hiện tại đã vượt qua Tiểu Hùng. Khoảng thời gian này Tiểu Hổ đã tập luyện điên cuồng. Nếu trước đây Tiểu Hổ và Tiểu Hùng là ngang tài ngang sức, thì bây giờ Tiểu Hổ đã vươn lên trở thành người đứng thứ hai chỉ sau Tiểu Ngư. Vị trí của Tiểu Ngư thì cậu không dám mơ tới, cậu không muốn bị Tiểu Ngư "chém" tơi tả, nhưng vị trí thứ hai thì vẫn có thể.
"Có dám chấp nhận lời thách đấu của tôi không?" Trong Thần Trừng, chỉ cần lên lôi đài quyết đấu là có thể danh chính ngôn thuận tỷ thí. Bất cứ vấn đề gì cũng dùng thực lực để giải quyết. Mười hai hộ vệ của Hứa Nặc chính là được xếp hạng từ trên lôi đài mà ra. Chỉ là Tiểu Ngư đã lâu rồi không lên lôi đài.
"Được rồi, Tiểu Hổ, đừng làm ô uế lôi đài tỷ thí của các cậu." Hứa Nặc nhìn thì như đang giải vây, nhưng thực chất là đang khinh bỉ Viêm Liệt, kẻ này tự phụ không phải dạng vừa. "Ừm? Đã là hạng hai rồi à, có muốn thách đấu hạng nhất không?"
Mười hai hộ vệ đều có huy hiệu đặc chế, mỗi huy hiệu đại diện cho cấp bậc khác nhau. Khi cảm thấy thực lực đủ, có thể thách đấu người đứng trước mình. Người thắng sẽ nhận được huy hiệu của đối phương. Tiểu Hổ đeo huy hiệu màu bạc, nghĩa là cậu đã đánh bại Tiểu Hùng để trở thành hộ vệ thứ hai.
"Đại ca, cậu đừng trêu tôi nữa, không phải là bảo tôi đi tìm ngược sao?" Tiểu Hổ cười gượng, cậu làm gì có gan thách đấu Tiểu Ngư.
"Không chịu ngược thì không có tiến bộ. Tiểu Ngư, đi luyện tập với cậu ta một chút, sức mạnh đối đẳng là được." Hứa Nặc nhìn Tiểu Ngư nói. Đây cũng là để Tiểu Hổ trút giận. Bề ngoài thì cậu bảo Tiểu Hổ đừng động vào Viêm Liệt, nhưng ngầm bên trong thì cậu đâu có nói? Dạy dỗ Viêm Liệt một chút cũng có thể khiến anh ta ngoan ngoãn hơn.
"Cảm ơn." Tiểu Tuyền cảm ơn Hứa Nặc. Cô biết người tên Tiểu Hổ kia tuyệt đối rất mạnh, Viêm Liệt muốn thắng cũng khó khăn lắm!
"Không có gì, tôi sợ dị năng giả ra tay ở đây làm hỏng chỗ của tôi thì không hay." Hứa Nặc dù nói với giọng cười cợt, nhưng Tiểu Tuyền không hề cảm thấy chút ý cười nào. Hứa Nặc quả nhiên đã tức giận với Viêm Liệt.
Tiểu Tuyền lườm Viêm Liệt một cái, tên này thật là, lúc nào cũng tự cao tự đại. Viêm Liệt bị Tiểu Tuyền nhìn mà khó hiểu, lại làm sao nữa? Anh đâu có làm gì đâu chứ?
Viêm Liệt chính là kiểu người vô duyên vô cớ gây chuyện mà không hề hay biết!