"Còn muốn gọi điện thoại sao? Nhưng đâu có đơn giản như vậy?" Hứa Nặc nghe thấy giọng của một người đàn ông, qua lời đối phương nói, cậu biết Tiêu Đồng hiện đang ở thời khắc nguy hiểm.
Tiêu Đồng muốn gọi cho cậu nhưng bị đối phương ngăn cản. Thế nhưng, bọn chúng không thể ngờ được rằng cuộc gọi lại vô tình được kết nối. Hứa Nặc nhấn nút loa ngoài, giờ đây cậu chỉ mong có thể nghe được địa chỉ từ miệng bọn chúng.
"Các người là ai? Muốn làm gì?" Giọng Tiêu Đồng có chút kinh hoàng, cô không ngờ lúc chuẩn bị về nhà lại đụng độ phải lũ lưu manh! Đúng là xui xẻo hết chỗ nói, nhưng Tiêu Đồng vẫn cố trấn tĩnh đối mặt. "Bạn trai tôi ở ngay gần đây, các người đừng có làm bậy."
Lời tuy nói vậy, nhưng tại sao con hẻm vắng người này lại chẳng có ai đi ngang qua? Những người nhìn thấy lúc nãy cũng làm như không thấy, giả vờ ngó lơ rồi vội vã đi đường vòng! Tiêu Đồng đã bị bọn chúng đuổi vào con hẻm không người này!
"Ở gần đây?" Hứa Nặc lập tức nói với Dụ Tuyết, Ái Sa và Tiểu Ngư. "Tiêu Đồng đang ở gần đây, chúng ta chia nhau ra tìm! Có tin tức thì báo cho tôi ngay."
"Tôi cũng đi." Sở Dao vô cùng lo lắng cho Tiêu Đồng, cô cũng muốn giúp một tay, thêm người thêm sức mà!
"Không cần đâu, em ở nhà đợi tin đi!" Hứa Nặc cũng lo lắng, nếu Sở Dao cũng xảy ra chuyện gì thì cậu thật sự không sống nổi mất. "Chúng tôi sẽ về nhanh thôi, ngoan nào."
Sở Dao gật đầu, cô cũng không muốn Hứa Nặc phải bận tâm. "Em biết rồi, anh phải nhanh chóng tìm thấy chị Đồng Đồng rồi về nhé!"
"Ừ." Hứa Nặc gật đầu rồi lao ra cửa. Cậu vẫn luôn chú ý động tĩnh bên phía điện thoại, nhưng bên đó hoàn toàn im bặt.
"Các người đừng lại đây!" Giọng Tiêu Đồng đột nhiên truyền qua điện thoại lần nữa. Hứa Nặc thầm chửi thề, địa điểm rốt cuộc ở đâu? Gần đây? Gần đây là ở đâu?
"Không ai đến cứu cô đâu! Con hẻm vắng này chẳng có ma nào bén mảng tới đâu, chơi đùa với bọn này chẳng phải rất vui sao?" Tên cầm đầu nhìn Tiêu Đồng đầy vẻ đê tiện, xoa tay hầm hè. Tiêu Đồng quả thực khiến hắn rất động tâm! Hắn chưa từng thấy người phụ nữ nào xinh đẹp đến thế!
"Nếu bạn trai tôi biết được, các người sẽ không xong đâu!" Tiêu Đồng ôm chặt lấy ngực, vừa lùi lại phía sau.
"Ha ha, vậy thì gọi hắn tới cứu cô đi!" Tên đàn ông cười ha hả nói, hắn không tin lúc này còn có ai cứu được Tiêu Đồng.
Tiêu Đồng vô cùng căng thẳng, cô mong chờ Hứa Nặc tìm thấy mình, nhưng Hứa Nặc hoàn toàn không biết cô đang ở tình trạng nào, thậm chí tin tức cũng mù tịt. Nhìn chiếc điện thoại rơi ở góc tường, lần đầu tiên Tiêu Đồng cảm thấy tuyệt vọng. Cô không muốn bị đám người dơ bẩn này chà đạp! Cô thà chết còn hơn.
"Cô em, chơi với đại ca bọn này đi, anh ấy sẽ không để cô thiệt thòi đâu. Xinh đẹp thế này mà chết thì phí quá!" Một tên lưu manh trẻ tuổi cũng thèm nhỏ dãi vẻ đẹp của Tiêu Đồng.
"Các người đừng lại đây, dù có chết tôi cũng không để các người được như ý!" Tiêu Đồng nhặt một thanh sắt gỉ sét dưới đất lên, nặng trịch! Cô biết đối mặt với ba tên này, cô tuyệt đối không chạy thoát, nên chỉ có thể dùng cái chết để uy hiếp chúng.
"Ha ha, cho dù cô chết thì tôi vẫn sẽ làm nhục cô." Tên cầm đầu chẳng hề bận tâm, dù sao người sống không được thì người chết vẫn có cách!
Nước mắt Tiêu Đồng chực trào nơi khóe mi, phải làm sao đây? Ngay cả khi chết rồi cũng không được bọn chúng buông tha sao? Sự sững sờ trong phút chốc của Tiêu Đồng đã bị hai tên lưu manh chớp thời cơ, chúng nhanh chóng cướp lấy thanh sắt, giữ chặt hai tay cô.
Tên cầm đầu tiến lại gần Tiêu Đồng, vuốt ve khuôn mặt thanh tú của cô. "Lần này thì hết cách rồi nhỉ! Không ai cứu cô đâu, chi bằng ngoan ngoãn chơi với tôi đi!"
"Đồ khốn!" Tiêu Đồng phẫn nộ nhìn tên lưu manh, cô rất muốn cho hắn hai cái tát nhưng hai tay bị giữ chặt không thể nhúc nhích.
Hứa Nặc đang sốt sắng chạy tới những con hẻm vắng. Cậu đã tìm qua mấy nơi hẻo lánh nhưng không thấy bóng dáng Tiêu Đồng, giờ cậu đang chạy tới con hẻm tiếp theo. Thực ra chỗ này cũng chẳng còn là "gần đây" nữa, đã cách tới hai con phố rồi.
Nghe thấy Tiêu Đồng muốn tìm cái chết, Hứa Nặc hét lớn vào điện thoại nhưng không hề có tiếng đáp lại. Cậu chạy trên đường, băng qua dòng người đông đúc.
"Cô gái lúc nãy thật đáng thương, bị đám lưu manh để mắt tới, chắc là lành ít dữ nhiều rồi!" Đột nhiên Hứa Nặc nghe thấy người ta bàn tán, hình như là về Tiêu Đồng! Gã kia vẻ mặt đầy tiếc nuối. Hắn đã thấy Tiêu Đồng bị đám lưu manh bắt đi, nhưng lại không đứng ra nói một lời, giả vờ như không thấy!
"Cô gái mà anh nói đã bị đưa đi đâu rồi?" Hứa Nặc chỉ còn manh mối này, đành đặt hy vọng vào tin tức đó.
"Anh là ai?" Gã đó còn hỏi ngược lại Hứa Nặc là ai? Hắn không thấy Hứa Nặc đang sốt ruột đến mức nào sao?
"Tôi là bạn trai cô ấy, cô ấy bị đưa đi đâu? Anh vừa thấy đúng không! Tại sao anh không ngăn cản? Cứ trơ mắt nhìn cô ấy bị bắt đi như vậy?" Hứa Nặc thực sự phẫn nộ, chỉ cần bọn họ ngăn cản một chút thôi, có lẽ Tiêu Đồng đã thoát khỏi hiểm cảnh, vậy mà những người này lại làm ngơ!
Bị Hứa Nặc quát, gã kia xấu hổ cúi đầu. Lúc đó hắn sợ hãi, không muốn dính líu vào rắc rối nên đã thờ ơ. Hắn chỉ một hướng nói: "Bọn chúng đi qua con hẻm đó, những cái khác tôi thực sự không biết!"
Hứa Nặc buông gã đó ra rồi vội vã chạy tới con hẻm, trong lòng không ngừng niệm: "Nhất định phải đợi anh, nhất định phải đợi anh."
"Á! Buông ra!" Nhìn bàn tay tên lưu manh càng lúc càng áp sát, Tiêu Đồng liều mạng lắc lư cơ thể, nhưng hai tay bị giữ chặt nên hoàn toàn không thể thoát khỏi sự kiểm soát.
"Đúng là xinh đẹp thật!" Tên lưu manh xé rách áo của Tiêu Đồng, nhìn làn da lộ ra, hắn trầm trồ khen ngợi. Bàn tay hắn đặt lên đôi gò bồng đảo căng tròn của Tiêu Đồng, ánh mắt lộ vẻ phấn khích.
"Buông tôi ra!" Tiêu Đồng không ngừng giãy giụa nhưng vô ích. Nước mắt đã đẫm hai bên má, Tiêu Đồng đau đớn gào khóc, nhưng lời cầu xin của cô không nhận được sự đáp lại nào từ lũ lưu manh. "Đừng mà, đừng mà."
"Hứa Nặc, anh ở đâu? Mau tới cứu em!" Tiêu Đồng không ngừng cầu nguyện trong lòng, cô hy vọng Hứa Nặc đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.
Có lẽ ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của Tiêu Đồng, Hứa Nặc đột ngột xuất hiện. Trong lúc cận kề tuyệt vọng, hy vọng bỗng nhiên giáng xuống. Hứa Nặc nhanh chóng xuyên qua ba tên kia, cướp lấy Tiêu Đồng từ tay bọn chúng. Cậu cởi áo sơ mi của mình khoác lên người cô. Phần thân trên trần trụi của Hứa Nặc lộ ra sáu múi bụng nhỏ nhắn.
Nhìn ba tên kia, Hứa Nặc nảy sinh sát ý, những kẻ này không nên tồn tại trên đời. Nhìn ba tên đó, Hứa Nặc lạnh lùng tuyên án tử cho chúng: "Tất cả các người đều đáng chết!"
Dù có chút sợ hãi trước vẻ mặt của Hứa Nặc, nhưng bọn chúng nghĩ mình có ba người, chẳng lẽ lại không đánh lại một kẻ? Kẻ ngu xuẩn luôn cảm thấy trước thực lực, số đông chiếm ưu thế tuyệt đối. "Bọn tao có ba người, sợ cái gì? Lên!"
Hứa Nặc đứng yên tại chỗ, đợi khi ba tên đó áp sát, bóng dáng cậu đột nhiên biến mất như quỷ mị. "Xoẹt, xoẹt, xoẹt", ba tiếng vải bị rạch liên tiếp vang lên. Bụng ba tên đó đã bị Hứa Nặc cắt một đường, máu tươi tuôn trào.
"Bịch, bịch, bịch", ba tên lần lượt ngã xuống đất. Chúng thậm chí còn không nhìn thấy Hứa Nặc ra tay thế nào, cứ thế kết thúc mạng sống.
"Chúng ta về nhà thôi, không sao rồi, đừng lo lắng!" Hứa Nặc đến bên cạnh Tiêu Đồng. Tiêu Đồng hiện tại bị hoảng sợ cực độ, cả người đờ đẫn. Nhìn bộ dạng đó, Hứa Nặc cảm thấy đau lòng khôn xiết. Cậu bế Tiêu Đồng về nhà. Có lẽ cảm nhận được sự an toàn, Tiêu Đồng chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng tay Hứa Nặc.
Hứa Nặc gọi cho Dụ Tuyết, bảo cô thông báo cho Tiểu Ngư và Ái Sa về, Tiêu Đồng đã được tìm thấy.
"Tiêu Đồng không sao chứ?" Dụ Tuyết lo lắng hỏi. Cô hơi lo cho tình trạng của Tiêu Đồng, chuyện kiểu này trong thế giới của cô không phải là hiếm.
"Không sao, cô ấy ngủ rồi, tôi đang đưa cô ấy về nhà." Hứa Nặc nhìn Tiêu Đồng đang ngủ trong lòng mình nói.
Sở Dao nhìn thấy Hứa Nặc bế Tiêu Đồng về thì vội vàng chạy tới. Nhìn dáng vẻ của Tiêu Đồng, Sở Dao cảm thấy rất khó chịu. "Chị Đồng Đồng..."
Hứa Nặc lắc đầu, ra hiệu cho Sở Dao đừng làm Tiêu Đồng thức giấc. Cậu đặt cô lên giường, đắp chăn cho cô. Lúc này Tiêu Đồng cần một giấc ngủ thật ngon.
"Nặc, chị Đồng Đồng không sao chứ?" Sở Dao thấy Hứa Nặc đi xuống liền vội hỏi. Trong lúc chờ đợi, cô cảm thấy mình sắp ngạt thở tới nơi.
"Không sao rồi, chỉ là bị hoảng sợ đôi chút, ngủ một giấc thật ngon là ổn thôi." Tuy Hứa Nặc nói vậy, nhưng chuyện này có để lại bóng ma tâm lý cho Tiêu Đồng hay không thì vẫn chưa biết được.
Nghe thấy Tiêu Đồng không sao, Sở Dao mới thở phào nhẹ nhõm. Đám lưu manh đó thật quá đê tiện. Không biết Hứa Nặc đã xử lý thế nào? "Nặc, đám lưu manh đó anh xử lý ra sao?"
Trong mắt Hứa Nặc đột nhiên lóe lên tia sát khí. Nhưng những chuyện này, Hứa Nặc nghĩ không nên để Sở Dao biết thì hơn. "Những chuyện này em đừng bận tâm, anh đã xử lý ổn thỏa rồi."
Hứa Nặc tưởng mình không nói thì cô sẽ không biết. Nhưng từ thần sắc vừa rồi của Hứa Nặc, Sở Dao đã đoán được đáp án. Tuy nhiên, đã Hứa Nặc không muốn cô biết, vậy thì cô cứ giả vờ như không biết là được. Vì chuyện của Tiêu Đồng mà buổi trưa mọi người chẳng ai ăn cơm. Dù trải qua chuyện này không ai có tâm trạng ăn uống, nhưng Sở Dao vẫn muốn nói, dù chỉ ăn một chút cũng tốt. Sở Dao mỉm cười nói với Hứa Nặc: "Nặc, em đi hâm nóng cơm, lát nữa là ăn được rồi."
"Không cần đâu, anh không đói." Hứa Nặc hiện tại không có chút tâm trạng nào, điều duy nhất cậu lo lắng lúc này chính là Tiêu Đồng.
"Ít nhất cũng phải ăn một chút." Sở Dao ngồi bên cạnh Hứa Nặc nói. Cô biết Hứa Nặc đang rất khó chịu, bản thân cô cũng vậy. Tiêu Đồng là chị của cô, gặp phải chuyện thế này, sao cô có thể không lo lắng cho được? Nhưng may là Tiêu Đồng không sao. "Giờ chị Đồng Đồng đã ổn rồi."
"Ừ, cảm ơn em, Dao Dao." Hứa Nặc gật đầu, nghĩ lại thì Sở Dao nói cũng đúng. Tiêu Đồng đã an toàn trở về rồi, chẳng còn gì phải lo lắng nữa!
Buổi chiều, Hứa Nặc vốn định làm đề tài cũng vì chuyện này mà bỏ dở. Dù ngồi trước bàn cũng không cách nào tập trung nổi. Tâm trí cứ vô thức bay về phía Tiêu Đồng.
Không còn cách nào khác, Hứa Nặc đành nằm trên bãi cỏ, cảm nhận hơi thở của đất trời! Nằm mãi, nằm mãi rồi chẳng biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, cậu thấy Sở Dao và Dụ Tuyết đang dỗ dành Tiêu Đồng!
"Chị Đồng Đồng, không sao rồi, chị đừng khóc nữa mà!" Sở Dao không ngừng an ủi, nhưng nước mắt Tiêu Đồng cứ như vòi nước không thể khóa lại, cứ thế tuôn rơi. Khăn giấy cũng vương vãi lộn xộn trên sàn.
"Chị cũng không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ không ngừng rơi!" Tiêu Đồng rút thêm hai tờ giấy lau nước mắt, cô cũng đâu muốn thế, nhưng nước mắt cứ chực trào ra. Tiêu Đồng chịu quá nhiều ấm ức, nên tuyến lệ mới vỡ òa.
"Ưm..." Tiếng khóc của Tiêu Đồng đột nhiên dừng bặt, Hứa Nặc đã hôn lên môi cô.
"Lần này thì nín rồi nhé! Nước mũi nước mắt hòa làm một rồi." Hứa Nặc lau miệng mình nói. "Chẳng có chút vị ngọt nào, toàn là vị mặn."
"Đáng ghét, làm gì có nước mũi chứ?" Tiêu Đồng phá lên cười trong nước mắt. Nếu nói có nước mắt thì cô nhận, nhưng nước mũi ở đâu ra chứ?